Thứ Hai, 08/12/2025 21:39 (GMT+7)

Tôi không chỉ cứu con mà còn cứu chính mình

Đôi khi, nửa đêm Santiago thức dậy, tôi bế con ru, chợt nhớ đến ba chiếc vali xếp trước cửa và mỉm cười. Đó là khoảnh khắc buồn nhất - và cũng giải phóng nhất - trong đời tôi. Bởi vì ngày hôm đó, tôi không chỉ cứu con mình. Mà tôi còn đã cứu lấy chính mình.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

Con tôi sinh ra mắc hội chứng Down. Chồng tôi muốn đem con cho người khác nhận nuôi. Tôi quyết định sẽ “xếp đồ” như anh ấy yêu cầu…

Sự im lặng trong xe dày đặc đến mức có thể “nhai” được.

Santiago ngủ trong ghế em bé, bình yên, chẳng biết gì, đôi mắt xếch nhỏ xíu của con như cướp mất linh hồn tôi mỗi lần nhìn vào. Con mới ba ngày tuổi, vậy mà đã tạo ra một vết nứt trong cuộc hôn nhân của tôi - một vết nứt mà tôi không biết liệu có hàn gắn nổi hay không.

- Em phải chọn đi, Andrea, - Javier nói, mắt không rời con đường. - Là đứa bé hay là anh.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt rát lên nhưng nhất quyết không rơi.

- Được thôi, - tôi thì thầm. - Về đến nhà em sẽ xếp đồ.

Tôi thấy anh thả lỏng, vai trùng xuống. Tội nghiệp. Anh thật sự nghĩ tôi đang nói về đứa con của chúng tôi.

Vừa về đến nhà, Santiago khóc - tiếng khóc nho nhỏ vừa khiến tôi tan vỡ vừa làm tôi đầy ắp.

- Anh ra ngoài mua đồ ăn đây, - Javier nói, nhẹ nhõm như thể mọi thứ đã xong xuôi. - Em muốn ăn gì không?

- Gì cũng được, - tôi đáp, ôm con chặt vào ngực.

Chỉ đợi nghe tiếng xe chạy xa, tôi bắt đầu hành động như lên đồng.

Tôi lôi những chiếc vali to trong tủ - những chiếc đã cùng chúng tôi đi tuần trăng mật ở Cancún, khi tôi còn tin rằng tình yêu có thể thắng tất cả. Ngây thơ biết bao.

Tôi vào phòng ngủ chung và bắt đầu ném đồ của anh vào vali: áo sơ mi, quần dài, những đôi tất họa tiết mà mẹ anh tặng mỗi mùa Noel, giày thể thao, lọ nước hoa đắt tiền anh mê mẩn, mấy cuốn sách anh chẳng bao giờ đọc nhưng vẫn để trên bàn đầu giường để trông có vẻ trí thức.

- Tạm biệt anh yêu, - tôi thì thầm, một tay bế Santiago, tay kia kéo khóa chiếc vali cuối. - Mong anh tìm được một người vợ không khuyết điểm và những đứa con hoàn hảo, như trên quảng cáo bỉm sữa.

Santiago nhìn tôi bằng ánh mắt tin cậy tuyệt đối, như thể con biết tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi con. Con nói đúng.

Tôi kéo ba chiếc vali ra cửa, xếp ngay ngắn. Như một bàn thờ nhỏ.

Tôi còn định cột thêm cái nơ, nhưng thế thì kịch quá - ngay cả với tôi.

Nửa giờ sau, tôi nghe tiếng xe, tiếng chìa khóa tra ổ.

- Anh về rồi! Anh mua gà loại em thích và… - Javier khựng lại ở cửa, nhìn những chiếc vali. - Cái gì thế này?

- Đồ đạc đã sẵn sàng, tôi bình thản. Như đã hứa.

- Nh-nhưng… anh tưởng…

- Anh tưởng gì, Javier? Rằng em sẽ bỏ con mình à? - Giọng tôi run, nhưng tôi vẫn đứng vững. - Con chúng ta sinh ra mắc hội chứng Down, chứ đâu phải bệnh nan y. Con không hỏng hóc, không “kém”. Con chỉ khác biệt.

- Andrea, anh không thể…

- Anh không cần phải “có thể”. - Tôi cắt lời. - Không ai ép anh cả. Cửa mở sẵn, đồ của anh ở ngay đây.

Anh đứng chết trân, tay còn xách túi đồ ăn, trông lạc lõng hơn bao giờ hết.

- Em thực sự chọn một đứa bé thay vì chồng mình sao?

Tôi bật cười. Một tiếng cười đắng nghẹn, đầy nước mắt nuốt vào và nỗi vỡ mộng.

- Không, Javier. Là anh đã chọn. Anh chọn từ lúc nói “nó hoặc anh”. Còn em chỉ chọn người đã chọn em trước. Đó là con trai em.

- Em điên rồi, - anh nói, nhưng đã lùi lại.

- Có thể. Nhưng đó là sự điên rồ của em.

Anh kéo vali đi, vẫn còn choáng, vẫn nghĩ tôi sẽ la lên “đùa thôi” bất cứ lúc nào. Nhưng tôi không làm thế.

Cánh cửa khép lại, tôi ngồi sụp xuống ghế sofa, ôm chặt Santiago, khóc cho tất cả những lần không khóc ở bệnh viện, ở trên xe, suốt ba ngày qua.

- Chỉ có mẹ con mình thôi, con yêu, tôi thì thầm. Rồi mình sẽ ổn. Mẹ chưa biết bằng cách nào, nhưng mẹ con mình sẽ ổn.

Santiago ngáp, cái miệng nhỏ thành một chữ “o” hoàn hảo, tim tôi bỗng nở lớn đến đau nhói.

