Chủ Nhật, 21/04/2024 00:29 (GMT+7)

Hành trình vượt lên số phận của người phụ nữ vẽ tranh bằng chân

Việc vẽ tranh vốn đã không dễ dàng với người những người bình thường, đối với người khiếm khuyết thì còn tăng lên gấp bội. Vậy mà chị Huỳnh Thị Xậm (46 tuổi) ở xã Xà Phiên (huyện Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang) lại vẽ nên những tác phẩm rất sinh động bằng bàn chân không lành lặn của mình.
Ảnh đại diện tin bài

Vượt lên số phận

Chị Huỳnh Thị Xậm ở xã Xà Phiên (huyện Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang) sinh ra với đôi tay và đôi chân không lành lặn như những người bình thường khác.

Chị Xậm cho biết: Tay không thể cầm nắm vật nặng, chân không đứng được, muốn di chuyển phải bò lết, nhưng vì thương mẹ, chị cố gắng dùng chân kẹp chổi để quét nhà, xếp củi hay đuổi gà,..

Khi đến tuổi đi học, chị Xậm rất muốn được đến trường. Nhưng nhà ở vùng nông thôn sâu, xa trường học nên đến 15 tuổi chị mới vào mẫu giáo. “Lúc đó đường đi không có, mẹ phải dùng xuồng chở tôi từ nhà tới trường”, chị Xậm chia sẻ thêm.

Hành trình đến với con chữ của chị Xậm cũng phải đối mặt với nhiều thử thách. Đôi tay quá yếu không thể cầm được bút, dùng miệng viết chữ lại càng khó khăn hơn. Không nản lòng, chị quyết tâm dùng 4 ngón chân của bàn chân phải cầm bút viết chữ.

Chị Xậm tâm sự: Những ngày đầu tập viết, các ngón chân sưng mỏi, đau nhức, phồng rộp mà chữ viết ra thì rất xấu. Không nản lòng, mỗi ngày cứ 3 giờ sáng là chị thức dậy luyện chữ. Sau 1 năm, bàn chân đã thuần thục ngọn bút, chữ viết cũng bắt đầu tròn trịa hơn.

Chị Huỳnh Thị Xậm (Xà Phiên, Long Mỹ, Hậu Giang) đang hoàn thiện một bức tranh bằng đôi chân khiếm khuyết của mình. Ảnh: NVCC

Chị Huỳnh Thị Xậm (Xà Phiên, Long Mỹ, Hậu Giang) đang hoàn thiện một bức tranh bằng đôi chân khiếm khuyết của mình. Ảnh: NVCC

Chị Xậm vui vẻ nói: “Ý định là học cho biết chữ, nhưng sau ham quá nên học đến hết lớp 12. Bởi bản thân đã tật nguyền nên chỉ có học mới vượt qua được mặc cảm và giúp mình có thêm nhiều kiến thức”.

Năm 2004, sau khi tốt nghiệp THPT, chị Xậm theo học ở một Trung tâm dạy nghề cho người khuyết tật tại TP Hồ Chí Minh. Tại đây, chị được học tin học văn phòng. Sau 6 tháng học tập, chị đã thành thạo nhiều thao tác cơ bản. Trước sự tiến bộ của chị, Trung tâm quyết định giữ chị lại làm việc tại thư viện để làm gương cho những học viên có cùng hoàn cảnh khác.

Một thời gian sau, chị Xậm được hỗ trợ học đại học ngành Xã hội học ở Đại học Mở TP Hồ Chí Minh. Sau 4 năm giảng đường, chị tốt nghiệp và công tác ở Trung tâm. Năm 2021, do sức khỏe suy giảm nên chị Xậm trở về quê nhà ở Hậu Giang sống với mẹ. Từ đó, công việc chính của chị là vẽ tranh.

