Thứ Tư, 22/10/2025 09:10 (GMT+7)

Tình mẫu tử của một cô gái bị hội chứng Down

Một phụ nữ mắc hội chứng Down dành những buổi chiều ở bệnh viện để bế bồng những em bé mà chẳng ai đến thăm.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

Tôi tên là Laura, 32 tuổi.

Buổi sáng tôi làm việc ở một hiệu sách.
Còn buổi chiều… là của tôi.
À không, là của những em bé.

Mọi chuyện bắt đầu ba năm trước, khi mẹ tôi nhập viện ở Bệnh viện Trung tâm. Ngày nào tôi cũng vào thăm. Mỗi lần đi ngang lầu ba – Khoa sơ sinh – tôi đều thấy một tấm bảng: 
“Cần tình nguyện viên cho chương trình da kề da.”

Tôi bước vào hỏi:
- Em có thể giúp được gì không ạ?

Cô y tá nhìn tôi từ đầu đến chân. Ánh mắt đó tôi quen lắm, tôi thấy từ nhỏ người ta hay nhìn tôi như thế rồi.

- Ừm… chờ chút, để tôi gọi điều phối viên, - cô cười nhưng mắt không nhìn vào tôi.

Điều phối viên tên Marta: cao, gầy, đeo kính dày, giọng nhẹ nhàng. Cô mời tôi vào phòng.

- Laura, chương trình này đòi hỏi trách nhiệm nhiều lắm nhé: phải rửa tay thật kỹ, theo đúng như quy trình, và phải ngồi yên rất lâu…

- Em làm được ạ, - tôi ngắt lời. - Em biết đọc, biết làm theo hướng dẫn. Và em rất yêu em bé.

Cô im một lát:
- Vì sao em muốn làm việc này?

- Vì ai cũng cần được ôm ấp. Nếu có những em bé không ai được ai ôm, em có thể là người đó.

Cô nhận tôi. Chắc câu trả lời làm cô xúc động.

Từ đó, ngày nào 3–6 giờ chiều tôi cũng đến. Tôi rửa tay đúng 2 phú như quy trình, mặc áo blouse xanh, rồi vào phòng. Có rất nhiều lồng ấp. Không phải bé nào cũng cần bế - nhiều bé có mẹ hoặc bố bên cạnh. Nhưng luôn có vài bé chỉ một mình: mẹ bận đi làm không thể tới, hoặc những bé đang chờ gia đình nhận nuôi.

Bé tôi thương nhất tên Thomás.
Thật ra bé nào tôi cũng thương, nhưng Thomás đặc biệt. Bé sinh non 6 tháng, chưa tới 1 kg. Giờ đã 2 tháng rưỡi cũng chỉ gần 2 kg - một chiến binh bé xíu.

- Chào con yêu, - tôi thì thầm khi bế bé, - cô lại tới rồi đây.

Tôi đặt bé da kề da trước ngực, đúng như Marta dạy. Ban đầu nhịp thở của bé hơi loạn, vài phút sau thì hòa chung nhịp với tôi. Tôi nhắm mắt, hát vài bài ru của bà ngoại từng hát cho tôi. Đơn giản, có khi không đúng nhịp, nhưng bằng tất cả tấm lòng.

Các y tá giờ ai cũng biết tôi. Lúc đầu có người còn ngờ ngợ. Nhưng rồi họ thấy tôi làm đúng hết: đúng giờ, rửa tay kỹ, tuân quy định. Họ chào tôi rất thân tình.

Một hôm, cô Patricia – y tá lâu năm – hỏi:
- Laura, hôm nay em ở lại thêm một tiếng được không? Có bé mới, bé khó chịu lắm.
- Dạ được.

Bé mới tên Elián. Bé khóc miết, tiếng khóc yếu mà dai dẳng. Tôi bế bé lên, nói nhỏ:
- Ổn rồi con. Không một mình đâu. Cô ở đây.
Nửa tiếng sau, bé ngủ yên.

Nhưng ngày làm tôi nhớ mãi là một thứ Ba tháng Bảy. Trời lạnh, bệnh viện yên ắng hơn thường. Tôi đang bế Thomás, khe khẽ hát thì nghe tiếng vội vã ngoài hành lang:

- Làm ơn cho tôi vào! Con tôi!

Marta đi ra. Tôi vẫn ngồi yên, Thomás áp vào tim.

Một cô gái chừng 25 tuổi bước vào: tóc ướ nhẹp, mắt sưng húp vì khóc, tay run.
- Nó đâu? Felipe của tôi đâu? - cô thở dốc.

Marta đưa cô đến một lồng ấp cuối phòng. Tôi không nhìn rõ, chỉ nghe.

