Thứ Ba, 11/11/2025 09:44 (GMT+7)

Hòa nhập cho trẻ VIP – khởi đầu hay tiếp nối ?

Trẻ VIP là các bé có nhu cầu giáo dục đặc biệt – đặc biệt ở rất nhiều điểm và có lẽ điểu đặc biệt nhất là việc dạy trẻ thế nào cũng được, nhưng dù bằng cách nào thì mục đích vẫn là Trẻ có thể hòa nhập được – Hòa nhập với các trẻ khác, với việc học tại trường bình thường và với cuộc sống chung quanh.
Ảnh đại diện tin bài

Tuy nhiên, để đạt được các mục tiêu nói trên, lại có rất nhiều con đường dẫn lối – có những trẻ may mắn, có được một số yếu tố thuận lợi, thì lô trình khá bằng phẳng và rõ ràng, nhưng cũng có rất nhiều trẻ mà bố mẹ cứ phải mò mẫm đi trong hoang mang, hay tệ hơn là đi lầm đường, bỏ phí rất nhiều thời gian và cơ hội, chỉ vì gặp phải những chuyên gia thao túng tâm lý bất nhân trên bước đường cùng con.

Có khá nhiều trường hợp đáng tiếc – khi mà gia đình dù đã phát hiện tình trạng của con khá sớm, nhưng vì lạc lối bằng những chỉ dẫn tào lao, mà lãng phí “ thời gian vàng” của con!

Thời gian vàng này không phải là giai đoạn phát triển vàng như của trẻ bình thường từ 3 – 6 tuổi, mà nhiều người thường dựa vào đó để phê phán hay hù dọa phụ huynj là đánh mất giai đoạn vàng của trẻ để không còn cơ hội phục hồi và phát triển, trong khi nếu hướng dẫn trẻ đúng nơi, đúng cách với đúng người thì trẻ vẫn có cơ hội tiến bộ dù ở độ tuổi nào ! Bởi vì trẻ tự kỷ là những đứa trẻ có một “ tuổi thơ bất tận”.

Có những trường hợp trẻ được can thiệp sớm và có hiệu quả và đến khi chuyển sang chương trình Giáo dục hòa nhập ở các trường bình thường, thì trẻ lại không được hưởng một chế độ giáo dục phù hợp và thế là thay vì được phát triển, thì trẻ lại có dấu hiệu chựng lại, không tiếp thu, không hòa nhập mà còn có tình trạng thoái lui, hay có những phản ứng tiêu cực, co cụm, tách ly, trầm cảm hay bùng nổ.

Cũng có những trường hợp, trẻ không được chẩn đoán chính xác, phụ huynh không hiểu rõ về tình trạng của con, cứ nỗ lực cho con theo học các trường không thiết kế nổi một kế hoạch can thiệp hiệu quả, rồi đến khi cho con đi hòa nhập thì lại gặp phải tình trạng là gần như bỏ mặc con, hay lại yêu cầu phụ huynh cho một giáo viên đi kèm để giao hết trách nhiệm cho người giáo viên này, dẫn đến tình trạng hai cô trò bị cách ly ngay trong lớp học mà lẽ ra trẻ phải có nhiều cơ hội để gắn kết.

Như vậy phải chăng là trẻ cần được can thiệp hiệu quả ở các trường, các trung tâm chuyên biệt (Hay còn gọi là Can thiệp sớm) sau đó mới có thể chuyển sang trường bình thường để tiếp tục việc học tập cho đến khi có thể học chung một cách tương đối với các bạn bình thường.

Hay cứ đưa trẻ vào học trong trường bình thường, rồi cho trẻ đi can thiệp 1 tiếng / ngày (Tại trường hay đi qua trung tâm can thiệp bên ngoài) cho đến khi trẻ hồi phục và có thể hòa nhập được?

