"Thượng đế kính mến, Ngài có thể chăm sóc chú chó của con được không ạ? Nó mới mất hôm qua và đang ở trên thiên đường với Ngài. Con nhớ nó lắm. Con rất vui vì Ngài đã cho nó làm bạn với con, dù là cuối cùng nó bị ốm.
Con hy vọng Ngài sẽ chơi cùng nó. Nó thích bơi và chơi với bóng lắm. Con gửi kèm một tấm ảnh của nó để khi nhìn thấy, Ngài sẽ biết ngay đó là chó của con. Con thực sự nhớ nó rất nhiều. Yêu Ngài, Meredith."
Hai mẹ con bỏ thư vào phong bì cùng một tấm ảnh của Meredith chụp chung với Abbey, rồi đề địa chỉ gửi là: "Gửi Thượng đế / Thiên đường". Meredith còn cẩn thận dán thật nhiều tem vì bảo rằng: "Đường lên thiên đường xa lắm, phải dán nhiều tem thư mới tới được mẹ ạ". Chiều hôm đó, con bé tự tay bỏ thư vào hòm thư ở bưu điện.
Vài ngày sau, Meredith hỏi tôi: "Mẹ ơi, không biết Thượng đế nhận được thư chưa nhỉ?". Tôi mỉm cười bảo con: "Mẹ tin là Ngài nhận được rồi đấy".
Và rồi chuyện kỳ diệu đã xảy ra...
Hôm qua, chúng tôi thấy một gói quà bọc giấy vàng nằm ngay trước hiên nhà, đề tên người nhận là "Gửi Meredith" bằng một nét chữ lạ lẫm. Meredith hồi hộp mở ra. Bên trong là một cuốn sách dành cho trẻ em kể về việc một con vật nuôi qua đời.
Ngay trang bìa bên trong là bức thư mà hai mẹ con đã gửi cho Thượng đế, vẫn còn nguyên phong bì đã mở. Ở trang đối diện, tấm ảnh của Meredith và Abbey được dán ngay ngắn kèm theo một lời nhắn:
"Meredith yêu quý, Abbey đã đến thiên đường an toàn rồi con nhé. Tấm ảnh con gửi giúp ích rất nhiều, Ngài nhận ra Abbey ngay lập tức.
Bây giờ Abbey không còn đau ốm nữa. Linh hồn của nó đang ở đây với Ngài, và cũng luôn ở trong trái tim con nữa. Abbey đã rất hạnh phúc khi được làm chú chó của con. Vì ở thiên đường chúng ta không cần dùng đến cơ thể nữa, nên Ngài không có túi áo để giữ tấm ảnh này, Ngài gửi lại cho con trong cuốn sách nhỏ này để con giữ làm kỷ niệm về Abbey nhé.
Cảm ơn con vì bức thư thật đẹp, và hãy cảm ơn mẹ vì đã giúp con viết và gửi thư cho Ngài. Con có một người mẹ tuyệt vời đấy, chính Ngài đã chọn mẹ đặc biệt dành riêng cho con. Ngài gửi phước lành cho con mỗi ngày và hãy nhớ rằng Ngài yêu con rất nhiều. À, tìm Ngài cũng dễ lắm: Ngài ở bất cứ nơi nào có tình yêu thương. Yêu con, Thượng đế."
Câu chuyện này là có thật 100%. Nó nhắc nhở chúng ta một điều giản đơn:
"Có ba điều quan trọng nhất trong cuộc đời này: thứ nhất là tử tế, thứ hai là tử tế, và thứ ba là phải tử tế."
Dù "Thượng đế" trong câu chuyện là ai – có thể là một nhân viên bưu điện tốt bụng hay một người lạ mặt nào đó – thì họ đã tặng cho một đứa trẻ 4 tuổi món quà vô giá: niềm tin vào tình yêu và sự kỳ diệu của lòng tốt.