Nữ hiệu trưởng với nhiều thành tích xuất sắc
Nhà giáo Nguyễn Thị Xuân, hiệu trưởng Trường THCS Hoàng Liệt, phường Hoàng Liệt, Hà Nội ghi dấu ấn với nhiều thành tích nổi bật trong giảng dạy và quản lý giáo dục. Khi công tác tại Phòng GDĐT quận Hoàng Mai (cũ) cũng như tại các trường học, cô nhiều năm liền đạt danh hiệu “Chiến sĩ thi đua cơ sở” và nhận nhiều giấy khen. Đặc biệt, năm 2023, cô được Bộ GDĐT tặng Bằng khen vì có thành tích tiêu biểu trong phong trào thi đua “Đổi mới, sáng tạo trong quản lý, giảng dạy và học tập”.
Bên cạnh đó, cô Xuân còn được ghi nhận với các thành tích trong công tác giáo dục quốc phòng – an ninh, y tế học đường, công tác Đội và phong trào thiếu nhi và các phong trào thi đua của địa phương. Năm 2025, cô là Bí thư Chi bộ THCS Hoàng Liệt hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ; Đạt giải triển vọng cuộc thi Tìm kiếm ý tưởng giải pháp cải cách hành chính trên địa bàn Thành phố Hà Nội năm 2025. Những phần thưởng ấy không chỉ là sự ghi nhận cho nỗ lực cá nhân mà còn phản ánh tâm huyết và trách nhiệm của cô đối với sự nghiệp giáo dục.
Ít ai biết rằng, con đường đến với nghề giáo của cô Xuân bắt đầu từ một sự ngưỡng mộ với cô giáo dạy Văn của mình thời phổ thông.
“Ngày ấy tôi rất mê cô giáo dạy Văn ở cấp 2 của mình. Cô vừa là giáo viên chủ nhiệm, vừa dạy Văn, rất tận tụy và truyền cảm hứng. Tôi ngưỡng mộ cô đến mức từ lúc nào không hay đã nung nấu ý định trở thành giáo viên,” cô Xuân nhớ lại.
Trong suốt thời gian học phổ thông, với niềm đam mê với môn Văn, cô luôn nằm trong đội tuyển học sinh giỏi của trường. Năm 1999, cô được xét vào Trường Cao đẳng Sư phạm Thái Nguyên (nay thuộc Trường Đại học Sư phạm Thái Nguyên) và chọn đúng ngành Sư phạm Văn - Sử.
Kỷ niệm khiến cô nhớ nhất là lần đầu tiên đứng lớp khi còn là sinh viên thực tập tại lớp 6 một trường ở xã Đồng Hỷ, tỉnh Thái Nguyên. “Lần đầu bước lên bục giảng, tôi run đến mức gần như quên cả lời. Nhìn xuống lớp học, ánh mắt của học sinh khiến tôi vừa hồi hộp vừa xúc động,” cô kể.
Đó là buổi dạy của cô về một bài thơ "Tiếng gà trưa" quen thuộc với bao thế hệ học sinh. Giáo viên hướng dẫn cô khi ấy đã kiên nhẫn chỉ cho cô từng cách bình giảng, cách nhấn vào những chi tiết đắt giá của bài văn. “Cô bảo rằng trong mỗi bài thơ, bài văn luôn có những điểm sáng. Nhiệm vụ của giáo viên là giúp học sinh nhìn thấy và cảm nhận được những điều đẹp đẽ ấy,” cô Xuân nói. Chính những lời dạy sâu sắc ấy đã ảnh hưởng sâu sắc đến phương pháp giảng dạy của cô Xuân sau này.
Tháng 10/2000, cô Xuân bắt đầu sự nghiệp giáo dục tại một ngôi trường vùng biển thuộc ở huyện Kim Sơn (cũ), tỉnh Ninh Bình. Đó là một nơi xa xôi, điều kiện còn nhiều khó khăn. Nhưng với cô giáo trẻ khi ấy, khó khăn không làm giảm đi tình yêu nghề.
“Những ngày đầu đi dạy ở vùng biển rất vất vả nhưng chính nơi đó lại khiến tôi gắn bó sâu sắc với nghề”, cô Xuân nhớ lại.
Sau nhiều năm giảng dạy tại các trường THCS ở Ninh Bình, cô tiếp tục học nâng cao tại Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, thêm văn bằng Luật, thạc sĩ Quản lý giáo dục và thạc sĩ Luật hiến pháp – hành chính. Con đường học tập của cô là chuỗi nỗ lực không ngừng nghỉ.
Năm 2012, cô chuyển công tác ra Hà Nội, giảng dạy tại Trường THCS Tân Mai, phường Tân Mai. Ba năm sau, cô được điều động về Phòng GDĐT quận Hoàng Mai làm chuyên viên phụ trách môn Ngữ văn.
Suốt 7 năm công tác tại phòng giáo dục, cô tham gia chỉ đạo nhiều lĩnh vực như học sinh giỏi, giáo viên giỏi, hoạt động đoàn đội… và nhận nhiều bằng khen, giấy khen của địa phương và ngành giáo dục.
Năm 2021, cô được bổ nhiệm làm Phó Hiệu trưởng Trường THCS Vĩnh Hưng, phường Vĩnh Hưng. Từ năm 2025 đến nay, cô là Hiệu trưởng Trường THCS Hoàng Liệt – một trong những ngôi trường đông học sinh với gần 2.700 em và hơn 100 cán bộ, giáo viên.
 |
|
Cô Xuân là hiệu trưởng Trường THCS Hoàng Liệt từ tháng 8/2025. Ảnh: NVCC
|
Hiệu trưởng tận tụy với học sinh, sẻ chia với giáo viên
Dù đảm nhiệm vai trò quản lý, cô Xuân vẫn giữ một thói quen đặc biệt: tiếp tục đứng lớp. Không chỉ vậy, cô còn trực tiếp dạy miễn phí cho học sinh lớp 9, ôn thi chuyển cấp vào lớp 10 với mục tiêu truyền đạt kiến thức và niềm đam mê để các em tiến bộ mỗi ngày.
Theo cô, điều quan trọng nhất của giáo dục là sự tiến bộ của từng học sinh. Có những bài kiểm tra, cô Xuân rèn giũa, gom nhặt từ 0,25 điểm cho học sinh.
Ở sân trường, không khó để bắt gặp hình ảnh cô Xuân trò chuyện với học sinh, chơi cầu lông hay nhảy dây cùng các em. Thậm chí cô còn ăn bữa trưa bán trú cùng học sinh.
“Mỗi ngày tôi bê khay cơm vào một lớp khác nhau. Vừa ăn, tôi vừa nghe các con kể chuyện”, cô Xuân vui vẻ cho biết. Theo cô, việc quan tâm đến bữa ăn và sức khỏe học sinh là điều rất quan trọng bởi vì khi các em khỏe mạnh, các em mới có thể học tốt. Đó cũng là cách để cô gần gũi hơn, lắng nghe được tâm tư của các em.
 |
|
Nữ hiệu trưởng ăn cơm trưa cùng học sinh mỗi ngày. Ảnh: NVCC
|
Hay kỷ niệm khiến cô nhớ mãi là vào những ngày mưa. Học sinh thấy trời mưa là rất thích chạy ra sân chơi. Cô cầm ô đi khắp sân trường, vừa chạy vừa gọi các con vào lớp. Đó là những khoảnh khắc hồn nhiên, trong trẻo của tuổi học trò và là nguồn năng lượng khiến cô thêm yêu học trò.
Chính từ sự tận tụy đó, học sinh đã dành cho cô những tình cảm tốt đẹp, những kỷ niệm khiến bản thân vô cùng xúc động. Có lần, một học sinh lớp 9 nhắn cho cô: “Cô là một phần thanh xuân rất đẹp của con". Hay học sinh khác viết gửi tặng cô: “Cảm ơn cô vì đã lắng nghe và giúp con vượt qua những lúc khó khăn nhất"... Những dòng chữ giản dị ấy, cô Xuân vẫn lưu lại bởi đó là phần thưởng, là món quà lớn nhất của người làm nghề giáo.
Không chỉ gần gũi với học sinh, cô Xuân còn là người tích cực đổi mới trong quản lý giáo dục. Cô từng tham gia một đề tài ứng dụng công nghệ AI trong quản lý nhà trường và đạt giải triển vọng cấp thành phố. Theo cô, AI có thể giúp phát hiện sớm những nguy cơ trong môi trường học đường, thay vì chỉ xử lý sự việc sau khi xảy ra.
Ngoài ra, cô cũng khuyến khích học sinh tăng cường sử dụng tiếng Anh trong các hoạt động ngoại khóa, hướng tới mục tiêu biến tiếng Anh thành “ngôn ngữ thứ hai trong trường học”.
Ít người biết rằng trong cuộc sống riêng, cô Xuân từng trải qua một biến cố lớn. Chính những trải nghiệm ấy khiến cô càng thấu hiểu và cảm thông với những hoàn cảnh khó khăn.
Những năm gần đây, cô Xuân thường xuyên duy trì hoạt động thiện nguyện. “Tôi nghĩ mình vẫn còn may mắn hơn nhiều người khác. Vì thế mình phải chia sẻ", cô nói. Với cô Xuân, giáo dục không chỉ là dạy chữ mà còn là dạy lòng nhân ái.
Khi được hỏi điều gì khiến cô hạnh phúc nhất sau hơn 20 năm gắn bó với nghề, cô Xuân trả lời rất giản dị: “Hạnh phúc của người "cầm quân" là được đồng hành qua mọi buồn vui cùng đồng nghiệp và hơn hết là cùng nhau nỗ lực vì học sinh thân yêu".