- Chị Méndez, Felipe ổn định, nhưng không đáp ứng kích thích. Chúng tôi đã thử mọi cách…
- Nghĩa là sao? Con tôi bị gì?
- Bé như rơi vào giấc ngủ sâu. Chỉ số sinh tồn tốt, nhưng không mở mắt, không phản ứng khi chạm vào. Như thể bé không muốn thức dậy nữa.

Cô đưa tay ôm miệng, nghẹn:
- Tôi… tôi đến trễ. Tôi gặp tai nạn, và nằm ở bệnh viện khác. Con tôi chào đời mà tôi không có ở đó…
- Chị bị chấn thương nặng, không ai trách chị đâu.
- Nhưng con thì có! - cô bật khóc. - Nó tìm tôi mà tôi không có. Lỡ nó buông xuôi, không chờ tôi nữa thì sao?

Tim tôi thắt lại. Tôi đặt Thomás vào lồng ấp, bước tới khẽ khàng.

Cô nhìn con qua lớp nhựa ngăn.
- Xin lỗi… tôi là Laura.
- Cô làm ở đây à?
- Không. Tôi tình nguyện đến đây… để bế mấy bé.

Ánh mắt cô lóe lên:
- Cô đã bế Felipe chưa?
- Chưa. Bé mới tới hai ngày. Nhưng… nếu chị muốn, tôi có thể.
- Để làm gì? Sao nó chẳng phản ứng gì cả ?
- Vì ai cũng cần được ôm ấp - tôi nhắc lại câu của chính mình - kể cả khi không biết thể hiện.

Marta tới gần:
- Chị Méndez, mình thử “da kề da” nhé? Laura nói đúng. Có những điều máy móc không đo được đâu.

Cô do dự:
- Nhỡ không hiệu quả thì sao? Nhỡ con không nhận ra tôi?
- Ít nhất bé sẽ biết mẹ đã tới. Mẹ đang ở đây.

Marta chuẩn bị mọi thứ, hướng dẫn rửa tay, tư thế. Chúng tôi bế Felipe ra, dây nhợ và ống vẫn còn tòn teng. Đặt bé lên ngực mẹ.

Bé không nhúc nhích.

Chị Méndez khóc lặng. Nước mắt rơi trên đầu con:
- Tha lỗi cho mẹ… mẹ đã không ở đây với con Nhưng bây giờ mẹ ở đây. Mẹ đây.

Tôi không biết phải làm gì, chỉ thấy cần ở lại.
- Chị hát cho bé nghe nhé?
- Hát gì?
- Bất cứ bài nào. Ru con, hay bài chị thích. Giọng của chị bé đã nghe từ trong bụng.
- Tôi hát dở lắm.
- Tôi cũng vậy. Trẻ con không cần đúng nốt đâu; chúng cần là chính chị.

Cô nhắm mắt, hát. Một bài êm, run run, bằng thứ tiếng tôi không biết - sau này cô bảo là tiếng Quechua, bài ru của bà ngoại.

Năm phút. Mười phút.
Rồi bỗng… một cử động rất nhỏ. Ngón tay của Felipe nắm lấy áo mẹ.

- Marta! - tôi thì thầm to. - Nhìn kìa!

Marta lại gần, kiểm tra bé nhưng không tách khỏi mẹ.
Rồi bé mở mắt. Hai mắt đen láy, tìm gương mặt mẹ.

Cô chết lặng.
- Chào con… chào con yêu. Là mẹ đây.
Felipe không rời mắt khỏi mẹ. Marta nhìn máy:
- Nhịp tim ổn lại rồi. Hô hấp cũng vậy.
- Nghĩa là sao?
- Nghĩa là bé chờ mẹ đó, - tôi nói, giọng run. - Chờ chính chị.

Cô nhìn tôi, nước mắt lưng tròng:
- Cảm ơn… vì đã bảo tôi hát.
- Em chỉ biết bế em bé thôi, - tôi cười. - Còn điều khó nhất, chị đã làm: chị đã đến để đón con.

Trước khi ra về, tôi nói nhỏ:
- Felipe thật may mắn. Bé có một người mẹ hát bài ru của tuổi thơ mình, và tìm được con giữa nỗi đau. Đó là tình yêu chứ còn gì nữa.

Tối đó, trên xe buýt về nhà, tôi nhìn bầu trời và mỉm cười.
Người ta nghĩ tôi ôm trẻ vì tôi có nhiều tình yêu để cho. Đúng.
Nhưng ngược lại, tôi cũng nhận lại rất nhiều.

Mỗi lần một bé ngủ yên trên ngực tôi,
mỗi lần một người mẹ tìm lại được con,
tôi thấy mình được chữa lành thêm một chút.

