Thứ Ba, 30/09/2025 14:34 (GMT+7)

Trở thành nữ sinh lớp 6 ở tuổi 22

Tuổi thơ không được đến trường, phải bán vé số, nhặt ve chai mưu sinh, Như Quỳnh rưng rưng khi lần đầu khoác lên mình bộ đồng phục, vào lớp 6 ở tuổi 22.
Ảnh đại diện tin bài

Như Quỳnh trong lớp học, tối 18/9. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Quỳnh vào học ở Trung tâm Giáo dục nghề nghiệp – Giáo dục thường xuyên Quận 6, từ đầu tháng 9.

Được mặc quần tây, áo trắng, ăn vặt ở căn tin – vốn là điều bình thường với nhiều đứa trẻ, song Huỳnh Thị Như Quỳnh, trú phường Tân Tạo, nói đây là cột mốc của cuộc đời mình.

"Ngày đầu ngồi trong lớp học, nhìn bạn cùng lớp và thầy cô, em xúc động chực khóc", cô chia sẻ. "Cuối cùng, dù chậm chạp, em đã bắt đầu đi học".

Quỳnh kể từ khi sinh ra đã không biết mặt bố, đến năm 4 tuổi, mẹ đi bước nữa, em về sống với bà ngoại ở căn nhà trọ nhỏ gần cầu Thị Nghè. Bất kể mưa nắng, ngày nào, hai bà cháu cũng đi bộ hàng km vừa bán vé số, vừa nhặt ve chai. Số tiền kiếm được phần nhiều để trả tiền thuê trọ, bà cháu ăn uống kham khổ nên em không nghĩ đến việc đi học.

Đến năm 8 tuổi, Quỳnh được vận động theo học lớp phổ cập tiểu học vào buổi tối. Lớp học là căn phòng nhỏ, đặt nhờ trường Tiểu học Thạnh Mỹ Tây. Mỗi tối, em đến lớp chừng hai tiếng, trừ thứ bảy, chủ nhật.

Lớp bổ túc không có đồng phục, Quỳnh thường đến lớp với bộ quần áo lấm lem sau một ngày lang thang ngoài đường, cùng vài cuốn vở. Cô bé càng không biết cảm giác được đưa đón hay ăn vặt ở căn tin.

"Nhiều hôm đứng ở cổng trường nhìn các bạn được bố mẹ đưa đón, ríu rít trong bộ đồng phục trắng tinh mà em thèm, chạnh lòng vì mình không được như vậy", Quỳnh nhớ lại.

Năm Quỳnh học lớp 5, bà ngoại bị tai biến, nằm một chỗ. Bà không còn khả năng lao động còn Quỳnh thì quá nhỏ nên cả hai xin nương nhờ một ngôi chùa gần đó, đến 2017 thì bà mất.

Cô sau đó được một người chị họ đưa về ở cùng, dạy học chữ, làm toán. Quỳnh cũng bắt đầu đi làm để tự nuôi mình. Không đủ tuổi làm công nhân, cô xin phục vụ ở các quán ăn, cà phê, nhà hàng tiệc cưới. Năm 18 tuổi, nhờ có giọng nói tốt, Quỳnh được làm nhân viên bán hàng ở siêu thị cho đến nay.

Quỳnh nói giấc mơ được trở lại trường vẫn luôn âm ỉ nhưng hơn hết là nỗi lo cơm áo gạo tiền. Song, nhìn nhận công việc hiện tại tính đào thải cao, càng lớn tuổi càng đuối sức, Quỳnh quyết tìm đường đi học lại.

 

 Như Quỳnh, 22 tuổi, trong ảnh chụp Tết Ất Tỵ. Ảnh: Nhân vật cung cấp

"Em vẫn muốn được học đại học, có tấm bằng để chọn một công việc có chuyên môn, vừa nuôi sống bản thân vừa có ích cho xã hội chứ không phải làm việc chân tay, thu nhập bấp bênh, mỗi ngày phải cố gắng tồn tại", Quỳnh nói.

Đầu tháng 8, Quỳnh đến Trung tâm Giáo dục nghề nghiệp – Giáo dục thường xuyên quận 6 xin nhập học. Ngày nhận được thông báo vào lớp 6, Quỳnh xúc động, đứng ngẩn ngơ ở cổng trường vì đã chạm tay vào ước mơ ngày xưa. Cô xuống căn tin trường gọi trà sữa và một đĩa mì trộn, như món quà tự thưởng cho mình.

"Cuối cùng thì em cũng đã biết mùi vị được ăn vặt trong căn tin trường là như thế nào, đây là ngôi trường của mình chứ không phải đi học ké như ngày xưa", cô gái 22 tuổi xúc động.

Trước khi đi học, Quỳnh lo không theo kịp kiến thức mới. Cô tìm mua và xin sách Tiếng Việt, Toán tiểu học của cả chương trình 2006 và chương trình hiện hành để ôn tập.

