Thứ Năm, 02/04/2026 08:39 (GMT+7)

"Ngọn lửa" nuôi dưỡng trí thức cho con em người Bru Vân Kiều ở bản biệt lập

Dòng Long Đại những ngày cuối mùa khô nhưng nước vẫn cuộn chảy. Hàng tuần luôn có chiếc ca nô nhỏ ngược dòng Long Đại, chở theo ba thầy cô giáo vào bản Nước Đắng, xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị. Ở đó có những lớp học rất đặc biệt của các em học sinh người Bru Vân Kiều.
Ảnh đại diện tin bài

Hàng trình ngược dòng Long Đại của các thầy cô để cõng con chữ về với học sinh người Bru Vân Kiều ở bản Nước Đắng.

Vượt sông đi dạy chữ

Để đến được bản Nước Đắng, của các thầy cô giáo thường phải bắt đầu di chuyển từ mờ sáng thứ Hai hằng tuần.

Từ nhà các thầy cô giáo ra bến sông Long Đại đã là một quãng đường dài. Người gần thì 5 km, người xa phải chạy xe máy hàng chục cây số đường rừng. Nhưng đó mới chỉ là chặng khởi đầu trên hành trình vào bản Nước Đắng.

Chặng thứ 2 đầy gian nan và rủi ro luôn tiềm ẩn trên chiếc ca nô ngược dòng nước. Con nước dòng Long Đại khi hiền hòa, khi dữ dội. Những đoạn thác ngầm, đá nổi khiến chiếc ca nô chao nghiêng. Gần hai giờ đồng hồ bồng bềnh trên sông, các thầy cô giáo cắm bản mới vào được Nước Đắng.

Cô Nguyễn Thị Phượng, giáo viên điểm trường Nước Đắng, Trường Phổ thông Dân tộc Bán trú Tiểu học xã Trường Sơn chia sẻ, chưa đầy 2 năm cắm bản Nước Đắng, cô đã  “thuộc lòng” từng khúc sông, từng bãi đá ngầm, con thác. 

“Có những hôm trời mưa lũ, ca nô không đi được, phải chờ. Mà chờ thì đồng nghĩa với việc học sinh phải nghỉ học”, cô Phượng kể.

Đến bản, các thầy giáo cô giáo công tác ở đây phải chấp nhận “mất kết nối” một tuần vì cả bản đều thuộc vùng không sóng điện thoại. Nước Đắng gần như tách biệt với thế giới bên ngoài, ngược dòng Long Đại là tuyến đường duy nhất để vào được bản.

Không sóng điện thoại, ở Nước Đắng cũng không có chợ, không có hàng quán. Thực phẩm được các thầy cô mang theo từ đầu tuần cùng với vườn rau tăng gia ngay trong khuôn viên trường để sinh hoạt trong cả tuần và có thể còn hơn thế. Gian khó là vậy, nhưng chưa bao giờ các thầy giáo cô giáo nghĩ đến chuyện rời xa các em học sinh người Bru Vân Kiều ở bản Nước Đắng.

 Điểm trường bản Nước Đắng hiện vẫn chưa có điện lưới quốc gia, chưa có sóng điện thoại.

“Gieo chữ” giữa đại ngàn

Điểm trường Nước Đắng, Trường Phổ thông Dân tộc Bán trú Tiểu học xã Trường Sơn hiện có 33 học sinh, chia thành 3 lớp học. Nhưng 3 lớp học ấy là 3 lớp học đặc biệt, gồm cả 2 cấp: Mầm non và tiểu học.

Trong căn phòng nhỏ, thầy Lê Văn Tư đang đứng lớp ghép khối 1 và khối 2 nhưng vẻn vẹn chỉ có 8 học sinh. Thầy Tư là người đã gắn bó với điểm trường ở bản Nước Đắng gần 4 năm. Cũng chừng ấy thời gian, Thầy Tư dạy 1 lớp với 2 cái bảng đen riêng biệt ở 2 đầu lớp học.

Một tiết học ở lớp thầy Tư không giống bất kỳ nơi nào khác. Trong khi nhóm học sinh lớp 1 đang tập đánh vần, thì nhóm lớp 2 lại làm Toán.

 Thầy Lê Văn Tư đang đứng lớp ghép khối 1 và khối 2, nhưng vẻn vẹn chỉ có 8 học sinh.

Kế bên lớp học đặc biệt của Thầy Tư, lớp học của cô Nguyễn Thị Phượng còn đặc biệt hơn.

Lớp cô Phượng phụ trách chỉ vẻn vẹn 13 học sinh. Thế nhưng, cùng một lúc, cô Phượng phải làm việc với 3 cái bảng đen, 3 chương trình học khác nhau. Cô xoay như con thoi từ bảng đen trên bục giảng chính giảng Toán cho học sinh lớp 5. Rồi cô lại xuống cuối lớp, bảng đen đó đang là giờ học Tiếng Việt của học sinh lớp 4. Bảng đen đối diện cửa chính vào lớp là học sinh lớp 3 đang thực hiện phép nhân trong tiết Toán.

Tranh thủ giờ ra chơi, cô Nguyễn Thị Phượng chia sẻ: “Học sinh ở đây đều là con em đồng bào Bru  Vân Kiều. Các em ngoan, lễ phép, nhưng việc tiếp thu kiến thức còn chậm. Nhiều em sáng học, chiều đã quên. Không ít em phải đi bộ đường rừng xa, trưa không về nhà nên mang cơm theo ăn tại lớp. Thương lắm!", Cô Phượng nói chậm rãi nói, ánh mắt nhìn xa xăm.

