Thứ Hai, 13/10/2025 10:01 (GMT+7)

Đào Bích Ngọc – Cô học trò Phúc Thọ vượt qua bóng tối để đi tìm ánh sáng tri thức

(SKTE) - Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống với bà nội tuổi đã xế chiều, nhưng Ngọc vẫn kiên cường vươn lên, giữ vững thành tích học tập và nuôi dưỡng ước mơ trở thành cô giáo dạy Văn.
Ảnh đại diện tin bài

Những món quà nhỏ trao tận tay các em , đây chính là nguồn động lực để các em vượt qua khó khăn.“Có những hôm trời mưa, em chỉ mong bà không phải đi nhặt nữa, nhưng nếu không đi thì mai sẽ chẳng có tiền ăn,” Ngọc kể. Giọng em nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt toát lên sự kiên định hiếm thấy ở một cô bé tuổi thiếu niên.

Trong căn nhà nhỏ ở xã Tích Giang (huyện Phúc Thọ, Hà Nội), cô học trò Đào Bích Ngọc ngồi bên bàn học cũ, ánh đèn vàng hắt xuống những trang vở chi chít chữ. Không có cha mẹ bên cạnh, chỉ có người bà đã già yếu lặng lẽ ngồi nhặt rau ngoài hiên. Nhưng chính trong không gian tưởng chừng tĩnh lặng ấy, một ý chí mạnh mẽ đang âm thầm lớn lên – ý chí của cô bé không chịu khuất phục số phận.

Mất mát sớm và những ngày không dễ dàng

Ngọc và chị gái mất cả cha lẫn mẹ từ khi còn rất nhỏ. Hai chị em được bà nội cưu mang, nuôi nấng bằng công việc nhặt ve chai, hái rau dại, gom từng đồng tiền ít ỏi. Những buổi chiều đi học về, Ngọc lại phụ bà nhặt phế liệu, rồi tối đến mới cặm cụi học bài.

“Có những hôm trời mưa, em chỉ mong bà không phải đi nhặt phế liệu nữa, nhưng nếu không đi thì ngày mai sẽ chẳng có tiền ăn,” Ngọc kể. Giọng em nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt toát lên sự kiên định hiếm thấy ở một cô bé tuổi thiếu niên.

Học giỏi để đổi đời

Từ nhỏ, Ngọc đã hiểu rằng chỉ có học mới giúp em thoát khỏi cảnh nghèo. Mỗi tờ giấy kiểm tra điểm cao là niềm vui không chỉ của riêng em, mà còn là món quà tinh thần cho người bà tần tảo.

Nhiều năm liền, Ngọc đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp trường, cấp huyện, được thầy cô và bạn bè quý mến vì tính thật thà, chăm chỉ. Dù cuộc sống thiếu thốn đủ bề – từ bộ đồng phục cũ, đôi giày sờn gót cho đến những bữa cơm đạm bạc – nhưng Ngọc chưa từng than phiền.

“Em muốn trở thành cô giáo dạy Văn,” Ngọc chia sẻ. “Vì Văn học giúp em hiểu con người, hiểu lòng mình, và cho em niềm tin rằng dù hoàn cảnh có khó đến đâu, mình vẫn có thể sống tốt.”

Ánh sáng từ nghị lực và lòng nhân ái

Thầy cô ở trường THCS nơi Ngọc theo học đều nói rằng: điều đáng quý nhất ở Ngọc không chỉ là thành tích học tập, mà là tinh thần không bỏ cuộc. Có lần, khi bị ốm, em vẫn xin đến lớp để không bỏ lỡ bài giảng. Cô giáo chủ nhiệm kể: “Có hôm trời rét cắt da, Ngọc vẫn đạp xe gần 5 cây số đến trường. Tôi hỏi sao không nghỉ, em chỉ cười: nghỉ một ngày là lại nợ thêm một bài học.”

Ngọc không chỉ học giỏi mà còn sống tình cảm, hay giúp bạn bè yếu hơn trong học tập. Ở lớp, em thường được giao nhiệm vụ kèm các bạn học chậm. Với nụ cười hiền và cách giảng nhẹ nhàng, Ngọc luôn khiến mọi người cảm thấy ấm áp.

Ước mơ giản dị nhưng đầy quyết tâm

Hiện nay, Ngọc đang bước vào giai đoạn quan trọng của tuổi học trò – chuẩn bị cho những kỳ thi lớn. Bà nội sức khỏe yếu, chị gái cũng phải đi làm xa, nhưng Ngọc vẫn tự mình sắp xếp thời gian học và việc nhà.

Khi được hỏi về tương lai, Ngọc nói chậm rãi:
“Em chỉ mong được học hết cấp ba, rồi thi vào sư phạm. Em muốn dạy Văn – để truyền cho học sinh tình yêu chữ nghĩa và nghị lực vượt khó giống như em đã được dạy.”

