Thứ Ba, 13/01/2026 15:58 (GMT+7)

Nuôi dạy con trai

Có những điều, chỉ bố mới dạy được cho cho con trai một cách trọn vẹn, bản năng và hoàn chỉnh nhất.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

Cẩm nang nuôi dạy gia đình có con trai! Bài viết phân tích sâu mối quan hệ giữa con trai và người cha qua ba giai đoạn: ngưỡng mộ – thách thức – vượt qua, cho thấy sự tương tác và sợi dây cảm xúc rất đặc trưng của cha – con. Qua đó làm nổi bật vai trò then chốt của người bố trong quá trình trưởng thành của con trai, mang đến góc nhìn mới mẻ, đáng để mọi bậc cha mẹ đọc và suy ngẫm.

Nuôi con trai... mệt hơn

Có một bà mẹ đăng 1 dòng trạng thái:

“Bạn thấy nuôi con nhàn à? Là vì bạn không sinh con trai thôi…”

Câu nói này nhận được sự đồng cảm mạnh mẽ của rất nhiều bà mẹ.

Nhà có con trai, hầu như ai cũng “thấm”:

Suốt ngày kéo mẹ ra… đánh nhau giả. Đồ chơi, sách vở bày kín nhà, dọn mãi không xong. Lục tung tủ, đào bới khắp nơi là chuyện thường ngày. Sofa trong nhà là… bạt nhún, còn chúng thì như những “robot quét nhà” bẩm sinh.

Nuôi con trai quả thật mệt hơn, đòi hỏi chúng ta phải dành nhiều kiên nhẫn hơn. Tôi vẫn thường nói với các bà mẹ: nuôi con trai, nhất định phải biết “nhường vị trí”, để bố bước lên.

Nhưng câu trả lời thường gặp nhất là: “Thật ra mẹ nào cũng muốn lùi lại, nhưng bố thì đang ở đâu?”

Nghe mà đầy bất lực. Gia đình có con trai, người bố thật sự cần nỗ lực nhiều hơn.

Bố là thước đo tham chiếu suốt đời của con trai

Theo tôi, mối quan hệ giữa mọi cậu bé và cha mình đều sẽ trải qua ba giai đoạn.

1. Giai đoạn ngưỡng mộ

Nếu để ý, bạn sẽ thường nghe các cậu bé nói: “Bố ơi, bố giỏi quá!”; “Bố ơi, con cũng muốn nhảy xa như bố!”; “Bố con là giỏi nhất!”

Đó chính là giai đoạn ngưỡng mộ đầu tiên: thường xuất hiện khi trẻ còn nhỏ. Lúc này, bố là hình mẫu để con học cách trở thành “một cậu con trai đúng nghĩa”.

 Ảnh minh họa

Ban đầu, các con sẽ âm thầm bắt chước bố.

Tôi vẫn nhớ khi Tiểu Ngư mới hơn 2 tuổi. Một lần tôi đi dạo với hai tay chắp sau lưng, quay đầu lại thì thấy con cũng đang loay hoay bắt chước, cố gắng để hai tay ra sau lưng. Dù còn vụng về, nhưng dáng đi thì rất “ra vẻ”. Kỳ vọng lớn nhất của trẻ khi còn nhỏ chính là được cha mẹ yêu thương vô điều kiện.

Các con không chỉ cần tình yêu dịu dàng của mẹ, mà còn rất thích “mùi vị rất khác” của bố. Giữa con và bố thường có những kiểu giao tiếp rất đặc biệt, chẳng hạn như ngôn ngữ cơ thể.

Có một bà mẹ từng miêu tả mối quan hệ giữa chồng và con trai mình như sau: “Có lúc tôi thấy mối quan hệ giữa chồng và con giống như một câu đố. Họ cứ quấn lấy nhau, đùa giỡn, đuổi bắt, cù lét nhau. Những trò đó tôi hoàn toàn không học được, cũng chẳng hiểu nổi.”

Giữa đàn ông với đàn ông tồn tại một thứ ngôn ngữ riêng. Có những trò tôi chơi với Tiểu Ngư mà mẹ không tham gia được. Đôi khi chỉ cần “ừ” một tiếng hay nói một từ rất ngắn, cả hai đã hiểu tiếp theo sẽ làm gì. Sự ăn ý đó đến từ quá trình đồng hành lâu dài, và cũng là ngôn ngữ đặc trưng của phái nam.

Các nhà tâm lý học cho rằng:

Sự tiếp xúc cơ thể trong lúc cha con đùa nghịch chính là một hình thức giao tiếp sâu sắc chỉ thuộc về cha – con.

Tình yêu của mẹ thì dịu dàng, tinh tế, giúp con có cảm giác an toàn; tình yêu của bố thì thô mộc, sâu lắng và khoáng đạt, giúp con tìm thấy phương hướng. Đặc biệt với con trai, người bố chính là thước đo tham chiếu suốt đời: “Liệu mình có thể làm được như bố không?”.

Gần như mọi cậu bé đều âm thầm tự hỏi câu này trong quá trình lớn lên.

Thường sau 3 tuổi, con trai sẽ thích chơi với bố hơn. Khi ý thức giới tính hình thành, các con nhận ra mình “giống bố”, đều là đàn ông, từ đó xây dựng bản sắc giới, quan sát và bắt chước lời nói, hành vi của bố. Con trai học cách cảm nhận thế giới thông qua việc quan sát bố và những người đàn ông xung quanh.

Tôi nhận ra con trai dường như luôn “bắt sóng” từ phía tôi. Những gì tôi thích, con đều chú ý đầu tiên, như sợ bỏ lỡ điều gì hay ho. Có lúc tôi đọc sách cười khẽ vì gặp đoạn thú vị, con nghe thấy liền chạy lại đòi tôi đọc cho nghe. Khi tôi xem điện thoại, gặp tin hay bàn với vợ, con cũng rất muốn được tham gia câu chuyện.

Con trai cũng quan sát cách bố đối xử với mẹ. Nếu bạn yêu thương và tôn trọng vợ mình, con sẽ cảm nhận được sự dễ chịu và an toàn mà tình yêu đó mang lại.

2. Giai đoạn thách thức

Khi cậu bé cảm thấy mình đã “khá giỏi” rồi… Khoảng hơn 2 tuổi, nhiều bé trai gần như không biết sợ, nghĩ rằng mình làm được mọi thứ.

Từ 3–6 tuổi, cùng với sự gia tăng năng lực, cảm giác này càng mạnh. Và các con bước vào giai đoạn thứ hai – thách thức:

Bắt đầu so kè với bố, vừa học vừa thi, muốn đánh bại bố. Nhiều bé thậm chí không muốn chơi “đánh nhau” với mẹ vì thấy mẹ… yếu quá. Trong đầu chỉ có một mục tiêu: thách thức và vượt qua bố. Những trò đùa nghịch kiểu này thực ra rất có lợi cho sự phát triển của con trai. Vì đó là cơ hội để trẻ học tự kiểm soát và tuân thủ luật lệ.

Trước khi chơi, tôi luôn đặt quy tắc với Tiểu Ngư:

– Những chỗ nào không được đánh

– Không dùng đồ vật làm vũ khí

– Khi nào thì dừng lại

Nếu không có người dạy, trẻ thường phải va vấp rất nhiều ngoài xã hội mới học được điều này. Chúng ta nói tình cha cho con cảm giác phương hướng. Theo tôi, “phương hướng” ở đây chính là trật tự đến từ quy tắc. Giống như giao thông: có luật thì xe cộ mới không loạn. Dạy con ý thức về quy tắc không phải để trói buộc, mà là để bảo vệ con.

Tôi thường đưa con ra ngoài chơi và nhận ra một điều thú vị: Trẻ liên tục thử thách giới hạn an toàn, quy tắc và kỷ luật. Trong môi trường mà chúng cho là an toàn, chúng sẽ mạnh dạn mạo hiểm. Những hành động người lớn thấy nguy hiểm – như leo bậc cao, trèo lan can – thực ra trẻ đã thử rất nhiều lần. Nếu người lớn kịp thời phát hiện và hướng dẫn, trẻ sẽ yên tâm hơn, thậm chí còn rủ người lớn chơi cùng.

Nhưng bản năng của con trai là thích thách thức trật tự. Nếu gia đình tôn trọng bản tính này, đứa trẻ sẽ thể hiện sức sáng tạo rất mạnh. Ngược lại, nếu không có cảm giác về quy tắc, khi vào trường học, trẻ sẽ mất phương hướng, không biết nên làm gì, dễ va vấp, bị phê bình rồi sinh tâm lý chống đối, muốn trốn tránh.

Vì vậy trong giáo dục hằng ngày, bố thường cứng rắn và trực diện hơn mẹ.

Ví dụ khi chơi đùa, không nhất thiết lúc nào cũng “ôm đầu chịu trận” cho con đánh (nhiều ông bà và mẹ hay làm vậy). Đôi khi cũng để con nếm chút đau khi “đấm chạm đấm”, miễn là biết chừng mực. Như vậy con sẽ không nghĩ mình vô địch thiên hạ, và sau này khi gặp thất bại cũng dễ chấp nhận hơn.

 

3. Giai đoạn vượt trội

Cuối cùng, những đứa trẻ xuất sắc sẽ vượt qua bố, bước vào giai đoạn thứ ba - vượt trội.

Lúc này, điều chúng ta cần cho con là đồng hành và ủng hộ. Đặc biệt, bố cần dành cho con trai sự ủng hộ vững chắc, giúp con xây dựng tự tin.

“Bố ơi, con sẽ vượt bố!”

“Bố ơi, con chạy nhanh hơn bố rồi!”

“Ha ha, con thắng bố rồi!”

Đó là những câu Tiểu Ngư nói với tôi nhiều nhất trong hai năm qua.

Mỗi lần ra ngoài, hai bố con chạy đua. Giờ tốc độ của con, tôi chỉ có thể chạy ngang bằng, thậm chí có lúc còn bị con vượt qua. Tôi cảm nhận rất rõ niềm vui của con khi vượt bố.

