Mỗi dịp Ngày Gia đình Việt Nam, người ta thường nhắc đến sự sum vầy, lòng biết ơn, những bữa cơm ấm áp và giá trị thiêng liêng của mái nhà. Đó là điều rất cần thiết. Bởi giữa nhịp sống hiện đại nhiều áp lực, gia đình vẫn là nơi nâng đỡ con người sau những mệt mỏi ngoài xã hội. Một lời hỏi han của cha mẹ, một bữa cơm có đủ mặt người thân, một cái ôm của con trẻ hay sự đồng hành của người bạn đời có thể trở thành nguồn sức mạnh rất lớn.
Nhưng bên cạnh việc tôn vinh những mái ấm hạnh phúc, cũng cần thừa nhận rằng không phải gia đình nào cũng đang bình yên. Có những ngôi nhà bên ngoài đủ đầy, nhưng bên trong đầy khoảng cách. Có những bữa cơm có đủ người nhưng không còn tiếng nói chung. Có những đứa trẻ lớn lên trong tiếng cãi vã của cha mẹ. Có những người phụ nữ âm thầm chịu đựng trong hôn nhân. Có những người già sống cùng con cháu nhưng vẫn thấy cô đơn. Có những người con trưởng thành mang theo vết thương từ chính cách mình từng được nuôi dạy.
Gia đình là nơi yêu thương bắt đầu, nhưng đôi khi cũng là nơi để lại những tổn thương sâu nhất nếu các thành viên không biết lắng nghe, tôn trọng và đối xử tử tế với nhau.
Chúng ta thường nói nhiều về việc giữ gìn gia đình, nhưng giữ gìn không có nghĩa là che giấu mọi vết nứt. Một gia đình không hạnh phúc không thể được cứu bằng sự im lặng kéo dài. Một cuộc hôn nhân không thể ấm lại nếu chỉ một người cố gắng. Một mối quan hệ cha mẹ – con cái không thể gần gũi hơn nếu người lớn chỉ áp đặt mà không chịu lắng nghe. Một mái nhà không thể bình yên nếu trong đó có người luôn phải chịu đựng để giữ vẻ ngoài yên ổn.
Tôn vinh gia đình vì thế không chỉ là ca ngợi những điều đẹp đẽ, mà còn là nhắc nhau có trách nhiệm hơn với những người thân yêu nhất. Bởi đôi khi, người ta dễ tử tế với người ngoài hơn với chính người trong nhà. Ta có thể lịch sự với đồng nghiệp, nhẫn nại với khách hàng, mềm mỏng với bạn bè, nhưng lại nặng lời với cha mẹ, lạnh nhạt với vợ chồng, áp đặt với con cái. Ta quên rằng người thân cũng biết đau, biết buồn, biết tổn thương vì những lời nói tưởng như vô tình.
Một gia đình cần được chữa lành bắt đầu từ sự thừa nhận. Thừa nhận rằng có lúc cha mẹ đã quá áp đặt con. Thừa nhận rằng có lúc vợ chồng đã làm nhau tổn thương bằng sự im lặng hoặc những lời cay nghiệt. Thừa nhận rằng có lúc con cái đã vô tâm với cha mẹ già. Thừa nhận rằng trong một mái nhà, yêu thương thôi chưa đủ nếu thiếu sự tôn trọng.
Chữa lành trong gia đình không phải là xóa sạch mọi chuyện đã qua. Có những vết thương không thể chỉ bằng một câu xin lỗi là hết đau. Nhưng một lời xin lỗi chân thành có thể là điểm bắt đầu. Một cuộc trò chuyện tử tế có thể mở lại cánh cửa đã khép. Một lần đặt mình vào vị trí của người khác có thể làm dịu đi rất nhiều hiểu lầm.
Cha mẹ muốn gần con hơn, đôi khi cần bớt phán xét và lắng nghe nhiều hơn. Vợ chồng muốn đi đường dài, cần học cách nói với nhau bằng sự bình tĩnh, thay vì luôn cố thắng trong mọi cuộc tranh luận. Con cái muốn báo hiếu, không chỉ là gửi tiền hay đưa cha mẹ đi khám bệnh, mà còn là kiên nhẫn nghe cha mẹ nói, hỏi han nhiều hơn, để cha mẹ cảm thấy mình vẫn còn được cần đến.
Gia đình hạnh phúc không phải là gia đình không có mâu thuẫn. Nhà nào cũng có lúc bất đồng, mệt mỏi, va chạm. Điều quan trọng là sau những va chạm ấy, các thành viên có còn muốn hiểu nhau không, có dám sửa điều đã làm nhau đau không, có biết đặt tình thương lên trên cái tôi hay không.
Ngày Gia đình Việt Nam vì thế nên là một dịp để trở về, không chỉ trở về nhà, mà còn trở về với những điều căn bản nhất của yêu thương. Trở về để hỏi cha mẹ có khỏe không. Trở về để ngồi lại với con, nghe con kể chuyện mà không vội dạy dỗ. Trở về để nhìn người bạn đời của mình và nhận ra người ấy cũng đã mệt sau rất nhiều năm cùng gánh vác. Trở về để nói một lời cảm ơn, một lời xin lỗi, một lời thương mà có thể lâu rồi ta chưa nói.
Một mái ấm không tự nhiên mà có. Nó được xây bằng rất nhiều điều nhỏ: một câu nói dịu dàng, một bữa cơm có mặt, một lần biết nhường, một lần biết lắng nghe, một lần dừng lại trước khi buông lời làm đau nhau. Và cũng chính từ những điều nhỏ ấy, những tổn thương trong gia đình mới có cơ hội được xoa dịu.
Tôn vinh gia đình không có nghĩa là tô hồng mọi mái nhà. Tôn vinh gia đình là trân trọng những giá trị tốt đẹp, đồng thời đủ can đảm để sửa những điều chưa lành. Bởi gia đình chỉ thật sự là nơi trở về khi các thành viên trong đó không chỉ sống cùng nhau, mà còn biết thương nhau đúng cách.
Sau tất cả, Ngày Gia đình Việt Nam không chỉ nhắc ta yêu gia đình hơn, mà còn nhắc ta đối xử với gia đình tử tế hơn. Bởi đôi khi, điều một mái nhà cần nhất không phải là những lời chúc thật đẹp, mà là một sự thay đổi thật lòng: bớt làm nhau đau, biết lắng nghe hơn, biết xin lỗi hơn và biết chữa lành những vết thương trước khi chúng trở thành khoảng cách không thể lấp đầy.
TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab