Vượt qua hoàn cảnh khó khăn nuôi hy vọng được đến trường
Con đường đất đỏ dẫn vào bon Bu Bu Lum (xã Quảng Trực) uốn mình qua những triền đồi lộng gió. Giữa không gian tưởng chừng yên bình của núi rừng Tây Nguyên, có một căn nhà gạch thô sơ đứng lặng lẽ giữa cỏ dại và nắng gió. Ở đó, một cậu bé mới học lớp 4 đang từng ngày lớn lên bằng sự nhẫn nại và cam chịu – em Hoàng Tiến Phát, học sinh lớp 4G, Trường Tiểu học Ama Trang Lơng (Phân hiệu tại Bon Bu Lum).
![]() |
| Cuộc sống của hai mẹ con Phát rơi vào cảnh chông chênh, bữa no bữa đói . |
Ngôi nhà của Phát không có gì che chắn ngoài những bức tường gạch chưa trát vữa, mái tôn thấp, nền đất trống trải. Bên trong, tài sản đáng giá nhất là vài bộ quần áo cũ, mấy quyển sách học đã sờn góc và một chiếc giường gỗ thấp được kê tạm bằng đá. Không bàn học, không góc riêng, Phát ngồi ngay trên nền nhà, giữa những chồng vở lẫn lộn, lặng lẽ học bài trong ánh sáng hắt vào từ ô cửa sổ nhỏ.
Hoàn cảnh của em là chuỗi những mất mát chồng chất. Cha em, mất sớm, để lại phía sau người vợ bệnh tật và đứa con thơ chưa kịp lớn. Mẹ em mắc bệnh thần kinh, sức khỏe không ổn định, cánh tay trái bị tật nên chỉ làm được những công việc nhẹ. Từ đó, cuộc sống của hai mẹ con Phát rơi vào cảnh chông chênh, bữa no bữa đói, phụ thuộc hoàn toàn vào những ngày mẹ có người thuê làm việc vặt.
Trong căn nhà trống trải ấy, Phát trở thành chỗ dựa duy nhất của mẹ. Hằng ngày, em vừa đi học, vừa phụ mẹ quán xuyến việc nhà. Những công việc vốn dĩ thuộc về người lớn – rửa chén, nấu cơm, dọn dẹp, trông nom mẹ mỗi khi bà mệt mỏi hoặc lên cơn bệnh – với Phát đã trở thành điều quen thuộc. Có hôm, em ngồi lặng bên mẹ hàng giờ, chỉ để chắc chắn rằng bà vẫn an toàn.
Để có tiền trang trải cuộc sống, mẹ Phát phải đi làm thuê, quốc mướn khắp nơi. Ai thuê gì làm nấy: dọn dẹp, làm rẫy nhẹ, nhặt nhạnh việc vặt. Nhưng với sức khỏe yếu và cánh tay bị tật, bà chỉ có thể làm được những việc rất nhẹ, thu nhập bấp bênh. Những ngày mẹ có việc, Phát tự lo cho mình. Có hôm bữa ăn chỉ là chén cơm nguội ăn qua loa, đến lớp với bụng đói, nhưng tuyệt nhiên không một lời than vãn.
Những hình ảnh ghi nhận tại bon Bu Bu Lum khiến người xem không khỏi chạnh lòng một hình ảnh cậu bé lớp 4 cúi người rửa xoong nồi ngoài sân đất đỏ, dáng ngồi co ro bên thau nước giữa nắng trưa, ánh mắt trầm lặng khi em ngồi một mình trong căn nhà trống. Đó không chỉ là hình ảnh của sự thiếu thốn vật chất, mà còn là dấu ấn của một tuổi thơ buộc phải trưởng thành quá sớm.
Cần một điểm tựa đủ vững để tiếp tục đến trường
|
| Căn nhà của gia đình em Hoàng Tiến Phát. |
Ở Trường Tiểu học Ama Trang Lơng (Phân hiệu tại Bon Bu Lum), thầy cô và bạn bè đều biết đến Hoàng Tiến Phát như một cậu học trò hiền lành, ít nói nhưng lễ phép và chăm học. Trong lớp, em không nổi bật bởi thành tích xuất sắc, nhưng luôn cố gắng hoàn thành bài tập, giữ gìn vở sách cẩn thận như một cách trân trọng cơ hội được đến trường. Với Phát, mỗi ngày được ngồi trong lớp học là một ngày em tạm rời xa những lo toan cơm áo, là khoảng thời gian hiếm hoi em được sống đúng với lứa tuổi của mình.
Thế nhưng, con đường đến trường của Phát chưa bao giờ bằng phẳng. Mỗi khi mẹ trở bệnh nặng, em lại đứng trước lựa chọn khó khăn: nghỉ học để ở nhà trông mẹ, hay đến lớp với nỗi lo canh cánh trong lòng. Có những ngày em ngồi trong lớp mà tâm trí không thể yên, chỉ mong hết giờ để chạy về nhà xem mẹ ra sao. Tuổi thơ của Phát, vì thế, không trọn vẹn những niềm vui vô tư, mà sớm phủ bóng những ưu tư của người lớn.
Trao đổi với lãnh đạo UBND xã Quảng Trực, được biết hoàn cảnh của em Hoàng Tiến Phát hiện chưa được địa phương hỗ trợ. Tuy nhiên, chính quyền xã đã nắm bắt tình hình và cho biết trong thời gian tới sẽ có kế hoạch xem xét, hỗ trợ, nhằm phần nào giúp em và gia đình vượt qua giai đoạn khó khăn trước mắt.
Câu chuyện của Phát là một trong nhiều mảnh đời lặng lẽ ở những vùng còn nhiều thiếu thốn. Nhưng mỗi lần chứng kiến, vẫn không khỏi day dứt. Bởi phía sau dáng ngồi nhỏ bé của cậu học trò lớp 4, là cả một tương lai mong manh đang cần được chở che. Phát không cần những điều lớn lao, em chỉ cần một điểm tựa đủ vững để tiếp tục đến trường, để có bữa cơm đủ đầy hơn, để không phải mang trên vai những gánh nặng vượt quá tuổi thơ.
Giữa bon Bu Bu Lum, cậu bé Hoàng Tiến Phát vẫn ngày ngày cắp sách đến trường, mang theo hy vọng rất giản dị: được học, được lớn lên, và sau này có thể chăm lo cho mẹ. Hy vọng ấy sẽ không trở nên đơn độc, nếu nhận được sự quan tâm kịp thời từ chính quyền địa phương, các tổ chức xã hội và cộng đồng.
Giữ lại tuổi thơ cho em Hoàng Tiến Phát – đó không chỉ là mong mỏi của riêng em, mà còn là trách nhiệm chung của xã hội. Bởi mỗi sự sẻ chia hôm nay, dù nhỏ, cũng có thể trở thành điểm tựa để một đứa trẻ nghèo không bị bỏ lại phía sau trên con đường đến tương lai.