 

Con trai luôn âm thầm lấy bố làm hình mẫu, nhưng cũng luôn khao khát vượt qua bố. Và những đứa trẻ ưu tú, khi trưởng thành, thật sự sẽ vượt qua cha mình. Thú thật, tôi cũng tận hưởng cảm giác “bị vượt qua” đó. Đó chính là minh chứng cho sự trưởng thành của con.

Đôi khi, chúng ta nên hào phóng mà nhận thua, có sao đâu?

Ví dụ khi chơi cờ vua với Tiểu Ngư. Để nuôi dưỡng hứng thú cho con, tôi chưa bao giờ chơi “hết sức”. Có lúc tôi thắng, có lúc lại thua con. Có ông bố cho rằng phải rèn khả năng chịu thất bại, nên lúc nào cũng để con thua. Có người lại sợ thua con sẽ mất uy, hoặc lo con quen thắng sẽ không chịu được thua.

Thực tế, khi Tiểu Ngư hơn 3 tuổi, con cũng rất không chịu thua. Thua cờ caro là khóc ăn vạ. Lúc đó, nói lý chẳng có tác dụng. Tôi chỉ có thể dỗ con trước, rồi sau đó cho con thắng vài ván. Khi con vui rồi, tôi nói: “Con thấy không, bố thua cũng không sao cả. Thua thì mình luyện thêm, rồi chơi tiếp ván sau.” 

Dùng chính hành động của mình để dạy con chấp nhận thua cuộc, rút kinh nghiệm rồi tiếp tục. Lặp đi lặp lại như vậy, con dần chấp nhận được. Thỉnh thoảng bố thua một chút, để con nếm cảm giác chiến thắng, thực ra là một sự khích lệ rất lớn.

Nếu lúc nào cũng thua, con sẽ rất khó kiên trì. Nhiều người nói làm mẹ phải biết “tỏ ra yếu”. Còn tôi nghĩ, làm bố thì phải biết “nhận thua đúng lúc”. Làm bố rồi, điều tôi muốn nói nhất với con là: Cảm ơn con, vì đã cho bố cơ hội trở thành bố của con.

Tôi thấy tính khí mình ngày càng tốt hơn. Tôi nhận ra, làm một người cha tốt là việc đáng để phấn đấu cả đời. Tôi nhận được niềm vui và sự mãn nguyện từ đó, và sự trưởng thành khỏe mạnh của con chính là phần thưởng lớn nhất.

Mộc Thanh (https://afamily.vn/)
Con ngột ngạt với sự hy sinh độc hại của mẹ
Con ngột ngạt với sự hy sinh "độc hại" của mẹ

Khi người mẹ tự đóng vai "nạn nhân" để kể công, sự chăm sóc bỗng trở thành một món nợ ân nghĩa, khiến con cái phải sống trong mặc cảm tội lỗi và sự ngạt thở. Đằng sau khẩu hiệu "tất cả vì con" là thực tế: Con trẻ không còn được sống cuộc đời của chính mình mà phải gánh vác cả hạnh phúc lẫn những nỗi đau của mẹ.

Đừng để con nhà người ta trở thành nỗi ám ảnh của trẻ
Đừng để "con nhà người ta" trở thành nỗi ám ảnh của trẻ

Nhiều gia đình có mong muốn con là niềm tự hào của cả nhà hay "gánh" ước mơ của cha mẹ chưa thực hiện được. Thế nên, không ít trẻ luôn mang những tổn thương vô hình, bởi câu nói "con nhà người ta". Những lời tưởng như vô hại lại có thể trở thành áp lực, khiến trẻ tự ti và mất niềm tin vào bản thân.

Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình
Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình

Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh, con người có thể kết nối với thế giới bên ngoài. Nhưng khi mọi khoảng cách được rút ngắn qua màn hình, thì khoảng cách giữa những người trong cùng một mái nhà đôi khi lại xa hơn. Những bữa cơm ít tiếng trò chuyện, những phút giây sum họp thiếu sự sẻ chia...

Tiến sĩ Trần Hằng Ly Đừng dùng điểm số để dán nhãn cho con trẻ
Tiến sĩ Trần Hằng Ly: Đừng dùng "điểm số" để dán nhãn cho con trẻ

Thời điểm này, các trường học bắt đầu tổng kết và khen thưởng cho học sinh. Cùng với đó, trên mạng xã hội, hình ảnh phụ huynh tung điểm số, giấy khen, học bạ của con cũng xuất hiện dày đặc. Xung quanh vấn đề này, Tiến sĩ Trần Hằng Ly - giảng viên khoa Tâm lý-giáo dục Trường Sư phạm Đại học Vinh, trao đổi một số ý kiến dưới góc độ tâm lý giáo dục.

Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình
Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình

(SKTE) - Một gia đình có thể chưa thật dư dả về vật chất, chưa có nhiều điều kiện tốt nhất cho con, nhưng nếu đứa trẻ trong nhà được lớn lên khỏe mạnh, an toàn, vui vẻ và được yêu thương đúng cách, đó đã là một tài sản vô cùng lớn. Bởi sức khỏe của trẻ không chỉ là niềm vui hôm nay, mà còn là nền móng cho cả tương lai của gia đình.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116