Rốt cuộc, không quan trọng ta sinh ra thế nào, hay người khác nghĩ ta làm được gì.
Quan trọng là ở bên khi ai đó cần:
Ôm ấp dỗ dành, hát một bài hát ru và ở lại kề bên.

Và bạn biết không? Điều đó tôi làm rất tốt. 

ST
Ninh Bình Nâng cao kiến thức chăm sóc sức khỏe chủ động cho thanh niên và người dân
Ninh Bình: Nâng cao kiến thức chăm sóc sức khỏe chủ động cho thanh niên và người dân

(SKTE) - Sáng 12/9, tại Ninh Bình, Trung tâm Truyền thông Giáo dục Sức khỏe Trung ương (T5G) - Bộ Y tế, phối hợp với Hiệp hội Bia - Rượu - Nước giải khát Việt Nam (VBA) và Trường Đại học Hoa Lư, tổ chức Hội thảo “Truyền thông kiến thức chăm sóc sức khỏe chủ động cho thanh niên tại tỉnh Ninh Bình năm 2026”. Tại hội thảo, các chuyên gia đã cùng trao đổi những kiến thức thiết thực về dinh dưỡng hợp lý, nâng cao sức khỏe thể chất và tinh thần...

Tạp chí Sức khỏe Trẻ em trao tặng 2 000 suất khám mắt miễn phí cho học sinh tại Hà Nội
Tạp chí Sức khỏe Trẻ em trao tặng 2.000 suất khám mắt miễn phí cho học sinh tại Hà Nội

(SKTE)- Tạp chí Sức khỏe Trẻ em vừa phối hợp cùng Phòng Văn hóa - Xã hội phường Khương Đình tổ chức trao tặng 2.000 suất khám mắt miễn phí cho học sinh Trường Tiểu học Khương Đình và Trường THCS Kim Giang. Nguồn lực y tế này được tiếp nhận từ Bệnh viện Mắt Quốc tế DND thông qua chương trình "Ngày hội nhân ái vì trẻ em" diễn ra trước đó, nhằm góp phần đồng hành bảo vệ thị lực học đường.

Nuôi dạy trẻ khuyết tật trí tuệ Hãy cẩn thận với thời tiết nắng nóng
Nuôi dạy trẻ khuyết tật trí tuệ: Hãy cẩn thận với thời tiết nắng nóng!

(SKTE)-Đó là cảnh báo của bác sỹ Đỗ Thúy Lan, Giám đốc Trung tâm Tư vấn, Phát hiện sớm và Chăm sóc trẻ khuyết tật trí tuệ và tự (Trung tâm Sao Mai), và các giáo viên đúc rút từ thực tế hơn 30 năm trực tiếp chăm sóc và can thiệp cho trẻ tự kỷ và trẻ khuyết tật trí tuệ. Họ nhận thấy: nhiệt độ tăng cao, lên tới 37-40 độ ngoài trời, tác động tiêu cực đến xử lý cảm xúc và quản lý hành vi, điều hòa cảm giác, điều hòa hành vi ở học sinh của trung tâm.

Buộc hoàn trả chi phí khám chữa bệnh cho người lao động
Buộc hoàn trả chi phí khám chữa bệnh cho người lao động

SKTE - Trước tình trạng nhiều doanh nghiệp chậm hoặc trốn đóng Bảo hiểm y tế (BHYT), Bộ Y tế khẳng định người lao động sẽ được bồi hoàn toàn bộ chi phí y tế đã tự chi trả. Đồng thời, cơ quan quản lý sẽ mạnh tay truy thu và xử lý nghiêm các vi phạm nhằm bảo vệ quyền lợi an sinh.

Đầu tư cho sức khỏe hôm nay chính là đầu tư cho năng suất của ngày mai
Đầu tư cho sức khỏe hôm nay chính là đầu tư cho năng suất của ngày mai

(SKTE) - Một người lao động khỏe mạnh không chỉ làm việc tốt hơn cho bản thân, mà còn tạo ra giá trị bền vững hơn cho gia đình, doanh nghiệp và xã hội. Vì vậy, chăm sóc sức khỏe không nên được xem là khoản chi phí phát sinh, mà là một khoản đầu tư dài hạn cho năng suất, chất lượng nguồn nhân lực và sự phát triển của mỗi tổ chức.

Hướng tới ca ghép tim đầu tiên trong năm 2026
Hướng tới ca ghép tim đầu tiên trong năm 2026

SKTE - Sau khi cán mốc 100 ca ghép gan thành công, Bệnh viện Nhi Trung ương tiếp tục hợp tác cùng Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, đặt mục tiêu thực hiện ca ghép tim nhi khoa đầu tiên ngay trong năm nay.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116