Đó là ước mơ giản dị, nhưng ẩn chứa trong đó là cả một sức sống mạnh mẽ – sức sống của cô bé mồ côi, nhưng chưa bao giờ chịu để nỗi buồn đánh gục.

Không phải ai sinh ra cũng có điều kiện để được sống trong đủ đầy, nhưng câu chuyện của Đào Bích Ngọc cho thấy: nghèo khó không thể ngăn được một tâm hồn biết vươn lên.

Từ góc học tập nhỏ nơi làng quê Phúc Thọ, cô bé ấy đang lặng lẽ viết nên trang đầu tiên của cuộc đời mình – bằng chữ, bằng nghị lực và bằng niềm tin rằng:
“ Nếu không thể chọn nơi mình sinh ra, thì em sẽ chọn cách sống để không bao giờ phải cúi đầu trước số phận.”

N.H
Chia sẻ yêu thương với trẻ em, người khuyết tật tại Ninh Bình
Chia sẻ yêu thương với trẻ em, người khuyết tật tại Ninh Bình

(SKTE) - Nhân kỷ niệm 28 năm Ngày Người khuyết tật Việt Nam (18/4/1998 - 18/4/2026), sáng nay 18/4, TS. Ngô Sách Thực - Chủ tịch Hội Cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam, Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Nam – Malaysia; cùng Ngài Dato’ Tan Yang Thai, Đại sứ quán Malaysia tại Hà Nội; ông Lê Trung Hiếu - Phó Ban Á phi Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam, cùng Đoàn công tác đã trao tặng hiện vật gồm: 01 máy giặt công nghiệp XGQ-50ks (HAIFENG); 01 máy sấy công nghiệp XGQ-50kg (HAIFENG); 03 tivi Samsung 75 inch; 30 ghế đá và nhiều nhu yếu phẩm. Tổng giá trị các phần quà trao tặng ngày 18/4 là: 618.800.000VNĐ, cho các em nhỏ, người khuyết tật và người cao tuổi tại Trung tâm Bảo trợ xã hội Hà Nam (cơ sở 2 phường Lý Thường Kiệt, tỉnh Ninh Bình).

Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự hiểu đúng
Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự hiểu đúng

(SKTE) - Không phải đứa trẻ nào cũng có thể nói ra điều mình muốn. Có em im lặng, có em chỉ nói vài từ rời rạc, có em phản ứng bằng cách mà người lớn khó hiểu. Trong những tình huống đó, câu hỏi thường đặt ra là: “Vì sao con không nói?” Nhưng có lẽ, câu hỏi cần thiết hơn lại là: khi trẻ chưa thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự cố gắng để hiểu theo cách của trẻ hay chưa.

Tân Kiến An hân hạnh là đơn vị tổng thầu thi công toàn phần công trình Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên
Tân Kiến An hân hạnh là đơn vị tổng thầu thi công toàn phần công trình Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên

(SKTE) - Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên (tỉnh Phú Yên) đã khai trương thành công sau một thời gian chuẩn bị chu đáo. Tập thể các đơn vị chủ đầu tư, đơn vị tổng thầu, các y bác sĩ, cán bộ nhân viên, và người dân tại đây, bày tỏ lời chúc mừng Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên khai trương thành công và được đưa vào hoạt động...

Chấp nhận là bước khởi đầu của chăm sóc đúng hướng cho trẻ khuyết tật
Chấp nhận là bước khởi đầu của chăm sóc đúng hướng cho trẻ khuyết tật

(SKTE) - Không có người cha, người mẹ nào nghĩ rằng mình sẽ phải học cách chấp nhận sự khác biệt của con. Khi một đứa trẻ lớn lên không giống với những gì ta từng hình dung, cảm giác đầu tiên thường không phải là bình tĩnh, mà là hụt hẫng. Nhưng chính từ khoảnh khắc đó, một hành trình khác bắt đầu – không ồn ào, không dễ dàng, và cũng không có sẵn lộ trình. Hành trình học cách chấp nhận, để có thể ở lại bên con một cách đúng đắn nhất.

Tình người vô giá
Tình người vô giá

Câu chuyện ngắn dưới đây được viết lại dựa theo một sự kiện có thật. Tác phẩm khi được giới thiệu ra công chúng lần đầu tiên đã làm xúc động hàng triệu trái tim độc giả.

Tôi có thể làm việc Lời khẳng định của Người tự kỷ
Tôi có thể làm việc: Lời khẳng định của Người tự kỷ

(SKTE) - Sự kiện “Tôi có thể làm việc” diễn ra ngày 11/4 để chũng ta cùng chia sẻ, thấu cảm và chỉ dẫn cho những người bạn nhỏ tự kỷ. Các bạn tự kỷ cần sự yêu thương, chăm sóc của gia đình, thày cô và toàn xã hội và những cơ hội để khẳng định giá trị bản thân, để họ tự hào nói rằng “Tôi có thể làm việc!” - Đó là lời khẳng định của những người đặc biệt, những bạn tự kỷ tự vươn lên, hoà nhập cuộc sống.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116