Thứ Ba, 30/09/2025 14:34 (GMT+7)

Trở thành nữ sinh lớp 6 ở tuổi 22

Tuổi thơ không được đến trường, phải bán vé số, nhặt ve chai mưu sinh, Như Quỳnh rưng rưng khi lần đầu khoác lên mình bộ đồng phục, vào lớp 6 ở tuổi 22.
Ảnh đại diện tin bài

Như Quỳnh trong lớp học, tối 18/9. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Quỳnh vào học ở Trung tâm Giáo dục nghề nghiệp – Giáo dục thường xuyên Quận 6, từ đầu tháng 9.

Được mặc quần tây, áo trắng, ăn vặt ở căn tin – vốn là điều bình thường với nhiều đứa trẻ, song Huỳnh Thị Như Quỳnh, trú phường Tân Tạo, nói đây là cột mốc của cuộc đời mình.

"Ngày đầu ngồi trong lớp học, nhìn bạn cùng lớp và thầy cô, em xúc động chực khóc", cô chia sẻ. "Cuối cùng, dù chậm chạp, em đã bắt đầu đi học".

Quỳnh kể từ khi sinh ra đã không biết mặt bố, đến năm 4 tuổi, mẹ đi bước nữa, em về sống với bà ngoại ở căn nhà trọ nhỏ gần cầu Thị Nghè. Bất kể mưa nắng, ngày nào, hai bà cháu cũng đi bộ hàng km vừa bán vé số, vừa nhặt ve chai. Số tiền kiếm được phần nhiều để trả tiền thuê trọ, bà cháu ăn uống kham khổ nên em không nghĩ đến việc đi học.

Đến năm 8 tuổi, Quỳnh được vận động theo học lớp phổ cập tiểu học vào buổi tối. Lớp học là căn phòng nhỏ, đặt nhờ trường Tiểu học Thạnh Mỹ Tây. Mỗi tối, em đến lớp chừng hai tiếng, trừ thứ bảy, chủ nhật.

Lớp bổ túc không có đồng phục, Quỳnh thường đến lớp với bộ quần áo lấm lem sau một ngày lang thang ngoài đường, cùng vài cuốn vở. Cô bé càng không biết cảm giác được đưa đón hay ăn vặt ở căn tin.

"Nhiều hôm đứng ở cổng trường nhìn các bạn được bố mẹ đưa đón, ríu rít trong bộ đồng phục trắng tinh mà em thèm, chạnh lòng vì mình không được như vậy", Quỳnh nhớ lại.

Năm Quỳnh học lớp 5, bà ngoại bị tai biến, nằm một chỗ. Bà không còn khả năng lao động còn Quỳnh thì quá nhỏ nên cả hai xin nương nhờ một ngôi chùa gần đó, đến 2017 thì bà mất.

Cô sau đó được một người chị họ đưa về ở cùng, dạy học chữ, làm toán. Quỳnh cũng bắt đầu đi làm để tự nuôi mình. Không đủ tuổi làm công nhân, cô xin phục vụ ở các quán ăn, cà phê, nhà hàng tiệc cưới. Năm 18 tuổi, nhờ có giọng nói tốt, Quỳnh được làm nhân viên bán hàng ở siêu thị cho đến nay.

Quỳnh nói giấc mơ được trở lại trường vẫn luôn âm ỉ nhưng hơn hết là nỗi lo cơm áo gạo tiền. Song, nhìn nhận công việc hiện tại tính đào thải cao, càng lớn tuổi càng đuối sức, Quỳnh quyết tìm đường đi học lại.

 

 Như Quỳnh, 22 tuổi, trong ảnh chụp Tết Ất Tỵ. Ảnh: Nhân vật cung cấp

"Em vẫn muốn được học đại học, có tấm bằng để chọn một công việc có chuyên môn, vừa nuôi sống bản thân vừa có ích cho xã hội chứ không phải làm việc chân tay, thu nhập bấp bênh, mỗi ngày phải cố gắng tồn tại", Quỳnh nói.

Đầu tháng 8, Quỳnh đến Trung tâm Giáo dục nghề nghiệp – Giáo dục thường xuyên quận 6 xin nhập học. Ngày nhận được thông báo vào lớp 6, Quỳnh xúc động, đứng ngẩn ngơ ở cổng trường vì đã chạm tay vào ước mơ ngày xưa. Cô xuống căn tin trường gọi trà sữa và một đĩa mì trộn, như món quà tự thưởng cho mình.

