Chủ Nhật, 26/10/2025 10:45 (GMT+7)

Người cha và chiếc xe đạp cũ

Có những thứ tưởng chừng cũ kỹ, nhưng lại giữ trong nó cả một quãng trời thương nhớ. Họ giữ những thứ đó, chỉ vì sợ mất đi cảm giác...
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

Căn nhà nhỏ cuối con hẻm năm nào cũng vẫn thế - yên tĩnh, giản dị và có mùi của thời gian. Trước hiên, chiếc xe đạp cũ màu bạc đã han rỉ, bánh sau hơi cong, yên xe long da… nhưng ông Nam - người đàn ông ngoài sáu mươi - vẫn lau chùi nó mỗi chiều.

- Xe hư rồi, ba ạ, mua cái khác đi cho khỏe.

- Ba quen cái này rồi, với lại... ngày xưa con ngồi sau lưng ba bằng chiếc xe này đó.

Ngọc - con gái ông - cười gượng, giấu đi tiếng thở dài. Cô đã sống ở thành phố gần mười năm, mỗi tháng chỉ về thăm nhà một lần, rồi lại vội đi. Mỗi lần về, vẫn thấy ông ngồi nơi cổng, tay cầm giẻ lau chiếc xe cũ như lau ký ức.

Một buổi sáng mùa thu, ông Nam chống xe đạp đi chợ như mọi khi. Con đường làng dài hun hút, lá vàng rơi lả tả, bánh xe kêu “kẽo kẹt” như hơi thở của tuổi già. Ông dừng lại trước hàng tạp hóa, gặp người bạn cũ là chú Lợi.

Chú Lợi nói:

- Ông Nam à, đi chiếc xe này hoài, tôi nhìn còn thương. Mua xe điện đi, thời nay ai còn đạp nữa.

Ông Nam cười hiền, lau mồ hôi trên trán:

- Tôi đi chậm, nhưng được nhìn kỹ hơn... Mỗi lần đạp qua con đường này, tôi lại thấy con bé Ngọc hồi nhỏ, cứ ngồi sau xe, hát suốt thôi.

- Cái xe này... đạp bao nhiêu năm rồi, không phải để đi, mà để nhớ.

Tối hôm đó, Ngọc gọi điện về.

Giọng cô gấp gáp, quen thuộc của một người bận rộn:

- Ba ơi, tuần này con không về được đâu, công ty đang chạy dự án. Ba nhớ ăn uống đúng bữa nha.

- Ừ, ba biết rồi. Con lo công việc đi. À… cái xe vẫn chạy tốt, hôm nay ba còn đạp tới cánh đồng nữa đó.

- Trời ơi, ba vẫn còn đạp nó hả? - Ngọc bật cười.

- Ừ. Ba đạp, mà thấy như có ai ngồi sau lưng vậy đó.

Câu nói ấy khiến Ngọc im lặng vài giây. Cô không biết đáp sao, chỉ khẽ nói:

- Dạ, con biết rồi, ba ngủ sớm nha.

Ba tháng sau, khi Ngọc đang họp, cô nhận được cuộc gọi:

- Ba con ngã xe rồi, may mà không sao nặng.

Ngọc vội về. Vừa bước vào nhà, cô thấy chiếc xe đạp được dựng bên vách, trầy xước, và yên xe đã bung ra. Ông Nam nằm nghỉ, mỉm cười yếu ớt:

- Ba không sao đâu, té nhẹ thôi.

Ngọc ngồi xuống cạnh ông, cầm bàn tay chai sần ấy.

- Ba... hay để con mua xe mới nha. Cái này cũ lắm rồi.

Ông Nam nhìn cô, giọng khàn khàn:

- Ba không giữ cái xe vì tiếc của, mà vì sợ mất đi cảm giác... được chở con đi học buổi sáng. Khi ấy, con cứ ngồi sau, tay ôm lưng ba, miệng nói: “Ba ơi, nhanh lên, con trễ học rồi!”

- Bây giờ… chỉ còn chiếc xe là còn nhớ được cảm giác đó thôi.

Ngọc cắn môi, nước mắt trào ra.

Cô đứng dậy, đến bên chiếc xe, dùng khăn lau lớp bụi dày trên khung sắt. Mỗi vết trầy như kể lại một câu chuyện, một chặng đường hai cha con từng đi.

- Con sẽ sửa lại nó, ba nha. Nhưng từ nay… con chở ba.

Ông Nam nhìn cô, mắt nheo lại vì cười - nụ cười mà bao năm rồi cô mới thấy lại.

Vài tuần sau, người ta thấy hai cha con trên con đường làng quen thuộc. Vẫn là chiếc xe đạp cũ, chỉ khác là lần này Ngọc là người đạp, còn ông Nam ngồi sau, tay bám nhẹ vào yên.

