Trong thực hành, số lượng trẻ thừa cân, béo phì đến khám ngày càng tăng, và đáng chú ý là độ tuổi đang trẻ dần. Không ít trường hợp mới ở bậc tiểu học đã có chỉ số khối cơ thể vượt ngưỡng, kèm theo những biểu hiện mà trước đây thường chỉ gặp ở người trưởng thành: gan nhiễm mỡ, rối loạn mỡ máu, dấu hiệu tiền đái tháo đường. Những thay đổi này không gây triệu chứng rõ ràng ngay, nhưng lại âm thầm đặt nền cho bệnh lý mạn tính về sau.
Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), béo phì ở trẻ em là một trong những thách thức sức khỏe cộng đồng đáng quan ngại nhất của thế kỷ 21. Tỷ lệ thừa cân và béo phì ở trẻ em đã tăng nhanh trong vài thập kỷ qua, không chỉ ở các nước phát triển mà cả ở những quốc gia đang phát triển. Điều đáng nói là, một khi trẻ đã béo phì, khả năng duy trì tình trạng này đến tuổi trưởng thành là rất cao, kéo theo nguy cơ mắc bệnh tim mạch, đái tháo đường và nhiều rối loạn chuyển hóa khác.
Nhưng nếu chỉ nhìn béo phì như một vấn đề “cân nặng”, thì sẽ bỏ sót phần quan trọng nhất của câu chuyện.
Một đứa trẻ tăng cân nhanh không chỉ là tích lũy mỡ, mà còn là biểu hiện của một mất cân bằng kéo dài giữa năng lượng đưa vào và năng lượng tiêu hao. Và mất cân bằng này hiếm khi đến từ một yếu tố đơn lẻ.
Ở góc độ đời sống, có thể thấy rất rõ những thay đổi trong cách trẻ ăn và cách trẻ sống. Bữa ăn ngày càng thuận tiện hơn, nhưng cũng dễ dư thừa năng lượng hơn – nhiều thực phẩm chế biến sẵn, nhiều đồ uống có đường, khẩu phần lớn nhưng thiếu cân đối. Trẻ ăn nhanh, ăn theo cảm xúc, ăn khi xem màn hình – những thói quen nhỏ, nhưng lặp lại mỗi ngày.
Trong khi đó, vận động lại giảm đi đáng kể. Không gian vui chơi bị thu hẹp, thời gian học tăng lên, và thiết bị điện tử chiếm phần lớn thời gian rảnh. Một đứa trẻ có thể ngồi hàng giờ trước màn hình mà gần như không có hoạt động thể chất đáng kể. Khi năng lượng vào nhiều hơn năng lượng ra trong thời gian dài, tăng cân là điều khó tránh.
Một yếu tố khác ít được chú ý hơn là giấc ngủ. Nhiều nghiên cứu, trong đó có các công bố trên The Lancet Child & Adolescent Health, cho thấy trẻ ngủ muộn, ngủ không đủ có nguy cơ thừa cân cao hơn. Giấc ngủ không chỉ là thời gian nghỉ ngơi, mà còn liên quan đến điều hòa hormone kiểm soát cảm giác đói và no. Khi nhịp sinh học bị xáo trộn, việc kiểm soát ăn uống cũng trở nên khó khăn hơn.
Không thể không nhắc đến yếu tố tâm lý và môi trường gia đình. Trong nhiều trường hợp, thức ăn trở thành phần thưởng, trở thành cách dỗ dành, hoặc đơn giản là cách để “con ăn được là mừng”. Những hành vi này, nếu kéo dài, có thể làm lệch mối quan hệ tự nhiên giữa trẻ và việc ăn uống – từ nhu cầu sinh học sang phản ứng cảm xúc.

Điều đáng lưu ý là, béo phì ở trẻ không chỉ dừng lại ở nguy cơ bệnh lý thể chất. Nó còn ảnh hưởng đến tâm lý và sự phát triển xã hội. Trẻ có thể tự ti về ngoại hình, hạn chế tham gia hoạt động, hoặc gặp khó khăn trong giao tiếp với bạn bè. Những tác động này không dễ đo lường, nhưng lại có ảnh hưởng dài hạn.
Trong nhiều cuộc trao đổi với phụ huynh, một câu hỏi thường xuất hiện: “Có cần can thiệp sớm không, hay đợi lớn rồi điều chỉnh?” Câu trả lời, từ góc độ chuyên môn, là không nên chờ. Bởi càng để lâu, việc thay đổi thói quen càng khó, và những rối loạn chuyển hóa đã hình thành sẽ khó đảo ngược hoàn toàn.
Theo khuyến nghị của WHO và Hiệp hội Nhi khoa Hoa Kỳ (AAP), kiểm soát béo phì ở trẻ không nên bắt đầu từ những biện pháp cực đoan như ăn kiêng nghiêm ngặt, mà từ việc điều chỉnh lối sống: cân bằng lại khẩu phần, giảm thực phẩm nhiều đường và chất béo không lành mạnh, tăng vận động thể chất, thiết lập giờ giấc sinh hoạt ổn định. Quan trọng hơn, những thay đổi này cần diễn ra ở cả gia đình, không chỉ riêng trẻ.

Ở góc độ quản lý sức khỏe, béo phì ở trẻ em là một tín hiệu sớm cho thấy môi trường sống đang thay đổi theo hướng bất lợi. Nếu chỉ xử lý ở từng cá nhân, hiệu quả sẽ hạn chế. Khi trường học, gia đình và cộng đồng cùng tham gia, từ việc tổ chức bữa ăn học đường hợp lý đến tạo điều kiện cho vận động, khả năng kiểm soát sẽ rõ ràng hơn.
Nhìn lại, có thể thấy béo phì ở trẻ không phải là vấn đề xuất hiện đột ngột. Nó là kết quả của nhiều lựa chọn nhỏ, lặp lại mỗi ngày từ cách ăn, cách ngủ, đến cách trẻ sử dụng thời gian của mình.
Một đứa trẻ khỏe mạnh không phải là đứa trẻ “có da có thịt”, mà là đứa trẻ có một cơ thể cân bằng, một nhịp sống hợp lý, và một nền tảng đủ vững để phát triển lâu dài.
TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab