Thứ Tư, 20/11/2024 08:16 (GMT+7)

Cô giáo khuyết tật hết lòng vì những học sinh

"Tôi nghĩ bản thân mình đang làm điều tốt cho những đứa trẻ kém may mắn. Nhưng khi đã đủ trải nghiệm với nghề, tôi nhận ra rằng ngược lại chính bản thân mình là người được nhận". Cô Đinh Lan Phương, giáo viên Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu, Thành phố Hồ Chí Minh, chia sẻ.
Ảnh đại diện tin bài

Cô Đinh Lan Phương trong một giờ lên lớp với những học trò đặc biệt. Ảnh: Thu Hoài/TTXVN

Cô Đinh Lan Phương trong một giờ lên lớp với những học trò đặc biệt. Ảnh: Thu Hoài/TTXVN

Sinh ra là một đứa trẻ bình thường nhưng di chứng của căn bệnh viêm màng não khi lên 10 tuổi khiến cô Đinh Lan Phương, giáo viên Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu, Thành phố Hồ Chí Minh, bị khuyết tật vận động.

Cô Phương kể hồi ấy, tỉnh dậy sau 27 ngày hôn mê, cô hoang mang, bất lực khi biết mình bị liệt nửa người, không nói được. Gia đình đưa đi chữa trị khắp nơi, may mắn cô nói và đi lại được nhưng khó khăn trong vận động, cột sống bị cong vẹo. Luôn mong muốn được sinh hoạt và làm việc như người bình thường, cô Phương nỗ lực rất lớn trong tập luyện, học hành.

Thời điểm 20 năm trước, khi học Trung học Phổ thông cô đọc được thông tin về Khoa Giáo dục đặc biệt, Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh và quyết định chọn đó là nơi cô theo đuổi. Bởi cô tin rằng mình sẽ làm được nhiều điều có ích.

Sau khi tốt nghiệp được giữ lại Khoa nhưng cô chỉ công tác một thời gian ngắn bởi mong muốn lớn nhất của cô là được về trường trực tiếp dạy học sinh đặc biệt. Đến với nghề giáo một cách tình cờ nhưng tình thương yêu với những học sinh đặc biệt của mình giúp cô gắn bó với nghề 16 năm nay.

"Trong khoảng 10 năm đầu công tác, tôi nghĩ bản thân mình đang làm điều tốt cho những đứa trẻ kém may mắn. Nhưng khi đã đủ trải nghiệm với nghề, tôi nhận ra rằng ngược lại chính bản thân mình là người được nhận. Bởi, tôi được làm công việc mà mình rất yêu thích và công việc ấy nuôi sống tôi. Nghề giáo cũng mang lại cho tôi niềm hạnh phúc lớn lao khi hằng ngày được gặp gỡ đồng nghiệp, học sinh,” cô Phương tâm sự.

Cô được phân công phụ trách nhiều lớp khác nhau, phần lớn là học sinh đa tật. Thời gian đầu công tác, không ít lần cô bật khóc bởi cảm thấy bất lực, không biết phải làm gì với những đứa trẻ vừa mù, vừa điếc hoàn toàn.

Nhận thấy kiến thức chuyên môn về chuyên ngành khiếm thị của mình không đủ để đáp ứng yêu cầu dạy học cho những học sinh đa tật, cô Phương tìm tòi, học hỏi trên Internet, tích lũy kiến thức, kỹ năng mới. May mắn cô được Ban Giám hiệu nhà trường quan tâm, đồng nghiệp hỗ trợ về chuyên môn cũng như động viên tinh thần, nhờ vậy, cô từng bước thích nghi, làm tốt hơn công việc của mình.

Cô Đinh Lan Phương hướng dẫn học sinh học chữ.

Cô Đinh Lan Phương hướng dẫn học sinh học chữ.

Cô Phương rưng rưng khi nhớ đến một học trò cô dành nhiều thời gian và tâm huyết. Đó là một cậu bé bị đa tật, từ Hà Nội vào trường học. Cậu bé được bố mẹ thuê một căn nhà và ở cùng giúp việc. Cô Phương vừa dạy em trên lớp vừa hướng dẫn, hỗ trợ em trong sinh hoạt hằng ngày tại nhà.

