Vào cuối những năm 1980, Laura San Giacomo là một ngôi sao đang lên của điện ảnh Mỹ. Năm 1989, cô bước trên thảm đỏ Cannes với bộ phim đầu tay và nhận được nhiều lời khen tại liên hoan phim. Một năm sau, cô đóng cùng Julia Roberts trong bộ phim Pretty Woman, vào vai Kit De Luca ,người bạn thông minh và trung thành mà khán giả vô cùng yêu mến.
Bộ phim đã thu về hơn 463 triệu đô la trên toàn thế giới.
Đề cử Quả Cầu Vàng. Danh tiếng quốc tế. Kịch bản gửi đến dồn dập. Khi đó cô mới 28 tuổi. Hollywood đã sẵn sàng biến cô thành một cái tên nổi tiếng trong mọi gia đình.
Rồi con trai cô, Mason, ra đời.
Chẩn đoán đến rất sớm: bại não (cerebral palsy).
Các bác sĩ nói về những giới hạn. Về những điều cậu bé có thể sẽ không bao giờ làm được. Về một cuộc sống “khác biệt” so với những gì người ta thường mong đợi.
Laura lắng nghe. Nhưng trong lòng cô lại cảm nhận điều khác.
Cô nhận ra mình đứng trước hai con đường:
Cô có thể tiếp tục theo đuổi sự nghiệp với những trường quay xa nhà, những chuyến quảng bá bất tận, lịch trình thất thường. Hoặc cô có thể ở lại. Hiện diện. Xây dựng một cuộc sống ổn định cho đứa con cần thời gian, sự kiên trì và sự chăm sóc.
Cô đã chọn Mason.
Không phải như một sự hy sinh.
Mà là một ưu tiên.
Năm 1997, cô nhận vai trong loạt phim hài Just Shoot Me! một trường quay cố định tại Los Angeles, giờ làm việc ổn định, không phải di chuyển liên tục. Trong 7 mùa phim với 148 tập, cô vẫn làm việc ở đẳng cấp cao, tiếp tục nhận đề cử Quả Cầu Vàng, đồng thời đưa Mason đi trị liệu, họp phụ huynh và khám bệnh.
Và những “giới hạn” từng được dự đoán?
Chúng không phải là lời kết.
Mason đã học chơi bóng rổ.
Cậu học cách giao tiếp thông qua công nghệ.
Cậu vượt qua những dự đoán từng giống như bản án định sẵn.
Laura cũng trở thành một người vận động cho quyền của người khuyết tật. Cô phát biểu tại các hội nghị về giáo dục hòa nhập. Làm việc với các trường học và tổ chức. Cô góp phần thay đổi cách xã hội nhìn nhận về khuyết tật:
“Khuyết tật là điều tự nhiên. Nó luôn tồn tại. Nó là một phần của cuộc sống”.
 |
| Laura San Giacomo (bên trái) đóng cùng Julia Roberts trong bộ phim Pretty Woman. |
Sau khi sitcom kết thúc, cô không biến mất. Cô tiếp tục đóng phim trong 4 mùa của Saving Grace, nhiều năm trong NCIS, và tiếp tục làm việc ,theo cách của riêng mình.
Nhiều người gọi đó là sự thỏa hiệp.
Cô gọi đó là sự cân bằng.
Cô không rời bỏ Hollywood.
Cô chỉ đơn giản từ chối để Hollywood quyết định điều gì mới thực sự quan trọng.
Bởi vì đôi khi, vai diễn quan trọng nhất không phải là vai mang lại danh tiếng trên màn ảnh lớn.
Mà là vai diễn bạn thể hiện mỗi ngày, ngoài ánh đèn sân khấu.
Và Laura San Giacomo đã chứng minh rằng bạn có thể vừa là một diễn viên, vừa là một người mẹ ,mà không cần phải xin lỗi vì bất kỳ điều nào.
Thành công không chỉ là những gì thế giới vỗ tay ca ngợi.
Mà là những gì bạn chọn để bảo vệ.