"Cuối cùng thì em cũng đã biết mùi vị được ăn vặt trong căn tin trường là như thế nào, đây là ngôi trường của mình chứ không phải đi học ké như ngày xưa", cô gái 22 tuổi xúc động.

Trước khi đi học, Quỳnh lo không theo kịp kiến thức mới. Cô tìm mua và xin sách Tiếng Việt, Toán tiểu học của cả chương trình 2006 và chương trình hiện hành để ôn tập.

Chương trình giáo dục thường xuyên được giản lược so với thông thường, gồm Toán, Văn, Tiếng Anh, Khoa học tự nhiên, Lịch sử - Địa lý, Tin học, Giáo dục kinh tế và pháp luật. Nhờ xem lại kiến thức tiểu học trước, hai tuần đầu, Quỳnh theo kịp bài giảng của thầy cô.

Quỳnh cũng từng lo chênh lệch tuổi tác với bạn bè trong lớp. Tuy nhiên, lớp có gần 40 học viên, có bạn kém hàng chục tuổi, song cũng không ít người cùng trang lứa, khiến cô bớt lạ lẫm hơn. Vì phần lớn vừa đi học vừa đi làm, nên thầy cô kiên nhẫn động viên, chỉ dẫn từ từ, không yêu cầu quá cao. Bài tập về nhà thường được hướng dẫn ngay trên lớp.

"Chỉ môn Toán hơi khó, một trang sách giáo khoa đã tóm lược xong một nội dung mới nên em phải học kỹ hơn", Quỳnh nói. Môn học cô thích nhất là Lịch sử và Địa lý. Riêng môn Tiếng Anh, Quỳnh học khá, giao tiếp trôi chảy nhờ theo lớp ở chùa Giác Ngộ hồi nhỏ, sau tự học qua các ứng dụng.

Với công việc hiện tại, Quỳnh xin giảm một nửa khối lượng, chấp nhận lương thấp hơn. Mỗi ngày, cô đi làm ở siêu thị từ 9h đến 15h, ăn cơm rồi đến trường lúc 18h. Trở về nhà, Quỳnh lại ngồi ôn lại kiến thức trên lớp và giải bài tập đến khuya.

Sau hai tuần sinh hoạt với cường độ này, cô gái 22 tuổi thấy mắt thâm quầng, nhiều lúc căng thẳng. Cô được tiếp thêm động lực vì có những người bạn chung mong muốn học tập, được thầy cô khuyến khích.

Cô Nguyễn Thị Mỹ Diên, giáo viên chủ nhiệm, ấn tượng với tinh thần ham học của Quỳnh. Nữ sinh luôn đến lớp sớm, kể cả khi trời mưa gió.

"Với các bạn học buổi tối thì chỉ cần đến lớp đầy đủ là thầy cô đã rất vui rồi. Riêng Quỳnh, mình cảm nhận sự háo hức của bạn ở mỗi buổi học. Quỳnh rất chững chạc, lễ phép", cô Diên nói.

Quỳnh đặt mục tiêu bước chân vào cổng trường đại học trước năm 30 tuổi, theo ngành Quản trị kinh doanh hoặc Thương mại điện tử.

"Cùng một con đường nhưng người khác có phương tiện tốt nên về đích trước, em đi bộ rồi cũng có ngày đến nơi dù chậm hơn. Em luôn tự nhủ phải cố gắng mỗi ngày, không từ bỏ", Quỳnh nói.

Lệ Nguyễn
Cô giáo “xương thủy tinh” nhận Bằng khen cho hành trình lan tỏa tri thức
Cô giáo “xương thủy tinh” nhận Bằng khen cho hành trình lan tỏa tri thức

Nhân Ngày Người khuyết tật Việt Nam (18/4), Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Thị Quyên Thanh đã đến thăm và trao Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo cho cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Tâm - tấm gương vượt khó, bền bỉ cống hiến cho giáo dục cộng đồng tại Ninh Bình.

Khi một cuốn sách trở thành cầu nối yêu thương
Khi một cuốn sách trở thành cầu nối yêu thương

Nhân Ngày Người Khuyết tật Việt Nam 18/4, bên cạnh câu chuyện đầy cảm hứng của Thạc sĩ Hà Thị Như Quỳnh - Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Ứng dụng Khoa học Tâm lý Giáo dục CHIC, còn có một điểm sáng đáng chú ý là sự ra đời của cuốn sách “Phát triển ngôn ngữ cho trẻ chậm nói 18–36 tháng tuổi trong môi trường mầm non hòa nhập” của chính cô do Nhà xuất bản Đại học Sư phạm phát hành.