Ngôn ngữ của cậu bé này là ngôn ngữ theo mẫu, em chỉ hiểu và nói những câu nói đúng theo mẫu được học. Việc dạy ngôn ngữ cho em là điều cô rất trăn trở.

Hành trình ròng rã 7 năm của cô trò cũng có ngày hái được quả ngọt. “Trong một buổi học, hai cô trò chơi trò tìm tiếng có vần “ia.” Cậu bé đã tìm ra được tiếng “bia.” Vui mừng trong lòng, cô tiếp tục đề nghị em ghép thành câu có nghĩa với từ này. Em bật thành câu “Bố Long thích uống bia.”

Việc con biết ghép từ ngữ vào thành câu có nghĩa và hiểu được sở thích của người khác có nghĩa là ngôn ngữ của con đã có sự phát triển. Sự tiến bộ đó cho thấy con đã sẵn sàng bước vào việc học. Khi đó cô vui sướng, hạnh phúc như có hoa nở trong lồng ngực mình vậy, cô Phương xúc động chia sẻ.

Theo cô Phương, mỗi học sinh là một cuộc hành trình thử thách riêng, mỗi sự tiến bộ dù là nhỏ nhất của các em đều là niềm vui lớn đối với giáo viên và gia đình. Cô không mong ước sẽ biến học trò của mình thành thiên tài hay là bác sỹ, y tá… trong hành trình mình đi, cô chỉ mong góp sức nhỏ giúp các em sau này không phải là gánh nặng của gia đình.

“Có những phút giây tôi ước rằng đừng có thêm những đứa trẻ nào bị rơi vào hoàn cảnh như học sinh của mình,” cô Phương bày tỏ.

Đánh giá về năng lực của cô Phương, cô Nguyễn Thị Thanh Huệ, Hiệu trưởng Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu, cho biết cô Đinh Lan Phương là giáo viên có chuyên môn rất tốt và năng động sáng tạo trong dạy học. Vì thế, không chỉ chia sẻ kinh nghiệm với giáo viên trong trường, cô Phương thường xuyên được trường cử đến các địa phương chia sẻ kinh nghiệm, phương pháp giảng dạy với học sinh khuyết tật.

Cô có phương pháp dạy học sáng tạo, mang lại hiệu quả cao trong công việc, phát huy khả năng của mỗi học sinh, nhất là ở môn tiếng Việt. Cô Phương cũng là tấm gương sáng về tinh thần vươn lên, tấm lòng thương yêu học sinh, tận tâm với nghề. Trong hoàn cảnh của mình, cô có sự đồng cảm với học sinh, giúp các em tự tin hòa nhập cuộc sống./.

0
Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright
Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright

Khang A Tủa - người Mông đầu tiên tốt nghiệp trường đại học Fulbright - từng có cơ hội nhận học bổng thạc sĩ tại Mỹ, trở thành giảng viên và sống cuộc đời mà nhiều người mơ ước. Nhưng Tủa chọn trở về. Để rồi sau đó, Tủa rơi vào một cuộc khủng hoảng kéo dài đến trầm cảm,...

Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số
Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số

(SKTE) - Từ một người không thể sử dụng đôi tay đến việc tự mình xây dựng kênh TikTok hơn 30.000 người theo dõi, câu chuyện của Đàm Hải Dương là minh chứng đầy nghị lực về khả năng tự học, làm chủ công nghệ và khẳng định giá trị của người khuyết tật trong cộng đồng.

Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An
Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An

Bố mắc bệnh ung thư máu, đến tuổi 18 bản thân phát hiện mắc ung thư xương, tuổi 19 phải cắt bỏ chân trái để giành giật sự sống, thế nhưng, nghịch cảnh không thể lấy đi nụ cười và niềm tin của Nguyễn Thị Dung (SN 2006), ở xã Bình Minh. Bằng nghị lực và sự lạc quan, cô gái trẻ không chỉ vượt lên bệnh tật mà còn trở thành nguồn cảm hứng, tiếp thêm động lực cho nhiều người đang đối diện với những khó khăn trong cuộc sống.

Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116