Cho dù có cho trẻ học theo phương án nào, thì vấn đề không phải là biện pháp mà là ở tình trạngmức độ của trẻ, chứ không phải phụ thuộc vào mong muốn của Phụ huynh. Dĩ nhiên là còn phải phụ thuộc vào điều kiện của gia đình, nhưng dù học theo cách nào thì cũng phải là một sự ĐẦU TƯ ĐÚNG ĐẮN và HỢP LÝ ! hay nói một cách khác là chúng ta phải đầu tư theo cái mà trẻ cần, chứ không thể đầu tư theo điều mà phụ huynh muốn! Bởi vì xét cho cùng, ai lại chẳng muốn con mình Bình phục, phát triển và ổn định ! Nhưng để đạt được điều đó thì 50 % là tùy vào trẻ, 30% là tùy vào gia đình và 20% là tuy vào sự định hướng theo cách nào!

Trong trường hợp trẻ ở mức độ nhẹ và trong địa phương cũng không có trường Can thiệp Sớm đủ điều kiện cơ sở và chuyên môn – thì việc cho con theo học trường Bình thường và có sự can thiệp tại trường theo giờ là điều hợp lý, Trong trường hợp trẻ có tình trạng rối nhiễu nặng hơn, thì việc can thiệp tại trung tâm là điều cần thiết và hơn thế nữa cũng cần có những biện pháp hỗ trợ tại gia đình sau một thời gian, thì mới nên nghĩ đến việc cho con hòa nhập.

Có một thực tế đáng buồn là không phải trẻ nào cũng có thể Hòa nhập, Thậm chí là thay vì tiến bộ hơn nều được hòa nhập, thì trẻ lại trở nên khó khăn, yếu kém hơn vì không được tiếp nhận những biện pháp can thiệp tại trường hòa nhập Nói cách khác, trẻ chỉ có thể theo một kế hoạch can thiệp chuyên biệt dài lâu hơn là mong đợi một tiến bộ “ thần kỳ” để trẻ có thể học hòa nhập, và nếu có thì đó sẽ là những tháng ngày lãng phí nhất của trẻ.

Trong trường hợp trẻ có đủ khả năng để theo học hòa nhập, thì cho dù trẻ đã từng can thiệp hay chưa, thì vẫn cần phải có sự đánh giá lại và một kế hoạch can thiệp xuất phát từ thời gian trẻ bước vào trường hòa nhập, bởi vì điều trẻ cần và luôn cần là các KỸ NĂNG bao gồm kỹ năng thiết yếu lúc nhỏ và kỹ năng xã hội khi lớn hơn, chứ không phải là các KIẾN THỨC mà trường hòa nhập cung cấp cho trè một cách sơ lược và dễ dàng hơn so với trẻ bình thường.

Thực tế thì có nhiều trẻ nhất là các bạn Tự kỷ chức năng cao, thì việc thu thập kiến thức (nhất là môn toán) không phải l2 điều quá khó. Thậm chí là có bạn còn giỏi hơn cả một số trẻ bình thường. Nhưng về mặt KỸ NANG XÃ HỘI thì vẫn luôn là những hạn chế, ngay cả các kỹ năng cá nhân vẫn còn khá nhiều sự vụng về hay ẩu tả mà trẻ rất dễ nhận được sự thông cảm, cho qua. Để rồi đến khi bước vào lứa tuổi trưởng thành, trẻ vẫn là một đứa trẻ vụng về trong giao tiếp !

Hành trình CAN THIỆP SỚM, dù gian nan nhưng dẫu sao thì vẫn có nhiều kế hoạch, phương pháp và cơ sở để gia đình có thể lựa chọn một con đường phù hợp với trẻ. Nhưng hành trình HÒA NHẬP cho đến nay vẫn là một con đường của sự may rủi và hầu như rất ít sự chọn lựa và khá nhiều trường hợp phụ huynh phải tự vạch lối mà đi hay bỏ mặc, tới đâu thì tới ! Nhưng dù sao đi nữa thì việc chấp nhận trẻ và đủ tỉnh táo để có đủ động lực chọn lựa cho con một con đường để con được nhìn nhận và ổn định, vẫn là điều quan trọng nhất.

