Thứ Ba, 14/04/2026 17:28 (GMT+7)

Chấp nhận là bước khởi đầu của chăm sóc đúng hướng cho trẻ khuyết tật

(SKTE) - Không có người cha, người mẹ nào nghĩ rằng mình sẽ phải học cách chấp nhận sự khác biệt của con. Khi một đứa trẻ lớn lên không giống với những gì ta từng hình dung, cảm giác đầu tiên thường không phải là bình tĩnh, mà là hụt hẫng. Nhưng chính từ khoảnh khắc đó, một hành trình khác bắt đầu – không ồn ào, không dễ dàng, và cũng không có sẵn lộ trình. Hành trình học cách chấp nhận, để có thể ở lại bên con một cách đúng đắn nhất.
Ảnh đại diện tin bài

Khoảng cách giữa đào tạo y khoa và thực hành lâm sàngThủ tướng Lê Minh Hưng: Đưa Bệnh viện Bạch Mai, Việt Đức cơ sở 2 vào hoạt động quý 2-2026Bé trai 3 tuổi nuốt phải pin cúc áo, mẹ cho uống ngay 1 thìa gia vị, đến bệnh viện bác sĩ khen: "Giỏi lắm"

Trong những ngày đầu, rất nhiều gia đình không gọi tên được điều mình đang trải qua. Chỉ thấy con “có gì đó không ổn”, nhưng chưa đủ rõ để thừa nhận. Một đứa trẻ ít nói, một đứa trẻ không nhìn vào mắt khi được gọi, hay chỉ đơn giản là chậm hơn so với những đứa trẻ khác. Người lớn thường tìm cách giải thích theo hướng nhẹ nhàng nhất, như một cách tự trấn an. Không ai muốn nghĩ rằng con mình đang gặp khó khăn thật sự.

 

Có những gia đình đi khám nhiều nơi, mang theo một hy vọng rất nhỏ: sẽ có ai đó nói rằng “không sao đâu, chỉ là chậm một chút thôi”. Khi câu trả lời không như mong đợi, sự im lặng thường kéo dài lâu hơn cả chẩn đoán. Không phải vì họ không hiểu, mà vì họ chưa thể chấp nhận ngay.

Nhưng sự thật là, thời gian không dừng lại ở đó. Trẻ vẫn lớn lên, và những khoảng chậm nếu không được nhìn nhận đúng sẽ ngày càng rõ hơn. Điều khó khăn nhất không phải là đối diện với kết luận của bác sĩ, mà là đối diện với chính cảm xúc của mình – khi những kỳ vọng ban đầu buộc phải thay đổi.

 

Sau giai đoạn phủ nhận, nhiều cha mẹ bước sang một trạng thái khác: cố gắng bằng mọi cách. Lịch can thiệp dày lên, phương pháp được tìm kiếm liên tục, những hy vọng được đặt vào từng thay đổi nhỏ. Mong muốn này hoàn toàn dễ hiểu. Không ai muốn con mình bị bỏ lại phía sau.

Nhưng trong sự nỗ lực đó, có một điều rất mong manh: ranh giới giữa đồng hành và thúc ép.

Có những đứa trẻ đi hết ngày này qua ngày khác trong lịch học kín, từ can thiệp đến trị liệu, từ kỹ năng này sang kỹ năng khác. Mỗi lần không đạt được kỳ vọng, người lớn lại thêm một chút lo lắng, một chút sốt ruột. Và dù không nói ra, đứa trẻ vẫn cảm nhận được áp lực ấy. 

Điều ít khi được nhắc tới là: trẻ khuyết tật không chỉ học bằng bài tập, mà còn học từ cảm xúc xung quanh. Khi môi trường luôn căng thẳng, việc tiếp nhận cũng trở nên khó khăn hơn. Khi người lớn quá tập trung vào “cần tiến bộ”, họ dễ quên mất rằng đứa trẻ trước mặt vẫn đang cần được hiểu.

Chính ở đây, ý nghĩa của “chấp nhận” bắt đầu thay đổi.