Chương trình giáo dục thường xuyên được giản lược so với thông thường, gồm Toán, Văn, Tiếng Anh, Khoa học tự nhiên, Lịch sử - Địa lý, Tin học, Giáo dục kinh tế và pháp luật. Nhờ xem lại kiến thức tiểu học trước, hai tuần đầu, Quỳnh theo kịp bài giảng của thầy cô.

Quỳnh cũng từng lo chênh lệch tuổi tác với bạn bè trong lớp. Tuy nhiên, lớp có gần 40 học viên, có bạn kém hàng chục tuổi, song cũng không ít người cùng trang lứa, khiến cô bớt lạ lẫm hơn. Vì phần lớn vừa đi học vừa đi làm, nên thầy cô kiên nhẫn động viên, chỉ dẫn từ từ, không yêu cầu quá cao. Bài tập về nhà thường được hướng dẫn ngay trên lớp.

"Chỉ môn Toán hơi khó, một trang sách giáo khoa đã tóm lược xong một nội dung mới nên em phải học kỹ hơn", Quỳnh nói. Môn học cô thích nhất là Lịch sử và Địa lý. Riêng môn Tiếng Anh, Quỳnh học khá, giao tiếp trôi chảy nhờ theo lớp ở chùa Giác Ngộ hồi nhỏ, sau tự học qua các ứng dụng.

Với công việc hiện tại, Quỳnh xin giảm một nửa khối lượng, chấp nhận lương thấp hơn. Mỗi ngày, cô đi làm ở siêu thị từ 9h đến 15h, ăn cơm rồi đến trường lúc 18h. Trở về nhà, Quỳnh lại ngồi ôn lại kiến thức trên lớp và giải bài tập đến khuya.

Sau hai tuần sinh hoạt với cường độ này, cô gái 22 tuổi thấy mắt thâm quầng, nhiều lúc căng thẳng. Cô được tiếp thêm động lực vì có những người bạn chung mong muốn học tập, được thầy cô khuyến khích.

Cô Nguyễn Thị Mỹ Diên, giáo viên chủ nhiệm, ấn tượng với tinh thần ham học của Quỳnh. Nữ sinh luôn đến lớp sớm, kể cả khi trời mưa gió.

"Với các bạn học buổi tối thì chỉ cần đến lớp đầy đủ là thầy cô đã rất vui rồi. Riêng Quỳnh, mình cảm nhận sự háo hức của bạn ở mỗi buổi học. Quỳnh rất chững chạc, lễ phép", cô Diên nói.

Quỳnh đặt mục tiêu bước chân vào cổng trường đại học trước năm 30 tuổi, theo ngành Quản trị kinh doanh hoặc Thương mại điện tử.

"Cùng một con đường nhưng người khác có phương tiện tốt nên về đích trước, em đi bộ rồi cũng có ngày đến nơi dù chậm hơn. Em luôn tự nhủ phải cố gắng mỗi ngày, không từ bỏ", Quỳnh nói.

Lệ Nguyễn
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng
Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng

(SKTE )- Giải Para Natuh Pickleball - Bắc Ninh 2026 là điểm nhấn nổi bật, không chỉ mang giá trị thể thao mà còn thể hiện sâu sắc tinh thần nhân văn khi tổ chức thi đấu đôi giữa người khuyết tật và người không khuyết tật. Mô hình này góp phần lan tỏa thông điệp về sự bình đẳng, sẻ chia, thúc đẩy hòa nhập xã hội, đồng thời khơi dậy ý chí vươn lên và tinh thần đoàn kết trong cộng đồng.

Para Natuh Pickleball Bắc Ninh 2026 Thể thao là cầu nối cho xã hội hòa nhập, tôn trọng giá trị con người
Para Natuh Pickleball Bắc Ninh 2026: Thể thao là cầu nối cho xã hội hòa nhập, tôn trọng giá trị con người

Chuỗi hoạt động Para Natuh Pickleball sẽ diễn ra ngày 02/5 - 19/5/2026, tại Nhà Thi đấu thể thao 1 (phường Bắc Giang, tỉnh Bắc Ninh). Chương trình không chỉ đơn thuần là một giải thể thao mà còn là chuỗi hoạt động tổng hợp, kết nối giữa thể thao - văn hóa - ẩm thực - truyền thông, hướng tới lan tỏa sâu rộng thông điệp về hòa nhập xã hội. Đây được kỳ vọng là sự kiện tiêu biểu, có sức lan tỏa không chỉ trong tỉnh mà còn trên phạm vi toàn quốc.

Cô giáo “xương thủy tinh” nhận Bằng khen cho hành trình lan tỏa tri thức
Cô giáo “xương thủy tinh” nhận Bằng khen cho hành trình lan tỏa tri thức

Nhân Ngày Người khuyết tật Việt Nam (18/4), Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Thị Quyên Thanh đã đến thăm và trao Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo cho cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Tâm - tấm gương vượt khó, bền bỉ cống hiến cho giáo dục cộng đồng tại Ninh Bình.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116