- Ba ơi, gió mạnh quá, con đạp không nổi!

- Thì chậm thôi con, miễn là còn cùng nhau đi tiếp.

Gió thổi tung tóc, mặt trời xuống dần sau hàng tre. Chiếc xe đạp cũ lăn bánh trên con đường đầy nắng, mang theo cả tuổi thơ và nụ cười của hai thế hệ.

Có những thứ tưởng chừng cũ kỹ, nhưng lại giữ trong nó cả một quãng trời thương nhớ.

 

ST
Con ngột ngạt với sự hy sinh độc hại của mẹ
Con ngột ngạt với sự hy sinh "độc hại" của mẹ

Khi người mẹ tự đóng vai "nạn nhân" để kể công, sự chăm sóc bỗng trở thành một món nợ ân nghĩa, khiến con cái phải sống trong mặc cảm tội lỗi và sự ngạt thở. Đằng sau khẩu hiệu "tất cả vì con" là thực tế: Con trẻ không còn được sống cuộc đời của chính mình mà phải gánh vác cả hạnh phúc lẫn những nỗi đau của mẹ.

Đừng để con nhà người ta trở thành nỗi ám ảnh của trẻ
Đừng để "con nhà người ta" trở thành nỗi ám ảnh của trẻ

Nhiều gia đình có mong muốn con là niềm tự hào của cả nhà hay "gánh" ước mơ của cha mẹ chưa thực hiện được. Thế nên, không ít trẻ luôn mang những tổn thương vô hình, bởi câu nói "con nhà người ta". Những lời tưởng như vô hại lại có thể trở thành áp lực, khiến trẻ tự ti và mất niềm tin vào bản thân.

Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình
Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình

Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh, con người có thể kết nối với thế giới bên ngoài. Nhưng khi mọi khoảng cách được rút ngắn qua màn hình, thì khoảng cách giữa những người trong cùng một mái nhà đôi khi lại xa hơn. Những bữa cơm ít tiếng trò chuyện, những phút giây sum họp thiếu sự sẻ chia...

Tiến sĩ Trần Hằng Ly Đừng dùng điểm số để dán nhãn cho con trẻ
Tiến sĩ Trần Hằng Ly: Đừng dùng "điểm số" để dán nhãn cho con trẻ

Thời điểm này, các trường học bắt đầu tổng kết và khen thưởng cho học sinh. Cùng với đó, trên mạng xã hội, hình ảnh phụ huynh tung điểm số, giấy khen, học bạ của con cũng xuất hiện dày đặc. Xung quanh vấn đề này, Tiến sĩ Trần Hằng Ly - giảng viên khoa Tâm lý-giáo dục Trường Sư phạm Đại học Vinh, trao đổi một số ý kiến dưới góc độ tâm lý giáo dục.

Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình
Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình

(SKTE) - Một gia đình có thể chưa thật dư dả về vật chất, chưa có nhiều điều kiện tốt nhất cho con, nhưng nếu đứa trẻ trong nhà được lớn lên khỏe mạnh, an toàn, vui vẻ và được yêu thương đúng cách, đó đã là một tài sản vô cùng lớn. Bởi sức khỏe của trẻ không chỉ là niềm vui hôm nay, mà còn là nền móng cho cả tương lai của gia đình.

Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng  Giá như tôi không cho con ăn chúng
Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng: "Giá như tôi không cho con ăn chúng"

Ai mà ngờ được, những món ăn khoái khẩu, được bố mẹ xem như "phần thưởng", "sự bù đắp" lại đẩy cậu bé ngây thơ mới 12 tuổi vào bi kịch ung thư giai đoạn cuối. Khi các bạn đang nô nức đến trường, cậu bé đau đớn nằm trên giường bệnh chiến đấu với căn bệnh ung thư đại trực tràng.

Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng
Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng

(SKTE) - Với mong muốn xây dựng một không gian văn hóa nghệ thuật ngay trong khu đô thị, THE LINC @ ParkCity Hanoi phối hợp cùng Nhau Studio, giới thiệu ParkCity Hanoi Art Camp 2026 – chuỗi hoạt động nghệ thuật cộng đồng (kéo dài trong 8 tuần từ 12/07 đến ngày 06/09/2026), dành cho cư dân ParkCity Hanoi nói riêng và những người yêu nghệ thuật nói chung tại Thủ đô Hà Nội. Chương trình khuyến khích cha mẹ cùng con cái, các em thiếu nhi cùng chia sẻ qua những bức tranh, tạo nên những ký ức đẹp ngay trong chính nơi mình sinh sống...

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116