Vẽ tranh bằng chân

Chia sẻ về cơ duyên đến với nghề vẽ tranh, chị Xậm cho biết, mặc dù thời điểm đang công tác ở Trung tâm, có công việc ổn định nhưng bản thân vẫn muốn có một nghề phù hợp thể trạng, nhất là giảm áp lực cho những ngón chân nên chị quyết định theo học lớp vẽ tranh.

“Dùng chân viết chữ đã không dễ, nay phải dùng chân vẽ những đường nét phức tạp hơn rồi đến pha trộn các màu sắc. Bên cạnh đó, ngồi dưới nền vẽ bằng chân, không có giá đỡ nên rất mỏi và mất nhiều công sức hơn những học viên khuyết tật khác. Bức tranh đầu tiên tôi vẽ phải mất đến 2 năm”, chị Xậm kể lại những ngày đầu học vẽ.

0
Tân Kiến An hân hạnh là đơn vị tổng thầu thi công toàn phần công trình Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên
Tân Kiến An hân hạnh là đơn vị tổng thầu thi công toàn phần công trình Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên

(SKTE) - Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên (tỉnh Phú Yên) đã khai trương thành công sau một thời gian chuẩn bị chu đáo. Tập thể các đơn vị chủ đầu tư, đơn vị tổng thầu, các y bác sĩ, cán bộ nhân viên, và người dân tại đây, bày tỏ lời chúc mừng Bệnh viện Mắt Sài Gòn Phú Yên khai trương thành công và được đưa vào hoạt động...

Chấp nhận là bước khởi đầu của chăm sóc đúng hướng cho trẻ khuyết tật
Chấp nhận là bước khởi đầu của chăm sóc đúng hướng cho trẻ khuyết tật

(SKTE) - Không có người cha, người mẹ nào nghĩ rằng mình sẽ phải học cách chấp nhận sự khác biệt của con. Khi một đứa trẻ lớn lên không giống với những gì ta từng hình dung, cảm giác đầu tiên thường không phải là bình tĩnh, mà là hụt hẫng. Nhưng chính từ khoảnh khắc đó, một hành trình khác bắt đầu – không ồn ào, không dễ dàng, và cũng không có sẵn lộ trình. Hành trình học cách chấp nhận, để có thể ở lại bên con một cách đúng đắn nhất.

Tình người vô giá
Tình người vô giá

Câu chuyện ngắn dưới đây được viết lại dựa theo một sự kiện có thật. Tác phẩm khi được giới thiệu ra công chúng lần đầu tiên đã làm xúc động hàng triệu trái tim độc giả.

Tôi có thể làm việc Lời khẳng định của Người tự kỷ
Tôi có thể làm việc: Lời khẳng định của Người tự kỷ

(SKTE) - Sự kiện “Tôi có thể làm việc” diễn ra ngày 11/4 để chũng ta cùng chia sẻ, thấu cảm và chỉ dẫn cho những người bạn nhỏ tự kỷ. Các bạn tự kỷ cần sự yêu thương, chăm sóc của gia đình, thày cô và toàn xã hội và những cơ hội để khẳng định giá trị bản thân, để họ tự hào nói rằng “Tôi có thể làm việc!” - Đó là lời khẳng định của những người đặc biệt, những bạn tự kỷ tự vươn lên, hoà nhập cuộc sống.

Nghệ nhân Ưu tú Phạm Hồng Quang Giữ lửa văn hóa tâm linh, chắp cánh yêu thương cho trẻ em kém may mắn
Nghệ nhân Ưu tú Phạm Hồng Quang: Giữ lửa văn hóa tâm linh, chắp cánh yêu thương cho trẻ em kém may mắn

(SKTE) - Không chỉ được biết đến là người gắn bó nhiều năm với việc gìn giữ và thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ, Nghệ nhân Ưu tú Phạm Hồng Quang còn được cộng đồng nhắc đến như một tấm gương giàu lòng nhân ái, luôn dành sự quan tâm đặc biệt tới trẻ em nghèo, trẻ em khuyết tật và những hoàn cảnh kém may mắn trong xã hội.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116