Điều khiến người ta ám ảnh không chỉ là mức độ tàn nhẫn của những kẻ gây án, mà còn ở chỗ những đứa trẻ ấy hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Các em quá nhỏ để chạy trốn, quá non nớt để kêu cứu, quá yếu ớt để chống lại những trận đòn từ chính những người đáng lẽ phải che chở cho mình.
Bé gái 4 tuổi bị đánh đập, bỏ đói nhiều ngày. Đến khi vào viện thì cơ thể đã tổn thương gần như hoàn toàn. Bé trai 2 tuổi bị đánh bằng cây tre vào đầu, vào lưng, vào chân đến mức giập gan, giập lách, đứt tụy. Không ai có thể hiểu nổi làm sao người lớn lại có thể xuống tay tàn khốc với trẻ nhỏ như vậy.
Đau hơn nữa, trong cả hai vụ việc, người mẹ đều không bảo vệ con mình. Có người trực tiếp đánh con. Có người đứng nhìn người tình hành hạ con mà không ngăn cản. Đó không còn là sự vô trách nhiệm đơn thuần. Đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ.
Người ta vẫn thường nói “mẹ nào chẳng thương con”. Nhưng thực tế đau đớn là không phải ai sinh ra con cũng đủ tư cách làm cha mẹ. Hai người mẹ trong hai vụ bạo hành này vì mù quáng trong tình cảm, vì ích kỷ, vì sự vô cảm mà sẵn sàng bỏ mặc con mình trong địa ngục. Những đứa trẻ ấy bị bạo hành nhiều ngày, chịu nhiều trận đòn, nhiều bữa bị bỏ đói, khóc mà không ai nghe thấy
Điều khiến dư luận phẫn nộ là sự tàn nhẫn ấy diễn ra ngay trong căn phòng trọ, giữa khu dân cư, không phải ở nơi rừng sâu núi thẳm nào. Một đứa trẻ bị đánh đập liên tục đến mức thân thể đầy thương tích. Một đứa trẻ bị vòi hoa sen xịt thẳng vào miệng và mũi cho tới ngừng phản ứng. Chỉ nghĩ tới thôi cũng đủ thấy rợn người.
Pháp luật chắc chắn phải trừng trị nghiêm khắc những kẻ gây ra tội ác này. Nhưng sau cơn phẫn nộ, vẫn còn một nỗi xót xa rất lớn: giá như những đứa trẻ ấy được phát hiện sớm hơn, được cứu kịp thời hơn, được một người lớn nào đó dang tay bảo vệ.
Bé trai 2 tuổi đáng lẽ phải được ôm ấp, được học nói, được vui đùa. Bé gái 4 tuổi đáng lẽ phải được đến lớp mẫu giáo, được ngủ ngon trong vòng tay mẹ. Nhưng các em đã sống những ngày cuối đời trong sợ hãi và đau đớn.
Xã hội nào cũng được đo bằng cách người lớn đối xử với trẻ em. Khi những đứa trẻ bị hành hạ đến chết ngay trong chính mái nhà của mình, thì đó không chỉ là bi kịch của một gia đình, mà còn là hồi chuông báo động về sự xuống cấp của tình thương và trách nhiệm làm người.
Mong gương mặt thiên thần này được yên nghỉ nơi 9 suối và cầu chúc con kiếp sau được cha mẹ yêu thương.