Chấp nhận không phải là ngừng cố gắng. Chấp nhận là thôi cố biến con thành một phiên bản khác. Là nhìn đúng con mình đang ở đâu, để không đặt những kỳ vọng vượt quá khả năng tại thời điểm đó. Là hiểu rằng có những điều cần thời gian, và có những điều sẽ không giống với số đông.

Khi cha mẹ đi qua được bước này, cách họ ở bên con cũng khác đi. Không còn quá vội vàng trong từng phản ứng, không còn đo lường mọi thứ bằng tiến độ. Họ bắt đầu quan sát nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn – không chỉ những gì con làm được, mà cả những gì con đang cố gắng.

Có những thay đổi rất nhỏ, nếu không đủ bình tĩnh sẽ không nhìn thấy. Một lần con chủ động nhìn lại khi được gọi. Một phản ứng ít né tránh hơn. Một ngày mà mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng hơn hôm qua. Những điều này không tạo cảm giác “đột phá”, nhưng lại là dấu hiệu của một quá trình đang đi đúng hướng.

Và thường, chính từ giai đoạn này, những tiến bộ thật sự mới bắt đầu rõ ràng hơn. Không phải vì có thêm phương pháp mới, mà vì đứa trẻ đang được đặt trong một môi trường phù hợp hơn – nơi em không phải cố gắng để “đáp ứng”, mà có thể phát triển theo nhịp của mình.

 

Điều quan trọng là, khi chấp nhận, cha mẹ không mất đi hy vọng. Họ chỉ thay đổi cách hy vọng. Không còn là kỳ vọng vào một đích đến giống người khác, mà là hy vọng vào khả năng tiến bộ của chính con – dù chậm, nhưng bền.

Hành trình này không dễ. Có những ngày mọi thứ tiến lên rất ít, có những ngày tưởng như lùi lại. Có những lúc mệt mỏi đến mức không biết mình đang làm đúng hay không. Nhưng chính việc vẫn tiếp tục, dù không chắc chắn, mới là điều giữ cho hành trình không bị đứt đoạn.

Và có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là con sẽ đạt được điều gì ở cuối con đường, mà là trên suốt hành trình đó, con không phải lớn lên trong cảm giác mình là một “phiên bản chưa hoàn thiện”.

Bởi một đứa trẻ khác biệt không cần được sửa chữa để trở nên giống người khác. Điều em cần là một gia đình đủ hiểu để không từ bỏ, và đủ bình tĩnh để đi cùng em – lâu hơn một chút, chậm hơn một chút, nhưng thật sự ở bên.

TS. Nguyễn Chí Tân

Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh

Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều

Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab
Khoảng cách giữa đào tạo y khoa và thực hành lâm sàng
Khoảng cách giữa đào tạo y khoa và thực hành lâm sàng

(SKTE) - Một sinh viên y khoa có thể nắm rất vững lý thuyết, nhớ rõ phác đồ, hiểu đúng quy trình. Nhưng khi bước vào phòng khám, đứng trước một bệnh nhi đang khóc, một phụ huynh đang lo lắng, mọi thứ không còn đi theo đúng trình tự đã học. Khoảng cách giữa đào tạo và thực hành không nằm ở việc thiếu kiến thức, mà ở cách kiến thức đó được sử dụng trong những tình huống rất thật, rất người.

Bộ Y tế Chủ động phòng bệnh não mô cầu - Bảo vệ sức khỏe cộng đồng
Bộ Y tế: Chủ động phòng bệnh não mô cầu - Bảo vệ sức khỏe cộng đồng

(SKTE) - Bệnh não mô cầu lây truyền qua đường hô hấp, vì vậy mỗi người cần chủ động thực hiện các biện pháp phòng bệnh cho trẻ em, hay người lớn, để bảo vệ bản thân và gia đình. Theo khuyến cáo từ Bộ Y tế, người dân cần chủ động thực hiện các biện pháp phòng bệnh não mô cầu, với những nội dung như sau:

Một đứa trẻ khác biệt không cần bị sửa chữa, mà cần được hiểu
Một đứa trẻ khác biệt không cần bị sửa chữa, mà cần được hiểu

(SKTE) - Trong nhiều cuộc trò chuyện với phụ huynh, có một câu hỏi lặp lại khá nhiều: “Làm sao để con trở lại bình thường?”. Câu hỏi đó nghe rất tự nhiên, nhưng cũng cho thấy một điều – chúng ta đang nhìn sự khác biệt của trẻ như một điều cần phải sửa. Trong khi thực tế, có những đứa trẻ không cần trở thành “bình thường” theo cách người lớn định nghĩa, mà cần được hiểu đúng để có thể phát triển theo cách phù hợp với chính mình.