Ba tháng sau, Javier muốn quay lại. Anh nói đã nghĩ thông, muốn biết con trai mình, rằng anh đã sai.

Tôi hẹn anh thứ bảy. Pha cà phê. Santiago chơi trên thảm, đập vào đồ chơi màu sắc, phát ra những âm thanh khiến tôi tan chảy.

- Trông nó ổn đấy, - Javier nói, tỏ ra lúng túng.

- Con hoàn hảo, tôi sửa.

- Andrea, anh đã mắc lỗi. Anh đã sợ.

- Em biết. Tôi nói thật lòng. Em cũng sợ, Javier. Nhưng khác nhau ở chỗ: em không bỏ đi.

- Mình làm lại từ đầu nhé?

Tôi lắc đầu, không giận, nhưng rất rõ ràng.

- Không. Vì giờ em biết điều mà trước đây không biết: khi khó khăn, anh chạy trốn. Santiago xứng đáng được hơn thế. Em cũng vậy.

Anh rời đi, không nài nỉ nữa. Anh ký đơn ly hôn, không tranh cãi.

Đôi khi, nửa đêm Santiago thức dậy, tôi bế con ru, chợt nhớ đến ba chiếc vali xếp trước cửa và mỉm cười. Đó là khoảnh khắc buồn nhất - và cũng giải phóng nhất - trong đời tôi.

Bởi vì ngày hôm đó, tôi không chỉ cứu con mình. 

Mà tôi còn đã cứu lấy chính mình.

 

Sưu Tầm
Ô cửa vỡ
Ô cửa vỡ

Tôi còn nhớ, hồi đó có một bà lão chuyển đến làng Zarechye chúng tôi. Tên bà ấy là Lyudmila Vasilyevna. Bà mua một căn nhà nằm tách biệt hẳn ở phía rìa làng, ngay sát đầm nước cũ. Căn nhà đó bỏ hoang cũng phải bảy năm rồi, tường gỗ đen sạm lại, mái lợp rêu phong, cái cổng thì lủng lẳng chỉ còn một bản lề. Đám đàn bà quê chúng tôi khi ấy cứ ngỡ: chắc là dân thành phố về mua nhà nghỉ mát, rồi bà ấy sẽ làm vườn, trồng hoa dạ yến thảo cho mà xem.

Béo phì ở trẻ nguy hiểm hơn bạn nghĩ
Béo phì ở trẻ nguy hiểm hơn bạn nghĩ

(SKTE) - Trong nhiều gia đình, một đứa trẻ “mũm mĩm” vẫn thường được xem là dấu hiệu của khỏe mạnh. Những câu nói như “trẻ con phải có da có thịt” hay “lớn lên rồi sẽ cao, sẽ gầy lại” vẫn xuất hiện khá phổ biến. Cách nhìn này không phải vô cớ – nó đến từ một giai đoạn mà thiếu dinh dưỡng từng là nỗi lo lớn hơn dư thừa. Nhưng trong bối cảnh hiện nay, khi điều kiện sống thay đổi nhanh, quan niệm ấy đang dần trở nên không còn phù hợp.

CLB 1MILION KIDS - NƠI ƯƠM MẦM TÀI NĂNG, LAN TỎA GIÁ TRỊ TÍCH CỰC CHO THẾ HỆ TRẺ
CLB 1MILION KIDS - NƠI ƯƠM MẦM TÀI NĂNG, LAN TỎA GIÁ TRỊ TÍCH CỰC CHO THẾ HỆ TRẺ

(SKTE) - Trẻ em luôn cần môi trường phát triển toàn diện về tri thức, các kỹ năng sống, sự tự tin và khả năng kết nối cộng đồng. Đến với Câu lạc bộ 1MILLION KIDS, đơn vị đào tạo nghệ thuật - kỹ năng dành cho thiếu nhi, đang dần trở thành một “mảnh ghép” không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của các em. 1MILLION KIDS đang dần trở thành một nơi mang tới dấu ấn tích cực trong cộng đồng phụ huynh và các hoạt động đào tạo cho trẻ em.

Rối loạn lo âu ở trẻ em đang tăng mạnh
Rối loạn lo âu ở trẻ em đang tăng mạnh

(SKTE) - Có một nghịch lý đang diễn ra trong xã hội hiện đại: trẻ em hôm nay được chăm sóc tốt hơn mọi thế hệ trước, nhưng lại mong manh về tâm lý hơn bao giờ hết.

Bỏ bữa sáng ở trẻ chuyện nhỏ nhưng không hề nhỏ
Bỏ bữa sáng ở trẻ: chuyện nhỏ nhưng không hề nhỏ

(SKTE) - Trong nhịp sống vội vã của nhiều gia đình hiện nay, bữa sáng đôi khi trở thành phần dễ bị rút gọn nhất trong ngày. Một ly sữa uống vội, một chiếc bánh ăn trên đường, thậm chí là bỏ qua hoàn toàn. Điều này thường được xem là “không đáng kể”. Nhưng nếu nhìn từ góc độ phát triển, bữa sáng không chỉ là một bữa ăn – mà là điểm khởi đầu cho cả một ngày vận hành của cơ thể và não bộ.

Ổ bánh mì, cuốn sách và lòng tự trọng của một đứa trẻ
Ổ bánh mì, cuốn sách và lòng tự trọng của một đứa trẻ

"Dừng lại! Đứng im!" - Chú bảo vệ siêu thị hớt hải đuổi theo một thằng bé đang ôm khư khư cái balo chạy thục mạng qua các quầy hàng. Chú túm được nó ở bãi gửi xe, ấn chặt thằng bé vào tường. Vài quả quýt rơi ra, lăn lóc trên mặt xi măng.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116