Chủ Nhật, 19/10/2025 14:35 (GMT+7)

“Bố ơi, cho con đeo sợi xích nhỏ đó được không?”

Câu nói ấy… như một mũi dao nhọn hoắt, lặng lẽ xuyên thấu tim tôi.Không phải là một lời phàn nàn. Không phải là một tiếng khóc.Chỉ là một lời thì thầm. Nhẹ nhàng. Đủ để làm cả thế giới bên trong tôi sụp đổ.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

 

Buổi sáng hôm đó cũng như bao buổi sáng khác — tất bật, vội vàng và toàn tiếng quát mắng:

— “Dậy ngay! Rửa mặt đi! Tóc rối tung thế kia thì ai nhìn cho nổi?”

— “Áo len đâu? Trời lạnh lắm! Nhanh lên, muộn rồi!”

— “Không kịp ăn sáng đâu! Đây, cầm lấy hộp nước ép — đừng làm đổ đấy!”

— “Trời ơi, lại nữa? Bố đã nói bao nhiêu lần rồi! Con vụng về quá mức chịu đựng được!”

Đứa trẻ lặng im.

Nó không còn gọi “bố” nữa.

Nó bắt đầu học cách sợ giọng nói của tôi hơn là trông mong vào vòng tay của tôi.

Ở lớp học, nó ngồi một mình nơi góc bàn. Ánh mắt dán lên ô cửa kính, nơi những đám mây trôi lững lờ.

Nó không cười.

Không nói.

Chỉ lặng lẽ nhìn bạn bè ríu rít mà thắc mắc: “Tại sao con không thấy vui như các bạn?”

Rồi đến tối, trong bóng đèn vàng vọt, khi tôi đang sửa lại dây xích cho con chó nghiệp vụ, con trai tôi đứng đó. Im lặng rất lâu. Rồi nó thì thầm:

— “Hôm nay cô giáo hỏi: Bố con làm nghề gì… Con không biết trả lời sao.”

Tôi đáp cộc lốc, không ngẩng đầu:

— “Huấn luyện chó.”

— “Bố dạy chúng cái gì hả bố?" con hỏi nhỏ xíu.

Tôi vẫn mải mê buộc dây, không nhận ra đôi mắt ấy đang dõi theo mình:

— “Bố dạy chúng biết nghe lời. Không phá phách. Biết chờ đợi. Biết bảo vệ. Làm bạn với người mù. Cứu người. Trung thành, dũng cảm… Và tất cả những điều đó, chỉ để yêu thương – không đòi hỏi gì.”

— “Bố dạy bằng cách nào?” – giọng con như tan vào không khí.

Tôi thở dài:

— “Bằng sự kiên nhẫn. Cho chúng đeo sợi xích nhỏ. Đi bên cạnh. Dạy bằng giọng dịu dàng. Sửa sai nhưng không làm đau. Và luôn vuốt ve chúng sau đó… để chúng biết mình không bị bỏ rơi.”

Con tôi nuốt nước bọt. Mắt đỏ hoe, giọng run run như sắp vỡ:

— “Bố ơi… Vậy cho con đeo sợi xích đó được không?”

“Con muốn học giống bố… Nhưng bố đừng la con nữa… Sửa con mà đừng quát…

Sau đó, bố ôm con… giống như bố vuốt ve mấy chú chó ấy.

Bố hãy kiên nhẫn với con. Con cũng muốn trở thành người bảo vệ… Con sẽ chăm sóc mọi người.

Và nếu một ngày nào đó, bố không còn nhìn thấy nữa…

Thì con… sẽ là đôi mắt của bố.”

Tôi khựng lại.

Chiếc dây xích rơi khỏi tay.

Tôi quỳ xuống và ôm con vào lòng, ôm thật chặt như thể sợ nó sẽ tan biến.

Trong cái ôm ấy, tôi đã nghe tiếng nấc của chính mình vỡ oà trong ngực.

Và từ giây phút đó…

Một sợi xích khác được tạo ra.

Không phải bằng sắt.

Mà bằng tình yêu. Bằng sự dịu dàng. Bằng sự hiện diện và lắng nghe.

Một sợi xích vô hình… nhưng bền vững hơn bất kỳ sợi xích nào từng được rèn ra.

Xin đừng quên:

Trẻ con không cần một người cha hoàn hảo.

Chúng cần một người cha kiên nhẫn.

Một người đủ mềm mại để dạy dỗ và đủ vững chãi để yêu thương.

Tình yêu - không phải để hét lên.

Mà là để trao đi, mỗi ngày, bằng sự hiện diện dịu dàng.

 

ST
Con nhút nhát, cha mẹ cần làm gì
Con nhút nhát, cha mẹ cần làm gì?

Con bạn không thể học cách mạnh mẽ, tự tin hơn chỉ sau vài ngày. Bởi vậy, khi nuôi dạy một em bé quá nhút nhát, cha mẹ cần kiên nhẫn và cho con thời gian để tiến bộ.

Khơi mầm sáng tạo từ hạt gạo
Khơi mầm sáng tạo từ hạt gạo

Nếu mỗi đứa trẻ được trao cơ hội sáng tạo từ những điều giản dị nhất, thì tương lai của các em – và của cả cộng đồng – sẽ được xây dựng trên nền tảng nhân văn vững bền.

Sân chơi múa rối nghệ thuật dành cho thiếu nhi
Sân chơi múa rối nghệ thuật dành cho thiếu nhi

(SKTE) - Vào 20h ngày 29/4,Tạp chí Sức khỏe Trẻ em phối hợp cùng các đơn vị tổ chức Chương trình biểu diễn Rối cạn – Rối nước truyền thống do các nghệ sĩ của Nhà hát Múa rối Việt Nam biểu diễn, mang đến không gian giải trí trong sáng, sinh động, góp phần nuôi dưỡng trí tưởng tượng và tình yêu nghệ thuật ngay cho trẻ em

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116