Chủ Nhật, 04/01/2026 11:01 (GMT+7)

Giáo viên 25 năm dạy học tiết lộ: Nghe cách cha mẹ gọi con, có thể nhìn thấu tương lai trẻ

Chia sẻ của vị giáo viên giàu kinh nghiệm này sẽ khiến nhiều bậc phụ huynh phải suy nghĩ.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

“Một đứa trẻ sẽ trở thành ai trong tương lai, đôi khi chỉ cần nghe cách cha mẹ gọi chúng mỗi ngày là đủ đoán được”. Đó là lời chia sẻ của cô giáo Trương Lệ Hoa, người có hơn 25 năm giảng dạy tại một trường tiểu học ở Hàng Châu, Trung Quốc.

Với sự quan sát hàng nghìn học sinh từng đi qua quãng đời đứng lớp, cô rút ra một điều tưởng chừng đơn giản: ngôn ngữ cha mẹ sử dụng để gọi con hằng ngày có thể phản ánh được tương lai trẻ .

Theo cô Trương, mỗi ngày đứa trẻ nghe cha mẹ gọi tên mình hàng chục, thậm chí hàng trăm lần. “Đó không chỉ là cách để cha mẹ thu hút sự chú ý của con, mà là một cách gán nhãn vô hình, từng chút một định hình cách trẻ nhìn nhận chính mình,” cô nói.

Trong các cuộc họp phụ huynh, cô thường chú ý đến cách các bậc cha mẹ gọi con khi trao đổi. Có người thì nhẹ nhàng:

- “Tiểu Du ngoan lắm, mấy hôm nay học hành tiến bộ.”

- “An An, con lại đây chào cô đi con.”

Nhưng cũng có không ít phụ huynh quát tháo:

“Thằng nhóc này nghịch quá, khổ tôi!”

“Con này lì lắm, bảo học thì chơi, bảo ăn thì khóc”.

Từ những lời nói đó, cô Trương dường như cảm nhận được một phần nội tâm đứa trẻ. Những học sinh bị gọi bằng lời nặng nề thường thiếu tự tin hoặc ngược lại là nổi loạn, dễ xung đột.

Bên cạnh đó, việc bị gắn nhãn với với những lời tiêu cực như “sao con kém quá” sẽ hình thành sự tự ti, sợ sai, không dám thử thách, thậm chí từ bỏ luôn việc cố gắng trong trẻ.

Trong khi đó, học sinh được gọi bằng tên thân mật, có tình cảm thường thể hiện được cá tính nhưng vẫn biết tôn trọng người khác.

 Ảnh minh họa

Lấy ví dụ cụ thể, cô Trương kể về một học sinh cũ, tên là Tiểu Cương. Khi còn học lớp 2, cậu thường bị mẹ gọi là “đồ ngốc”, “chỉ làm xấu mặt bố mẹ”. Cô giáo từng nhiều lần trao đổi, mong mẹ cậu thay đổi cách xưng hô. Nhưng người mẹ bảo: “Tôi nói cho con sợ, chứ yêu thì vẫn yêu chứ!”

Kết quả là khi lên lớp 5, Tiểu Cương không dám xung phong bất kỳ hoạt động nào. Mỗi khi bị cô hỏi bài, cậu chỉ lắp bắp vài từ, ánh mắt lảng tránh, thậm chí còn cười trừ như một cơ chế tự vệ.

Cô Trương cho biết sự tự ti của cậu bé có thể bị ảnh hưởng bởi những nguyên nhân khác. Song việc bố mẹ gọi con bằng những cái tên tiêu cực là một trong những tác nhân ảnh hưởng đến tâm lý của cậu bé.

Ngược lại, một học sinh khác là Hứa Phi. Dù không học giỏi nhưng luôn mạnh dạn, chủ động học hỏi. Khi cô Trương hỏi mẹ em bí quyết, người mẹ chỉ cười: “Tôi chỉ gọi con bằng cái tên của nó. Không so sánh, không chê bai, và luôn nói: ‘Phi là đứa trẻ chăm chỉ, mẹ tin con sẽ làm được”.

“Tôi không yêu cầu phụ huynh phải gọi con bằng những lời có cánh. Chỉ cần gọi đúng tên, dùng lời lịch sự, và thể hiện sự tôn trọng đã là bước đầu gieo mầm cho một đứa trẻ tự tin và có nhân cách”, cô Trương chia sẻ.

Thậm chí, trong các buổi tư vấn phụ huynh, cô Trương nhiều lần bày tỏ: Cha mẹ cần tôn trọng con bắt đầu từ cách gọi tên chúng, bằng tất cả lòng trân trọng, nâng đỡ và niềm tin. Có thể, một tiếng gọi đúng mực hôm nay là nền tảng cho một công dân trưởng thành, tự tin và có trách nhiệm trong tương lai.

