Không gian hợp nhất – tư duy phải hợp lực
Một thành phố có thể được mở rộng bằng quy hoạch, nhưng chỉ có thể vận hành hiệu quả bằng tư duy. Sau hợp nhất, thách thức không chỉ là kết nối hạ tầng hay đồng bộ thể chế, mà là làm thế nào để các dòng chảy tri thức – vốn tồn tại rời rạc theo ngành, theo địa phương – được hội tụ và chuyển hóa thành năng lực phát triển thực sự.
Trong bối cảnh đó, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh không còn dừng lại ở vai trò “mái nhà chung” của các hội ngành nghề. Đại hội lần này đặt ra một yêu cầu cao hơn: biến sự tập hợp thành sức mạnh, biến tri thức thành hành động, và quan trọng nhất – biến tiếng nói chuyên môn thành một phần hữu cơ trong quá trình hoạch định chính sách. Đó là một chuyển dịch không dễ, nhưng không thể trì hoãn.
Từ đại diện đến đồng kiến tạo
Đại hội quy tụ đông đảo đại biểu đến từ nhiều hội ngành, lĩnh vực khác nhau, phản ánh bức tranh đa dạng và liên kết ngày càng chặt chẽ của hệ sinh thái trí thức Thành phố.
Về phía Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh, tham dự Đại hội là các đại diện tiêu biểu: Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Thanh Bình – Chủ tịch Hội; Tiến sĩ Nguyễn Chí Tân – Phó Chủ tịch Hội; cùng các đại biểu Thạc sĩ Phạm Thị Như Quỳnh, Thạc sĩ Trần Quốc Thành, Cử nhân Nguyễn Thị Kim Thúy và Cử nhân Nguyễn Thị Lệ Huyền.
Sự góp mặt của các đại biểu ngành sức khỏe trong một diễn đàn quy tụ nhiều lĩnh vực không chỉ mang ý nghĩa đại diện, mà còn thể hiện rõ xu thế liên ngành trong hoạch định chính sách. Khi các tiếng nói chuyên môn cùng hiện diện và đối thoại, tri thức không còn vận hành riêng lẻ, mà bắt đầu hình thành năng lực đồng kiến tạo – nơi những vấn đề phức hợp của đô thị được tiếp cận một cách toàn diện, có chiều sâu và gắn với thực tiễn hơn.
 |
| Về phía Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh, tham dự Đại hội là các đại diện tiêu biểu: Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Thanh Bình – Chủ tịch Hội; Tiến sĩ Nguyễn Chí Tân – Phó Chủ tịch Hội; cùng các đại biểu Thạc sĩ Phạm Thị Như Quỳnh, Thạc sĩ Trần Quốc Thành, Cử nhân Nguyễn Thị Kim Thúy và Cử nhân Nguyễn Thị Lệ Huyền. |
Một cấu trúc Đại hội – phản chiếu năng lực quản trị
Nếu nhìn kỹ vào chương trình Đại hội, có thể thấy một logic vận hành khá rõ ràng.
Phiên nội bộ ngày 26/3 không phô trương, nhưng lại là phần “lõi” – nơi những vấn đề cốt yếu được xử lý: từ thẩm tra tư cách đại biểu, đánh giá nhiệm kỳ, đến công tác nhân sự và định hình bộ máy cho giai đoạn mới. Đây là nơi Đại hội thể hiện tính kỷ luật, tính dân chủ và khả năng tự điều chỉnh.
Phiên chính thức ngày 27/3, tổ chức tại Hội trường Thành phố, mở rộng không gian đối thoại. Những báo cáo, tham luận và phát biểu không chỉ nhằm “thông tin”, mà còn góp phần định vị vai trò của Liên hiệp Hội trong hệ sinh thái quản trị đô thị.
Điểm đáng chú ý không nằm ở việc chương trình có đầy đủ hay không, mà ở cách nó được thiết kế: chặt chẽ nhưng không khép kín, trang trọng nhưng không xa rời thực tiễn. Đó là dấu hiệu của một tư duy tổ chức đang dần tiệm cận với chuẩn mực hiện đại.
Khoảng cách quen thuộc – và yêu cầu vượt qua
Một trong những nghịch lý phổ biến trong quản trị phát triển là: chúng ta không thiếu ý tưởng tốt, nhưng lại thiếu cơ chế để biến ý tưởng thành kết quả.
Đại hội nào cũng có nghị quyết, nhưng không phải nghị quyết nào cũng đi được đến đời sống. Chính vì vậy, câu hỏi quan trọng nhất sau Đại hội này không phải là “đã thông qua những gì”, mà là:
Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh sẽ làm gì khác đi để rút ngắn khoảng cách giữa tri thức và thực thi?
Câu trả lời không thể nằm ở một văn kiện, mà phải được thể hiện qua:
Cách tổ chức các hoạt động liên ngành
Khả năng tạo ra các nền tảng kết nối hiệu quả
Và trên hết, là mức độ chủ động của từng hội thành viên trong việc đưa tri thức ra khỏi không gian hội thảo
 |
| Tiến sĩ Nguyễn Chí Tân - Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh |
Một nhiệm kỳ – nhiều kỳ vọng, nhưng cần ít lời hứa hơn
Trong một thế giới mà tri thức trở thành nguồn lực cạnh tranh cốt lõi, thì việc sở hữu đội ngũ trí thức đông đảo không còn là lợi thế, nếu thiếu cơ chế để khai thác và phát huy.
Đại hội nhiệm kỳ 2026–2031, xét cho cùng, là một điểm khởi đầu. Nhưng giá trị của nó sẽ không nằm ở quy mô tổ chức, mà ở những gì diễn ra sau đó:
Liệu Liên hiệp Hội có trở thành một trung tâm kết nối thực chất?
Liệu các ý tưởng khoa học có được đưa vào chính sách một cách kịp thời?
Liệu trí thức có thực sự trở thành một lực lượng kiến tạo, thay vì chỉ phản biện?
Những câu hỏi này không cần được trả lời ngay trong Đại hội. Nhưng chính cách Đại hội được tổ chức – và những con người tham gia – đã phần nào cho thấy một tín hiệu đáng chú ý:
Thành phố Hồ Chí Minh không chỉ đang tìm kiếm giải pháp phát triển. Thành phố đang tìm cách vận hành bằng trí tuệ. Và nếu điều đó trở thành hiện thực, thì Đại hội lần này sẽ không chỉ là một dấu mốc tổ chức – mà là điểm khởi đầu cho một cách phát triển khác: sâu hơn, bền hơn, và có trách nhiệm hơn với tương lai.
TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe TPHCM
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab