Trẻ em không sống trong phòng khám, các em sống trong bầu không khí gia đình
Y học hiện đại ngày càng nhấn mạnh mối liên hệ chặt chẽ giữa tâm lý – xã hội và sức khỏe. Nhưng trong đời sống thường nhật, chúng ta vẫn dễ rơi vào một cách nghĩ đơn giản: trẻ ốm thì đưa đi khám, có triệu chứng thì điều trị, hết bệnh là xong.
Thực tế, trẻ em không lớn lên trong bệnh viện. Các em lớn lên trong không gian gia đình, trong ánh mắt, giọng nói, nhịp sống và cảm xúc của người lớn mỗi ngày. Một đứa trẻ sống trong môi trường thiếu an toàn về mặt tinh thần có thể biểu hiện bằng những rối loạn rất “y khoa”: đau bụng kéo dài, rối loạn giấc ngủ, biếng ăn, suy giảm miễn dịch, thậm chí là các vấn đề hành vi và học tập.
Khi đó, nếu chỉ điều trị triệu chứng mà bỏ qua “nguồn gốc vô hình”, chúng ta đang chữa phần ngọn của vấn đề.
Sức khỏe tinh thần của người lớn: yếu tố dự phòng bị bỏ quên
Trong các chiến lược y tế cộng đồng, chúng ta nói nhiều đến tiêm chủng, dinh dưỡng, tầm soát sớm cho trẻ em. Nhưng sức khỏe tinh thần của cha mẹ và người chăm sóc – yếu tố dự phòng quan trọng bậc nhất – lại thường bị xem nhẹ.
Một người lớn luôn trong trạng thái căng thẳng vì áp lực mưu sinh, bất an vì kinh tế, mệt mỏi vì thiếu sự nâng đỡ xã hội, rất khó có thể tạo ra một môi trường nuôi dưỡng lành mạnh cho trẻ. Không phải vì họ không yêu con, mà vì chính họ đang cạn kiệt.
Ở góc độ quản lý y tế và chính sách xã hội, đây là một khoảng trống đáng suy ngẫm: chăm sóc trẻ em mà không chăm sóc người lớn đi cùng các em, là một cách tiếp cận chưa trọn vẹn.

 Trẻ em được nhìn nhận trong bối cảnh gia đình, chứ không tách rời

Phòng khám, bệnh viện không thể thay thế vai trò của sự bình an
Không một cơ sở y tế hiện đại nào có thể bù đắp hoàn toàn cho sự thiếu ổn định tinh thần trong gia đình. Thuốc men, xét nghiệm, phác đồ điều trị là cần thiết, nhưng chúng không thể thay thế được cảm giác an toàn mà một đứa trẻ cần khi trở về nhà.
Ở nhiều trường hợp, điều trẻ cần không phải là thêm một đơn thuốc, mà là:
Một người lớn biết dừng lại để lắng nghe,
một gia đình bớt căng thẳng hơn,
một nhịp sống chậm lại và có mặt với nhau nhiều hơn.
Đây không phải là lời kêu gọi cảm tính, mà là một thực tế ngày càng được củng cố bởi các nghiên cứu y học và tâm lý học hiện đại.
Trách nhiệm của y tế không dừng ở phòng khám
Từ góc nhìn của một người làm quản lý y tế và gắn bó với hoạt động học thuật, tôi cho rằng vai trò của ngành y – đặc biệt là y tế cộng đồng và y tế tư nhân tại địa phương – không chỉ là chữa bệnh, mà còn là góp phần tạo ra nhận thức đúng về sức khỏe.
Đó là việc: Giúp phụ huynh hiểu rằng chăm sóc bản thân cũng là chăm sóc con; nhấn mạnh sức khỏe tinh thần của người lớn là một phần của chiến lược bảo vệ trẻ em; xây dựng các mô hình chăm sóc toàn diện, nơi trẻ em được nhìn nhận trong bối cảnh gia đình, chứ không tách rời.
Khi y tế đặt trẻ em ở trung tâm, chúng ta buộc phải nhìn rộng hơn bệnh viện và phòng khám.
Bình an của người lớn – nền tảng thầm lặng của một thế hệ khỏe mạnh
Một xã hội khỏe mạnh không thể được xây dựng chỉ bằng hạ tầng y tế hay công nghệ cao. Nó được hình thành từ những gia đình có khả năng tự điều chỉnh, những người lớn biết chăm sóc sức khỏe tinh thần của chính mình và của nhau.
Sức khỏe trẻ em, xét đến cùng, không phải là câu chuyện của riêng trẻ em. Đó là tấm gương phản chiếu chất lượng đời sống tinh thần của người lớn và mức độ nhân văn của một cộng đồng.
Khi người lớn học cách sống chậm lại, an yên hơn và có trách nhiệm hơn với cảm xúc của mình, trẻ em sẽ là những người hưởng lợi đầu tiên – một cách tự nhiên, bền vững và không cần quá nhiều can thiệp y khoa.

------------------------------------
TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab