Nam sinh 23 tuổi được người nhà đưa đi khám sau thời gian học hành kéo dài bất thường. Sau 5 năm, cậu vẫn chưa hoàn thành chương trình đại học, sống thu mình, ít giao tiếp và gần như mất động lực học tập. Gia đình, đặc biệt là bố mẹ, nhiều lần trách móc, cho rằng cậu lười biếng, thiếu ý chí. Bản thân nam sinh cũng tin điều đó, nghĩ mình “không đủ cố gắng”.
Theo khai thác bệnh sử, tình trạng bắt đầu từ cuối cấp ba, khi thanh niên này dần mất hứng thú với việc học, khó tập trung, dễ chán nản. Khi bước vào đại học, tình trạng rõ rệt hơn, trì hoãn kéo dài, né tránh thi cử và thuyết trình, dẫn đến việc học sa sút. Càng thất bại, cậu càng thu mình, hạn chế giao tiếp xã hội.
Để đối phó với cảm giác thất bại, chàng trai tìm đến trò chơi điện tử như một cách giải tỏa. Trong thế giới ảo, cậu có thể đạt được cảm giác thành tựu thay thế. Tuy nhiên, gia đình lại nhìn nhận đây là dấu hiệu “nghiện game”, tiếp tục chỉ trích và gây áp lực.
Nam sinh 23 tuổi được người nhà đưa đi khám sau thời gian học hành kéo dài bất thường. Sau 5 năm, cậu vẫn chưa hoàn thành chương trình đại học, sống thu mình, ít giao tiếp và gần như mất động lực học tập. Gia đình, đặc biệt là bố mẹ, nhiều lần trách móc, cho rằng cậu lười biếng, thiếu ý chí. Bản thân nam sinh cũng tin điều đó, nghĩ mình “không đủ cố gắng”.
Theo khai thác bệnh sử, tình trạng bắt đầu từ cuối cấp ba, khi thanh niên này dần mất hứng thú với việc học, khó tập trung, dễ chán nản. Khi bước vào đại học, tình trạng rõ rệt hơn, trì hoãn kéo dài, né tránh thi cử và thuyết trình, dẫn đến việc học sa sút. Càng thất bại, cậu càng thu mình, hạn chế giao tiếp xã hội.
Để đối phó với cảm giác thất bại, chàng trai tìm đến trò chơi điện tử như một cách giải tỏa. Trong thế giới ảo, cậu có thể đạt được cảm giác thành tựu thay thế. Tuy nhiên, gia đình lại nhìn nhận đây là dấu hiệu “nghiện game”, tiếp tục chỉ trích và gây áp lực.