Trong quá trình nuôi dạy con, người lớn thường dễ có một hình mẫu lý tưởng: trẻ phải ngoan, học giỏi, tự tin, lễ phép, nhanh nhẹn, biết nghe lời, biết hòa đồng và không làm cha mẹ phải lo lắng. Những mong muốn ấy xuất phát từ tình yêu thương. Nhưng nếu tình yêu thương đi kèm với kỳ vọng quá cứng nhắc, trẻ có thể lớn lên trong áp lực phải trở thành một phiên bản mà người lớn mong muốn, thay vì được là chính mình.
Không ít đứa trẻ bị so sánh từ rất sớm. “Sao con không mạnh dạn như bạn?”, “Sao con học toán kém hơn anh?”, “Sao con chậm chạp thế?”, “Con phải giống người ta một chút chứ”. Những câu nói tưởng như bình thường ấy có thể khiến trẻ dần tin rằng mình chưa đủ tốt, rằng bản thân chỉ được yêu thương khi đạt được một chuẩn nào đó.
Tôn trọng sự khác biệt bắt đầu từ việc người lớn hiểu rằng trẻ em không phát triển theo cùng một khuôn mẫu. Có trẻ nói sớm, có trẻ nói muộn hơn. Có trẻ thích vận động, có trẻ thích đọc sách. Có trẻ dễ bộc lộ cảm xúc, có trẻ cần thời gian để mở lòng. Có trẻ học tốt trong lớp học đông người, có trẻ cần không gian riêng để tập trung. Sự khác biệt ấy không nhất thiết là vấn đề. Đôi khi, đó chính là nét riêng tạo nên cá tính và thế mạnh của trẻ.
Điều quan trọng là cha mẹ cần phân biệt giữa tôn trọng khác biệt và bỏ mặc trẻ. Tôn trọng không có nghĩa là để trẻ muốn làm gì cũng được, không cần kỷ luật, không cần giới hạn. Trẻ vẫn cần được hướng dẫn đúng sai, học trách nhiệm, biết tôn trọng người khác và tuân thủ những nguyên tắc cần thiết. Nhưng thay vì ép trẻ giống một khuôn mẫu chung, người lớn cần tìm cách giáo dục phù hợp với tính cách, năng lực và nhịp phát triển của từng trẻ.
Một đứa trẻ nhút nhát không nên bị ép phải lập tức nói trước đám đông để chứng minh sự tự tin. Trẻ có thể bắt đầu bằng việc nói trong nhóm nhỏ, chia sẻ với người thân, rồi từng bước mở rộng. Một đứa trẻ hiếu động không nên chỉ bị mắng là “nghịch” nếu em đang cần thêm cơ hội vận động phù hợp. Một đứa trẻ học chậm không nên bị kết luận là “kém” nếu em cần phương pháp học khác, thời gian khác hoặc sự hỗ trợ kiên nhẫn hơn.
Khi được tôn trọng, trẻ sẽ bớt sợ sai. Trẻ dám thử, dám hỏi, dám nói ra cảm xúc thật. Một môi trường chấp nhận sự khác biệt giúp trẻ hiểu rằng mình không cần hoàn hảo để được yêu thương. Từ đó, trẻ có nền tảng cảm xúc an toàn để phát triển sự tự tin, khả năng tự nhận thức và lòng tự trọng.
Ngược lại, khi sự khác biệt bị phủ nhận, trẻ có thể học cách che giấu bản thân. Trẻ cố tỏ ra vui vẻ dù đang buồn, cố tỏ ra mạnh dạn dù rất sợ, cố học theo cách không phù hợp chỉ để không bị mắng. Lâu dần, trẻ có thể mất kết nối với chính mình, không biết mình thật sự thích gì, giỏi gì, cần gì và mong muốn điều gì.
Tôn trọng sự khác biệt của trẻ cũng là cách dạy trẻ tôn trọng người khác. Một đứa trẻ được cha mẹ lắng nghe sẽ dễ biết lắng nghe bạn bè. Một đứa trẻ không bị chế giễu vì khác biệt sẽ ít có xu hướng chế giễu người khác. Khi trẻ hiểu rằng mỗi người có một hoàn cảnh, tính cách, năng lực và giới hạn riêng, trẻ sẽ học được sự bao dung một cách tự nhiên hơn.
Trong gia đình, bài học này có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Đừng vội chê khi con chọn một sở thích khác mong đợi của cha mẹ. Đừng so sánh con với anh chị em trong nhà. Đừng gắn nhãn con là “lì”, “nhát”, “lười”, “vụng”, “khó dạy”. Thay vào đó, hãy quan sát: điều gì khiến con hứng thú, điều gì làm con lo lắng, con cần được hỗ trợ ở đâu, con tiến bộ như thế nào so với chính con trước đây.
Nhà trường cũng cần là nơi trẻ được nhìn nhận đa chiều. Một lớp học tốt không chỉ vinh danh những em điểm cao, nói hay, nổi bật. Đó còn là nơi những em trầm lặng được khuyến khích, những em học chậm được hỗ trợ, những em có năng khiếu khác biệt được ghi nhận và những em chưa hoàn hảo vẫn cảm thấy mình thuộc về tập thể.
Xã hội càng phát triển, sự khác biệt càng cần được tôn trọng. Không phải đứa trẻ nào cũng sẽ đi cùng một con đường. Có em phù hợp với học thuật, có em phù hợp với nghệ thuật, kỹ thuật, thể thao, chăm sóc, sáng tạo hay những công việc rất đời thường nhưng có giá trị. Nếu người lớn chỉ dùng một thước đo duy nhất để đánh giá trẻ, chúng ta có thể vô tình làm hẹp đi tương lai của các em.
Món quà lớn nhất dành cho trẻ không phải lúc nào cũng là điều kiện vật chất tốt nhất, lớp học đắt tiền nhất hay một lịch trình được sắp xếp kín mít. Có khi, món quà lớn nhất là cảm giác được cha mẹ nhìn thấy con người thật của mình, được yêu thương dù không giống ai hoàn toàn, được sửa sai mà không bị phủ nhận, được khuyến khích phát triển thế mạnh riêng và được tin rằng mình có thể lớn lên theo cách phù hợp với bản thân.
Tôn trọng sự khác biệt không làm trẻ trở nên ích kỷ. Nếu được hướng dẫn đúng, điều đó giúp trẻ biết yêu bản thân lành mạnh hơn, đồng thời biết tôn trọng giới hạn và giá trị của người khác. Một đứa trẻ hiểu mình có quyền khác biệt cũng sẽ hiểu rằng người khác cũng có quyền như vậy.
Trẻ em không cần bị nhào nặn thành bản sao của bất kỳ ai. Các em cần được lớn lên như những cá thể riêng biệt: có điểm mạnh, điểm yếu, niềm vui, nỗi sợ, khả năng và tốc độ trưởng thành của riêng mình. Bởi khi một đứa trẻ được tôn trọng sự khác biệt, em không chỉ nhận được sự chấp nhận từ người lớn. Em còn học được cách chấp nhận chính mình. Và đó là nền tảng rất sâu để một con người bước vào đời với sự tự tin, lòng nhân ái và bản lĩnh sống thật với giá trị của mình.
TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab