Chủ Nhật, 19/10/2025 14:35 (GMT+7)

“Bố ơi, cho con đeo sợi xích nhỏ đó được không?”

Câu nói ấy… như một mũi dao nhọn hoắt, lặng lẽ xuyên thấu tim tôi.Không phải là một lời phàn nàn. Không phải là một tiếng khóc.Chỉ là một lời thì thầm. Nhẹ nhàng. Đủ để làm cả thế giới bên trong tôi sụp đổ.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

 

Buổi sáng hôm đó cũng như bao buổi sáng khác — tất bật, vội vàng và toàn tiếng quát mắng:

— “Dậy ngay! Rửa mặt đi! Tóc rối tung thế kia thì ai nhìn cho nổi?”

— “Áo len đâu? Trời lạnh lắm! Nhanh lên, muộn rồi!”

— “Không kịp ăn sáng đâu! Đây, cầm lấy hộp nước ép — đừng làm đổ đấy!”

— “Trời ơi, lại nữa? Bố đã nói bao nhiêu lần rồi! Con vụng về quá mức chịu đựng được!”

Đứa trẻ lặng im.

Nó không còn gọi “bố” nữa.

Nó bắt đầu học cách sợ giọng nói của tôi hơn là trông mong vào vòng tay của tôi.

Ở lớp học, nó ngồi một mình nơi góc bàn. Ánh mắt dán lên ô cửa kính, nơi những đám mây trôi lững lờ.

Nó không cười.

Không nói.

Chỉ lặng lẽ nhìn bạn bè ríu rít mà thắc mắc: “Tại sao con không thấy vui như các bạn?”

Rồi đến tối, trong bóng đèn vàng vọt, khi tôi đang sửa lại dây xích cho con chó nghiệp vụ, con trai tôi đứng đó. Im lặng rất lâu. Rồi nó thì thầm:

— “Hôm nay cô giáo hỏi: Bố con làm nghề gì… Con không biết trả lời sao.”

Tôi đáp cộc lốc, không ngẩng đầu:

— “Huấn luyện chó.”

— “Bố dạy chúng cái gì hả bố?" con hỏi nhỏ xíu.

Tôi vẫn mải mê buộc dây, không nhận ra đôi mắt ấy đang dõi theo mình:

— “Bố dạy chúng biết nghe lời. Không phá phách. Biết chờ đợi. Biết bảo vệ. Làm bạn với người mù. Cứu người. Trung thành, dũng cảm… Và tất cả những điều đó, chỉ để yêu thương – không đòi hỏi gì.”

— “Bố dạy bằng cách nào?” – giọng con như tan vào không khí.

Tôi thở dài:

— “Bằng sự kiên nhẫn. Cho chúng đeo sợi xích nhỏ. Đi bên cạnh. Dạy bằng giọng dịu dàng. Sửa sai nhưng không làm đau. Và luôn vuốt ve chúng sau đó… để chúng biết mình không bị bỏ rơi.”

Con tôi nuốt nước bọt. Mắt đỏ hoe, giọng run run như sắp vỡ:

— “Bố ơi… Vậy cho con đeo sợi xích đó được không?”

“Con muốn học giống bố… Nhưng bố đừng la con nữa… Sửa con mà đừng quát…

Sau đó, bố ôm con… giống như bố vuốt ve mấy chú chó ấy.

Bố hãy kiên nhẫn với con. Con cũng muốn trở thành người bảo vệ… Con sẽ chăm sóc mọi người.

Và nếu một ngày nào đó, bố không còn nhìn thấy nữa…

Thì con… sẽ là đôi mắt của bố.”

Tôi khựng lại.

Chiếc dây xích rơi khỏi tay.

Tôi quỳ xuống và ôm con vào lòng, ôm thật chặt như thể sợ nó sẽ tan biến.

Trong cái ôm ấy, tôi đã nghe tiếng nấc của chính mình vỡ oà trong ngực.

Và từ giây phút đó…

Một sợi xích khác được tạo ra.

Không phải bằng sắt.

Mà bằng tình yêu. Bằng sự dịu dàng. Bằng sự hiện diện và lắng nghe.

Một sợi xích vô hình… nhưng bền vững hơn bất kỳ sợi xích nào từng được rèn ra.

Xin đừng quên:

Trẻ con không cần một người cha hoàn hảo.

Chúng cần một người cha kiên nhẫn.