Ở điểm trường Nước Đắng còn có 1 lớp mầm non với 11 em, do cô Lê Thị Hồng Thương phụ trách. Cô Thương chỉ phải dạy một cấp học là mầm non, thế nhưng nỗi vất vả cũng không kém thầy Tư và cô Phượng.

 Cô Nguyễn Thị Phượng đang giảng bài trong lớp học đặc biệt ở bản Nước Đắng.

Không như ở miền xuôi, lớp học mầm non của cô Thương cũng có nhiều lứa tuổi. Với các cháu năm đầu đi học, cô phải tập nói tiếng phổ thông cho các cháu ngay từ đầu. Với những cháu lớn tuổi hơn, cô Thương lại phải cho các cháu làm quen mặt chữ… rồi đến hướng dẫn các cháu tự vệ sinh cá nhân. Tất cả các công đoạn đó cũng chỉ được diễn ra trong không gian của 1 lớp học thay vì chia ra nhiều nhóm tuổi như ở miền xuôi.

Từ điểm trường Nước Đắng nhìn ra, đại ngàn Trường Sơn trải dài hun hút. Ở nơi tưởng chừng cách biệt ấy, từng con chữ vẫn đang được gieo xuống, lặng lẽ mà bền bỉ. 

Hành trình “cõng con chữ” của những người thầy, người cô nơi đây không chỉ là vượt sông, vượt núi, mà còn là vượt qua chính mình khi đối diện với những gian khó ở một bản biệt lập. Để mỗi ngày trôi qua, các thầy cô có thể thắp thêm một ngọn lửa nhỏ, ngọn lửa nuôi dưỡng tri thức, hy vọng cho con em đồng bào Bru Vân Kiều nơi đại ngàn Nước Đắng.

 
Bài và ảnh: Phạm Tiến (dantocphattrien.vietnamnet.vn)
Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự hiểu đúng
Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự hiểu đúng

(SKTE) - Không phải đứa trẻ nào cũng có thể nói ra điều mình muốn. Có em im lặng, có em chỉ nói vài từ rời rạc, có em phản ứng bằng cách mà người lớn khó hiểu. Trong những tình huống đó, câu hỏi thường đặt ra là: “Vì sao con không nói?” Nhưng có lẽ, câu hỏi cần thiết hơn lại là: khi trẻ chưa thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự cố gắng để hiểu theo cách của trẻ hay chưa.

Tân Kiến An hân hạnh là đơn vị tổng thầu thi công toàn phần công trình Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên
Tân Kiến An hân hạnh là đơn vị tổng thầu thi công toàn phần công trình Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên

(SKTE) - Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên (tỉnh Phú Yên) đã khai trương thành công sau một thời gian chuẩn bị chu đáo. Tập thể các đơn vị chủ đầu tư, đơn vị tổng thầu, các y bác sĩ, cán bộ nhân viên, và người dân tại đây, bày tỏ lời chúc mừng Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên khai trương thành công và được đưa vào hoạt động...

Chấp nhận là bước khởi đầu của chăm sóc đúng hướng cho trẻ khuyết tật
Chấp nhận là bước khởi đầu của chăm sóc đúng hướng cho trẻ khuyết tật

(SKTE) - Không có người cha, người mẹ nào nghĩ rằng mình sẽ phải học cách chấp nhận sự khác biệt của con. Khi một đứa trẻ lớn lên không giống với những gì ta từng hình dung, cảm giác đầu tiên thường không phải là bình tĩnh, mà là hụt hẫng. Nhưng chính từ khoảnh khắc đó, một hành trình khác bắt đầu – không ồn ào, không dễ dàng, và cũng không có sẵn lộ trình. Hành trình học cách chấp nhận, để có thể ở lại bên con một cách đúng đắn nhất.

Tình người vô giá
Tình người vô giá

Câu chuyện ngắn dưới đây được viết lại dựa theo một sự kiện có thật. Tác phẩm khi được giới thiệu ra công chúng lần đầu tiên đã làm xúc động hàng triệu trái tim độc giả.

Tôi có thể làm việc Lời khẳng định của Người tự kỷ
Tôi có thể làm việc: Lời khẳng định của Người tự kỷ

(SKTE) - Sự kiện “Tôi có thể làm việc” diễn ra ngày 11/4 để chũng ta cùng chia sẻ, thấu cảm và chỉ dẫn cho những người bạn nhỏ tự kỷ. Các bạn tự kỷ cần sự yêu thương, chăm sóc của gia đình, thày cô và toàn xã hội và những cơ hội để khẳng định giá trị bản thân, để họ tự hào nói rằng “Tôi có thể làm việc!” - Đó là lời khẳng định của những người đặc biệt, những bạn tự kỷ tự vươn lên, hoà nhập cuộc sống.

Nghệ nhân Ưu tú Phạm Hồng Quang Giữ lửa văn hóa tâm linh, chắp cánh yêu thương cho trẻ em kém may mắn
Nghệ nhân Ưu tú Phạm Hồng Quang: Giữ lửa văn hóa tâm linh, chắp cánh yêu thương cho trẻ em kém may mắn

(SKTE) - Không chỉ được biết đến là người gắn bó nhiều năm với việc gìn giữ và thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ, Nghệ nhân Ưu tú Phạm Hồng Quang còn được cộng đồng nhắc đến như một tấm gương giàu lòng nhân ái, luôn dành sự quan tâm đặc biệt tới trẻ em nghèo, trẻ em khuyết tật và những hoàn cảnh kém may mắn trong xã hội.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116