Khi ấy, Thủ tướng Singapore Lee Hsien Loong đang có chuyến thăm Mỹ cùng phu nhân là Ho Ching. Trong một không gian mà từng chi tiết đều thường bị quan sát, so sánh và đánh giá, nhiều người chờ đợi những món trang sức đắt đỏ, các thiết kế hàng hiệu hay phụ kiện xa hoa đúng kiểu một chuyến thăm cấp cao.
Nhưng bà Ho Ching lại xuất hiện với một thứ hoàn toàn khác.
Bà mang theo một chiếc túi màu xanh đơn giản, in những chú khủng long trắng nhỏ xinh. Đó không phải sản phẩm của một nhà mốt nổi tiếng quốc tế. Không hề có logo xa xỉ nào được phô bày. Giá của nó chỉ khoảng 11 đô la Mỹ.
Thoạt nhìn, nhiều người có thể cho rằng món phụ kiện ấy quá bình thường cho một sự kiện ngoại giao cấp Nhà nước.
Nhưng phía sau chiếc túi ấy là một câu chuyện khiến mọi thứ thay đổi hoàn toàn.
Chiếc túi được thiết kế bởi See Toh Sheng Jie, một chàng trai 19 tuổi mắc chứng tự kỷ, là học sinh của Pathlight School tại Singapore. Ngôi trường này hỗ trợ học sinh có nhu cầu đặc biệt và thông qua chương trình nghệ thuật của mình, biến các bức vẽ của học sinh thành những sản phẩm thực tế được bán bởi The Art Faculty. Các em học sinh được ghi nhận công lao và nhận tiền bản quyền từ chính tác phẩm của mình.
Chiếc túi ấy không đắt tiền, nhưng giá trị của nó lại rất lớn.Nó quý giá bởi vì bên trong nó là một cơ hội.Khi nguồn gốc của chiếc túi được biết đến, phản ứng của mọi người lập tức thay đổi. Điều ban đầu chỉ giống một chi tiết thú vị bỗng trở thành biểu tượng của sự ủng hộ đầy ý nghĩa. Bà Ho Ching không mang chiếc túi đó một cách ngẫu nhiên. Bà đã dùng một trong những sân khấu ngoại giao được chú ý nhất thế giới để đưa tài năng của một chàng trai vốn ít khi có cơ hội được nhìn thấy ra trước công chúng.
Doanh số bán tăng vọt. Chiếc túi nhanh chóng cháy hàng. Người từ nhiều quốc gia bắt đầu tìm mua nó, không chỉ vì thiết kế dễ thương mà còn vì ý nghĩa phía sau. Từ đó, một món đồ giản dị do một học sinh tự kỷ tạo ra đã đi xa hơn rất nhiều so với những gì cậu có thể từng tưởng tượng khi vẽ nên những chú khủng long ấy.
Câu chuyện khiến nhiều người xúc động bởi nó phá vỡ một suy nghĩ đã ăn sâu từ lâu: rằng giá trị của một món đồ được quyết định bởi giá tiền, thương hiệu hay địa vị mà nó thể hiện.
Bà Ho Ching đã chứng minh điều ngược lại.
Một món phụ kiện có thể trở nên giá trị hơn nhờ câu chuyện mà nó mang theo, chứ không phải vì nó đắt đến mức nào. Nó có thể đại diện cho sự hòa nhập, cho tài năng bị bỏ quên, cho giáo dục, sự tôn trọng và một cách nhìn khác về sự thanh lịch.
Trong căn phòng đầy nghi thức ngoại giao hôm ấy, chiếc túi nhỏ không hề lạc lõng.Ngược lại, nó nói lên điều mà nhiều món đồ xa xỉ không bao giờ có thể nói được.Nó nhắc mọi người rằng sự đẳng cấp thật sự không nằm ở việc mang thứ đắt nhất, mà ở việc lựa chọn điều có thể nâng đỡ người khác.
Một chiếc túi giá 11 đô đã xuất hiện tại Nhà Trắng.
Và trong khoảnh khắc đó, cả thế giới đã hướng ánh nhìn về một chàng nghệ sĩ trẻ chỉ cần một cơ hội để được nhìn thấy.