Một người đủ mềm mại để dạy dỗ và đủ vững chãi để yêu thương.

Tình yêu - không phải để hét lên.

Mà là để trao đi, mỗi ngày, bằng sự hiện diện dịu dàng.

 

ST
Ô cửa vỡ
Ô cửa vỡ

Tôi còn nhớ, hồi đó có một bà lão chuyển đến làng Zarechye chúng tôi. Tên bà ấy là Lyudmila Vasilyevna. Bà mua một căn nhà nằm tách biệt hẳn ở phía rìa làng, ngay sát đầm nước cũ. Căn nhà đó bỏ hoang cũng phải bảy năm rồi, tường gỗ đen sạm lại, mái lợp rêu phong, cái cổng thì lủng lẳng chỉ còn một bản lề. Đám đàn bà quê chúng tôi khi ấy cứ ngỡ: chắc là dân thành phố về mua nhà nghỉ mát, rồi bà ấy sẽ làm vườn, trồng hoa dạ yến thảo cho mà xem.

Béo phì ở trẻ nguy hiểm hơn bạn nghĩ
Béo phì ở trẻ nguy hiểm hơn bạn nghĩ

(SKTE) - Trong nhiều gia đình, một đứa trẻ “mũm mĩm” vẫn thường được xem là dấu hiệu của khỏe mạnh. Những câu nói như “trẻ con phải có da có thịt” hay “lớn lên rồi sẽ cao, sẽ gầy lại” vẫn xuất hiện khá phổ biến. Cách nhìn này không phải vô cớ – nó đến từ một giai đoạn mà thiếu dinh dưỡng từng là nỗi lo lớn hơn dư thừa. Nhưng trong bối cảnh hiện nay, khi điều kiện sống thay đổi nhanh, quan niệm ấy đang dần trở nên không còn phù hợp.

CLB 1MILION KIDS - NƠI ƯƠM MẦM TÀI NĂNG, LAN TỎA GIÁ TRỊ TÍCH CỰC CHO THẾ HỆ TRẺ
CLB 1MILION KIDS - NƠI ƯƠM MẦM TÀI NĂNG, LAN TỎA GIÁ TRỊ TÍCH CỰC CHO THẾ HỆ TRẺ

(SKTE) - Trẻ em luôn cần môi trường phát triển toàn diện về tri thức, các kỹ năng sống, sự tự tin và khả năng kết nối cộng đồng. Đến với Câu lạc bộ 1MILLION KIDS, đơn vị đào tạo nghệ thuật - kỹ năng dành cho thiếu nhi, đang dần trở thành một “mảnh ghép” không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của các em. 1MILLION KIDS đang dần trở thành một nơi mang tới dấu ấn tích cực trong cộng đồng phụ huynh và các hoạt động đào tạo cho trẻ em.

Rối loạn lo âu ở trẻ em đang tăng mạnh
Rối loạn lo âu ở trẻ em đang tăng mạnh

(SKTE) - Có một nghịch lý đang diễn ra trong xã hội hiện đại: trẻ em hôm nay được chăm sóc tốt hơn mọi thế hệ trước, nhưng lại mong manh về tâm lý hơn bao giờ hết.

Bỏ bữa sáng ở trẻ chuyện nhỏ nhưng không hề nhỏ
Bỏ bữa sáng ở trẻ: chuyện nhỏ nhưng không hề nhỏ

(SKTE) - Trong nhịp sống vội vã của nhiều gia đình hiện nay, bữa sáng đôi khi trở thành phần dễ bị rút gọn nhất trong ngày. Một ly sữa uống vội, một chiếc bánh ăn trên đường, thậm chí là bỏ qua hoàn toàn. Điều này thường được xem là “không đáng kể”. Nhưng nếu nhìn từ góc độ phát triển, bữa sáng không chỉ là một bữa ăn – mà là điểm khởi đầu cho cả một ngày vận hành của cơ thể và não bộ.

Ổ bánh mì, cuốn sách và lòng tự trọng của một đứa trẻ
Ổ bánh mì, cuốn sách và lòng tự trọng của một đứa trẻ

"Dừng lại! Đứng im!" - Chú bảo vệ siêu thị hớt hải đuổi theo một thằng bé đang ôm khư khư cái balo chạy thục mạng qua các quầy hàng. Chú túm được nó ở bãi gửi xe, ấn chặt thằng bé vào tường. Vài quả quýt rơi ra, lăn lóc trên mặt xi măng.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116