Cô Trương kể từng gặp nhiều phụ huynh gọi con bằng tên thật đi kèm vai trò, như “chị cả Lệ gương mẫu”, “anh Khải nhớ làm gương cho em nhé” thường nuôi dưỡng được ý thức trách nhiệm và sự trưởng thành sớm ở trẻ.

“Tôi từng có học sinh tên là Tống Vũ. Cậu bé luôn được bố mẹ gọi là ‘anh Vũ’ dù là con một. Ban đầu tôi thắc mắc, sau mới hiểu, đó là cách bố mẹ rèn cho con cảm giác mình phải biết cư xử như một người lớn. Và quả thực, Vũ là học sinh lớp 4 mà luôn tự giác học tập, biết nhường nhịn bạn bè và có tinh thần lãnh đạo rất rõ,” cô Trương kể.

Đinh Anh (https://phunumoi.net.vn/)
Thức khuya từ nhỏ và những ảnh hưởng âm thầm đến sự phát triển lâu dài của trẻ
Thức khuya từ nhỏ và những ảnh hưởng âm thầm đến sự phát triển lâu dài của trẻ

(SKTE) - Không ít gia đình xem việc trẻ thức khuya là điều “có thể chấp nhận”, miễn là hôm sau vẫn dậy đi học, vẫn ăn uống, sinh hoạt bình thường. Nhưng có những thay đổi không diễn ra ngay để khiến người lớn phải lo lắng. Chúng tích lũy rất chậm, rất kín đáo, và thường chỉ bộc lộ khi đã đi qua một quãng đủ dài. Giấc ngủ của trẻ, vì thế, không chỉ là chuyện giờ giấc, mà là câu chuyện của nhịp phát triển – nơi một thói quen nhỏ có thể để lại ảnh hưởng lớn hơn chúng ta vẫn nghĩ.

Trẻ ăn đủ nhưng vẫn thiếu nghịch lý dinh dưỡng trong gia đình hiện đại
Trẻ ăn đủ nhưng vẫn thiếu: nghịch lý dinh dưỡng trong gia đình hiện đại

(SKTE) - Trong nhiều gia đình hiện nay, câu chuyện dinh dưỡng của trẻ em không còn là “ăn có đủ hay không”, mà là “ăn như vậy đã thực sự đúng chưa”. Khi điều kiện sống được cải thiện, khẩu phần ăn trở nên phong phú hơn, nhưng một nghịch lý lại dần xuất hiện: trẻ không thiếu năng lượng, nhưng vẫn thiếu những yếu tố cần thiết cho phát triển lâu dài. Đây không chỉ là vấn đề của bữa ăn, mà là cách chúng ta đang hiểu và nuôi dưỡng trẻ trong một bối cảnh sống đã thay đổi rất nhiều.

Đô thị hóa và những thay đổi âm thầm trong mô hình bệnh tật
Đô thị hóa và những thay đổi âm thầm trong mô hình bệnh tật

(SKTE) - Đô thị không chỉ mở rộng về không gian, mà còn âm thầm thay đổi cách con người sống – và từ đó, thay đổi cách bệnh tật hình thành. Khi nhịp sống ngày càng nhanh, những vấn đề sức khỏe cũng không còn xuất hiện theo cách quen thuộc. Ít đột ngột hơn, nhưng tích lũy nhiều hơn. Ít rõ ràng hơn, nhưng dai dẳng hơn. Điều này đặt ra một yêu cầu mới cho hệ thống y tế: không chỉ điều trị tốt, mà phải nhận diện sớm những thay đổi còn rất mờ.

Bộ Y tế chính thức công nhận E-CPR là kỹ thuật mới tại Việt Nam
Bộ Y tế chính thức công nhận E-CPR là kỹ thuật mới tại Việt Nam

(SKTE) - Bộ Y tế vừa ban hành quyết định công nhận Hồi sức tim phổi ngoại cơ thể (E-CPR) là kỹ thuật mới, lần đầu tiên được áp dụng chính thức tại Việt Nam. Đây được xem là bước ngoặt quan trọng trong lĩnh vực hồi sức cấp cứu, mở ra cơ hội sống cho những bệnh nhân ngưng tuần hoàn không đáp ứng với các biện pháp cấp cứu thông thường.

Trong y tế, không phải thiếu chất lượng, mà thiếu cảm giác được chăm sóc
Trong y tế, không phải thiếu chất lượng, mà thiếu cảm giác được chăm sóc

(SKTE) - Không ít người rời cơ sở y tế với kết quả điều trị ổn định, nhưng cảm xúc lại không trọn vẹn. Họ không phủ nhận năng lực chuyên môn, nhưng vẫn thấy thiếu một điều gì đó khó gọi tên. Có lẽ, khoảng trống ấy không nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở cảm giác – cảm giác mình thực sự được quan tâm trong suốt hành trình khám chữa bệnh.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116