Thứ Tư, 24/12/2025 10:03 (GMT+7)

Ánh sáng thắp lên từ bóng tối của mù chữ

Từ một người thợ bạc vô danh, Sequoyah đã trở thành nhà ngôn ngữ học vĩ đại của châu Mỹ bản địa – một minh chứng rằng tri thức không thuộc về giai cấp, mà thuộc về những ai dám tin vào giấc mơ.
Ảnh đại diện tin bài

Năm 1821, giữa những ngọn đồi xanh thẳm của vùng Tennessee, một người đàn ông mù chữ đã thay đổi số phận của cả dân tộc mình. Ông tên là Sequoyah, một thợ bạc và cựu binh người Cherokee, từng phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ trong chiến tranh Creek. Không biết đọc, không biết viết, nhưng ông lại mang trong lòng một niềm khao khát cháy bỏng – biến tiếng nói của người Cherokee thành ký hiệu, để những câu chuyện, luật lệ, bài hát và lời cầu nguyện của tổ tiên không còn bị lãng quên trong gió.

Mỗi ngày, ông lặng lẽ quan sát những người da trắng viết thư, ghi sổ, gửi đi rồi nhận lại, gọi đó là “những chiếc lá biết nói”. Với ông, chữ viết là sức mạnh, là trí nhớ của con người. Thế nên, bất chấp sự hoài nghi của người cùng bộ tộc, ông miệt mài suốt hơn mười năm, thử nghiệm hàng trăm ký hiệu, ghi chép lên gỗ, da thú, mảnh than, và cả trên đất sét. Ban đầu, Sequoyah cố tạo một ký hiệu cho từng từ, nhưng sớm nhận ra điều đó quá phức tạp. Sau nhiều năm suy ngẫm, ông tìm được hướng đi mới: thay vì ghi lại từng từ, ông ghi lại âm tiết. Kết quả là một bảng âm tiết gồm 85 ký tự, mô phỏng chính xác âm thanh của tiếng Cherokee – một công trình ngôn ngữ vĩ đại ra đời từ một tâm hồn chưa từng được học chữ.

Người đầu tiên ông dạy là con gái mình, Ayokeh. Khi cô bé đọc to một văn bản mà chưa từng được nghe trước đó, các trưởng lão Cherokee bàng hoàng. Họ tưởng đó là ma thuật, rồi vỡ òa trong kinh ngạc khi nhận ra đó là trí tuệ. Chỉ trong vòng mười năm, gần như toàn bộ người Cherokee ở Tennessee, Georgia và Oklahoma đã biết đọc và viết. Tỷ lệ biết chữ của họ vượt xa nhiều cộng đồng người da trắng cùng thời.

Từ những ký tự ấy, tờ báo The Cherokee Phoenix ra đời năm 1828 tại New Echota, Georgia, trở thành tờ báo bản địa đầu tiên trên lục địa châu Mỹ. Luật pháp, hiệp ước và các bài giảng đạo đều được viết bằng tiếng Cherokee. Giữa thời kỳ người da đỏ bị dồn ép, cưỡng bức rời quê hương, phát minh của Sequoyah trở thành chiếc khiên bảo vệ linh hồn dân tộc – giúp họ giữ lại tiếng nói, ký ức và niềm tự hào trong cuộc hành trình đẫm nước mắt mang tên Trail of Tears.

Sequoyah qua đời khoảng năm 1843 trong khi đi tìm dấu vết của các nhóm Cherokee lưu lạc ở Mexico, để lại di sản không phải bằng vàng bạc mà bằng ngôn ngữ – thứ ánh sáng mà ông đã thắp lên từ bóng tối của sự mù chữ. Đến nay, người Cherokee vẫn sử dụng bảng âm tiết ấy, dạy nó trong trường học, in nó trên báo chí và khắc nó trên bia mộ của những người đi trước.

Từ một người thợ bạc vô danh, Sequoyah đã trở thành nhà ngôn ngữ học vĩ đại của châu Mỹ bản địa – một minh chứng rằng tri thức không thuộc về giai cấp, mà thuộc về những ai dám tin vào giấc mơ.

 

ST
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng
Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng

(SKTE )- Giải Para Natuh Pickleball - Bắc Ninh 2026 là điểm nhấn nổi bật, không chỉ mang giá trị thể thao mà còn thể hiện sâu sắc tinh thần nhân văn khi tổ chức thi đấu đôi giữa người khuyết tật và người không khuyết tật. Mô hình này góp phần lan tỏa thông điệp về sự bình đẳng, sẻ chia, thúc đẩy hòa nhập xã hội, đồng thời khơi dậy ý chí vươn lên và tinh thần đoàn kết trong cộng đồng.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116