Chuyên gia tâm lý Lê Khanh
Thức khuya từ nhỏ và những ảnh hưởng âm thầm đến sự phát triển lâu dài của trẻ
Thức khuya từ nhỏ và những ảnh hưởng âm thầm đến sự phát triển lâu dài của trẻ

(SKTE) - Không ít gia đình xem việc trẻ thức khuya là điều “có thể chấp nhận”, miễn là hôm sau vẫn dậy đi học, vẫn ăn uống, sinh hoạt bình thường. Nhưng có những thay đổi không diễn ra ngay để khiến người lớn phải lo lắng. Chúng tích lũy rất chậm, rất kín đáo, và thường chỉ bộc lộ khi đã đi qua một quãng đủ dài. Giấc ngủ của trẻ, vì thế, không chỉ là chuyện giờ giấc, mà là câu chuyện của nhịp phát triển – nơi một thói quen nhỏ có thể để lại ảnh hưởng lớn hơn chúng ta vẫn nghĩ.

Trẻ ăn đủ nhưng vẫn thiếu nghịch lý dinh dưỡng trong gia đình hiện đại
Trẻ ăn đủ nhưng vẫn thiếu: nghịch lý dinh dưỡng trong gia đình hiện đại

(SKTE) - Trong nhiều gia đình hiện nay, câu chuyện dinh dưỡng của trẻ em không còn là “ăn có đủ hay không”, mà là “ăn như vậy đã thực sự đúng chưa”. Khi điều kiện sống được cải thiện, khẩu phần ăn trở nên phong phú hơn, nhưng một nghịch lý lại dần xuất hiện: trẻ không thiếu năng lượng, nhưng vẫn thiếu những yếu tố cần thiết cho phát triển lâu dài. Đây không chỉ là vấn đề của bữa ăn, mà là cách chúng ta đang hiểu và nuôi dưỡng trẻ trong một bối cảnh sống đã thay đổi rất nhiều.

Đô thị hóa và những thay đổi âm thầm trong mô hình bệnh tật
Đô thị hóa và những thay đổi âm thầm trong mô hình bệnh tật

(SKTE) - Đô thị không chỉ mở rộng về không gian, mà còn âm thầm thay đổi cách con người sống – và từ đó, thay đổi cách bệnh tật hình thành. Khi nhịp sống ngày càng nhanh, những vấn đề sức khỏe cũng không còn xuất hiện theo cách quen thuộc. Ít đột ngột hơn, nhưng tích lũy nhiều hơn. Ít rõ ràng hơn, nhưng dai dẳng hơn. Điều này đặt ra một yêu cầu mới cho hệ thống y tế: không chỉ điều trị tốt, mà phải nhận diện sớm những thay đổi còn rất mờ.

Bộ Y tế chính thức công nhận E-CPR là kỹ thuật mới tại Việt Nam
Bộ Y tế chính thức công nhận E-CPR là kỹ thuật mới tại Việt Nam

(SKTE) - Bộ Y tế vừa ban hành quyết định công nhận Hồi sức tim phổi ngoại cơ thể (E-CPR) là kỹ thuật mới, lần đầu tiên được áp dụng chính thức tại Việt Nam. Đây được xem là bước ngoặt quan trọng trong lĩnh vực hồi sức cấp cứu, mở ra cơ hội sống cho những bệnh nhân ngưng tuần hoàn không đáp ứng với các biện pháp cấp cứu thông thường.

Trong y tế, không phải thiếu chất lượng, mà thiếu cảm giác được chăm sóc
Trong y tế, không phải thiếu chất lượng, mà thiếu cảm giác được chăm sóc

(SKTE) - Không ít người rời cơ sở y tế với kết quả điều trị ổn định, nhưng cảm xúc lại không trọn vẹn. Họ không phủ nhận năng lực chuyên môn, nhưng vẫn thấy thiếu một điều gì đó khó gọi tên. Có lẽ, khoảng trống ấy không nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở cảm giác – cảm giác mình thực sự được quan tâm trong suốt hành trình khám chữa bệnh.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116