Thứ Ba, 20/01/2026 08:52 (GMT+7)

Nữ sinh ngành Toán và hành trình vượt qua ‘nỗi sợ sai’

Ngô Quỳnh Anh (sinh năm 2004, đến từ Khánh Hòa) hiện là sinh viên ngành Toán ứng dụng tại trường Đại học Tôn Đức Thắng. Từ một cô gái trầm tính, Quỳnh Anh đã dần trở nên cởi mở, tự tin và tìm thấy niềm vui trong cả học tập lẫn công việc làm mẫu ảnh tự do.
Ảnh đại diện tin bài

Quỳnh Anh tự nhận mình là người khá trầm khi ở một mình, thích những khoảng lặng để suy nghĩ và đọc sách. Tuy nhiên, khi hòa nhập vào xã hội, cô lại trở nên hướng ngoại, cởi mở và dễ dàng kết nối với mọi người. Sự đối lập này cho thấy một tâm hồn phong phú, luôn tìm kiếm sự cân bằng giữa thế giới nội tâm và ngoại cảnh.

Ước mơ lớn nhất của Quỳnh Anh là trở thành giảng viên đại học. Không chỉ đơn thuần là truyền đạt kiến thức, cô còn mong muốn được đồng hành, truyền cảm hứng học tập và giúp đỡ sinh viên trên con đường chinh phục tri thức. Ước mơ này thể hiện khát vọng được cống hiến và tạo ra những giá trị tích cực cho cộng đồng.

Bên cạnh việc học, Quỳnh Anh hiện đang làm người mẫu ảnh tự do. Đây là một trải nghiệm quý giá giúp cô rèn luyện sự tự tin, kỹ năng làm việc trong môi trường sáng tạo và khám phá những khía cạnh mới của bản thân.

Quỳnh Anh chia sẻ về lý do lựa chọn ngành học của bản thân: "Mình đến với ngành Toán ứng dụng không phải vì nghĩ mình giỏi nhất, mà vì mình tò mò và yêu thích cách tư duy logic của toán học". Còn công việc mẫu ảnh đến với cô một cách tự nhiên, như một cơ hội để thử sức, bước ra khỏi vùng an toàn và học cách làm quen với sự tự tin trước ống kính.

Trong quá trình trưởng thành, Quỳnh Anh cũng từng trải qua giai đoạn hoang mang và nghi ngờ chính mình, đặc biệt khi so sánh bản thân với những người xung quanh. Tuy nhiên, cô đã nhận ra rằng mỗi người có một tốc độ và hành trình riêng. Thay vì chạy theo những tiêu chuẩn bên ngoài, Quỳnh Anh tập trung vào việc cải thiện bản thân mỗi ngày.

Khó khăn lớn nhất đối với cô là sự thiếu tự tin và nỗi sợ sai. Để vượt qua những rào cản này, Quỳnh Anh đã cho phép bản thân được sai, học hỏi từ những sai lầm và không ngừng điều chỉnh. Quan trọng hơn, cô chọn học cách kiên nhẫn với chính mình thay vì ép bản thân phải hoàn hảo.

 

Quỳnh Anh chia sẻ: "Khi tập trung vào việc tốt hơn chính mình của ngày hôm qua, mình cảm thấy nhẹ nhõm và tiến bộ hơn rất nhiều. Mình hy vọng, những bạn trẻ khác cũng sẽ cảm thấy bớt áp lực và luôn tin tưởng vào con đường riêng của chính mình".

Quỳnh Anh không xem thành tích là những con số hay danh hiệu lớn, mà là việc mỗi ngày đều cố gắng nghiêm túc với lựa chọn của bản thân. "Nếu có thể gọi là một thành tích, thì đó là việc mình đã dám bắt đầu, dám thử và không bỏ cuộc giữa chừng", cô chia sẻ.

Một trong những niềm đam mê lớn của Quỳnh Anh là áo dài và cổ phục Việt Nam. Điều này thể hiện sự trân trọng và tình yêu của cô đối với văn hóa truyền thống của dân tộc.

Mỗi lúc rảnh rỗi, Quỳnh Anh thường có thói quen đọc sách và chơi piano. Đối với cô, đọc sách không chỉ là cách mở rộng kiến thức, mà còn giúp cô giữ được sự bình tĩnh và nhìn nhận vấn đề một cách đa chiều hơn. Bên cạnh đó, piano là một phương tiện để Quỳnh Anh giải tỏa căng thẳng và cân bằng cảm xúc sau những giờ học tập mệt mỏi.

Trong năm 2026, Quỳnh Anh mong muốn tiếp tục học hỏi, trau dồi chuyên môn, đồng thời chăm sóc tốt hơn cho sức khỏe tinh thần và thể chất. Cô hy vọng có thể bước đi chậm nhưng vững vàng, và tạo ra những giá trị tích cực lâu dài.

Một câu nói yêu thích của Quỳnh Anh: "Đi chậm không phải là tụt lại, mà là đang đi đúng với nhịp của mình". Câu nói này thể hiện triết lý sống của cô, đó là sự kiên nhẫn, bền bỉ và tin tưởng vào con đường mình đã chọn.

(Ảnh: NVCC)

 

Thảo Trần (https://svvn.tienphong.vn/)
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116