Học nói để trở thành ông chủ hai tiệm tóc 100 thợ người Mông
"Học nói" để trở thành ông chủ hai tiệm tóc "100% thợ người Mông"

Từ một cậu bé dân tộc Mông nói không sõi tiếng phổ thông, về Hà Nội với 80 nghìn đồng trong túi và phải ngủ trong cống thoát nước, Thào A Chống (Chống Too) đã viết nên câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Giờ đây, anh không chỉ là ông chủ của hai tiệm tóc, mà còn là người anh cả, người thầy miễn phí cho hàng chục thanh niên DTTS vùng cao đi tìm giấc mơ đổi đời.

Người khiếm thị làm chủ công nghệ
Người khiếm thị làm chủ công nghệ

Sự phát triển của công nghệ số tạo ra nhiều ứng dụng hỗ trợ, giúp người khiếm thị có thể sử dụng thành thạo các thiết bị công nghệ. Điều này giúp họ vượt qua những rào cản trong học tập, sinh hoạt hằng ngày để tự tin hòa nhập với cộng đồng.

Đừng gọi tôi là Con nhà người ta , hãy gọi tôi là một người bền bỉ dấn thân
Đừng gọi tôi là 'Con nhà người ta', hãy gọi tôi là một người bền bỉ dấn thân

Ở tuổi 20, khi nhìn vào bảng thành tích của Phí Hoàng Bảo Ngọc, người ta dễ dàng bị choáng ngợp bởi những con số rực rỡ và những danh hiệu ấn tượng. Thế nhưng, ít ai biết rằng phía sau ánh hào quang của một sinh viên tiêu biểu là cuộc chiến âm thầm để làm chủ guồng quay deadline, một kỷ luật khắc nghiệt và một trái tim chưa bao giờ thôi khao khát dấn thân để phá vỡ giới hạn của chính mình.

Nữ sinh GenZ vượt qua biến cố sức khoẻ, theo học ngành Dược để hiểu nghề và hiểu chính mình
Nữ sinh GenZ vượt qua biến cố sức khoẻ, theo học ngành Dược để hiểu nghề và hiểu chính mình

Từng là sinh viên ngành Quản lý đất đai tại Học viện Nông nghiệp Việt Nam, Nguyễn Thị Dung (sinh năm 2004) quyết định chuyển hướng sang học ngành Dược tại Trường Cao đẳng Dược Trung ương Hải Dương sau thời gian dài điều trị bệnh và nhận ra mong muốn gắn bó với lĩnh vực chăm sóc sức khỏe. Không chỉ học tập chuyên ngành, Dung còn tích cực tham gia hoạt động tình nguyện, từ đó tích lũy trải nghiệm thực tế, rèn luyện kỹ năng giao tiếp và định hình rõ hơn mục tiêu nghề nghiệp của mình.

Một món quà Tết, ngàn lời động viên gửi đến cậu học trò giàu nghị lực
Một món quà Tết, ngàn lời động viên gửi đến cậu học trò giàu nghị lực

(SKTE) - Trong những ngày đầu năm mới 2026, đại diện Tạp chí Sức khỏe Trẻ em đã đến thăm, trao tặng phần quà Tết ý nghĩa cho em Hoàng Tiến Phát – cậu học trò lớp 4 có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, tiếp thêm động lực để em vững bước trên hành trình cuộc sống và học tập còn nhiều gian nan phía trước.

Tâm sự của chàng Á khoa mồ côi ‘Mình chỉ còn con đường học để tự cứu lấy chính mình’
Tâm sự của chàng Á khoa mồ côi: ‘Mình chỉ còn con đường học để tự cứu lấy chính mình’

Mất mẹ từ năm 5 tuổi, bố qua đời khi đang học lớp 7, lớn lên trong gia đình hộ nghèo ở xã vùng cao đặc biệt khó khăn, Sần Văn Thinh bước vào giảng đường đại học bằng niềm tin rằng chỉ có học tập mới giúp mình đổi thay số phận. Từ những mất mát và thiếu thốn, chàng trai dân tộc Nùng đã nỗ lực để trở thành Á khoa toàn trường, sinh viên ngành Chính trị học của Trường Đại học Tân Trào, mang theo khát vọng tự dựng xây một mái ấm cho tương lai.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116