Suy dinh dưỡng ẩn Khi trẻ “ăn đủ” nhưng vẫn thiếu chất cần thiết
Suy dinh dưỡng ẩn: Khi trẻ “ăn đủ” nhưng vẫn thiếu chất cần thiết

(SKTE) - Nhiều phụ huynh hiện nay nhìn vào cân nặng của con, thấy bé bụ bẫm, mũm mĩm, cảm giác yên tâm rằng con đang khỏe mạnh. Thế nhưng, sức khỏe không chỉ được đo bằng số trên cân hay chiều cao tăng đều. Thực tế, có những trẻ “ăn đủ” nhưng cơ thể vẫn thiếu vi chất, sức đề kháng yếu, phát triển chiều cao chậm, hoặc mệt mỏi kéo dài. Đây là suy dinh dưỡng ẩn – một thách thức âm thầm nhưng ảnh hưởng lâu dài đến thể chất, tinh thần và tương lai của trẻ.

Hành trình tiến bộ của trẻ khuyết tật chậm mà đầy ý nghĩa
Hành trình tiến bộ của trẻ khuyết tật chậm mà đầy ý nghĩa

(SKTE) - Có những hành trình không thể đo bằng mốc thời gian hay những chuẩn phát triển quen thuộc. Với trẻ khuyết tật, sự tiến bộ không đến theo cách người lớn vẫn kỳ vọng. Có khi phải mất nhiều tháng cho một thay đổi rất nhỏ. Nhưng nếu đủ kiên nhẫn để nhìn lại, sẽ thấy những bước đi tưởng chừng chậm ấy chưa bao giờ là vô nghĩa – chỉ là chúng diễn ra theo một cách rất khác.

Những dấu hiệu sức khỏe ở trẻ mà người lớn thường “cho qua”
Những dấu hiệu sức khỏe ở trẻ mà người lớn thường “cho qua”

(SKTE) - Không phải mọi vấn đề sức khỏe ở trẻ đều bắt đầu bằng sốt cao hay cơn đau rõ rệt. Có những thay đổi rất nhỏ, diễn ra lặng lẽ trong sinh hoạt hằng ngày: một cái nheo mắt khi nhìn bảng, một thói quen cúi sát vở, hay chỉ là việc trẻ nhanh mệt hơn vào cuối ngày. Những điều này hiếm khi khiến người lớn lo lắng ngay. Nhưng chính vì “không đáng kể”, chúng lại dễ bị bỏ qua – cho đến khi không còn là những chi tiết nhỏ nữa.

Phòng khám đa khoa trong hệ sinh thái y tế Vai trò đang bị đánh giá thấp
Phòng khám đa khoa trong hệ sinh thái y tế: Vai trò đang bị đánh giá thấp

(SKTE) - Nhiều gia đình có thói quen rất rõ: bệnh nhẹ thì “tự theo dõi thêm”, bệnh nặng mới đi bệnh viện. Phòng khám đa khoa vì thế thường đứng ở một vị trí lưng chừng – không hẳn là lựa chọn đầu tiên, cũng không phải điểm đến khi thật sự lo lắng. Nhưng nếu nhìn từ thực tế vận hành của hệ thống y tế, chính khoảng “lưng chừng” ấy lại là nơi có thể quyết định rất nhiều thứ: phát hiện sớm hay muộn, xử lý đơn giản hay phức tạp, và quan trọng hơn, hành trình chăm sóc sức khỏe có được đi đúng hướng ngay từ đầu hay không.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116