Thứ Năm, 03/09/2026 09:17 (GMT+7)

Nâng bước em thơ tới trường từ miền đá gian khó

Sinh ra và lớn lên ở vùng đất đá cheo leo, nữ sinh người Mông Giàng Thị Thu Thùy nuôi ước mơ mang tri thức về “sưởi ấm” trẻ em thôn bản.
Ảnh đại diện tin bài

Giàng Thị Thu Thùy.

Kỳ vọng gửi trao

Những ngày giữa tháng 8, nhịp sống bên nếp nhà đơn sơ của bà con người Mông ở xã Sính Phình, tỉnh Điện Biên vẫn trôi qua yên ả, lặng lẽ. Nhưng trong căn nhà nhỏ của gia đình Giàng Thị Thu Thùy, không khí rộn ràng hơn hẳn vì tin vui em đỗ Trường Đại học Sư phạm Hà Nội.

Với tổng điểm xét tuyển là 25, Thuỳ trúng tuyển đúng nguyện vọng mình yêu thích nhất là ngành Giáo dục Mầm non. Dù đã qua nhiều ngày, em vẫn không quên được cảm giác xúc động nghẹn ngào.

“Em cứ đinh ninh sẽ không thể đỗ được. Ngày biết kết quả điểm thi tốt nghiệp THPT, nhìn điểm Ngữ văn chỉ vỏn vẹn 6,5 em đã thất vọng, khóc và giận bản thân rất nhiều, cứ nghĩ rằng tự tay mình đã khiến ước mơ đã vụt mất”, nữ sinh chia sẻ.

Chính vì vậy, khoảnh khắc nhận thông báo trúng tuyển đã biến sự hụt hẫng, thấp thỏm thành niềm hạnh phúc vỡ òa, vỗ về mọi nỗ lực của những đêm em miệt mài bên trang sách.

Được tin con đỗ đại học, bố mẹ Thùy tất bật ngược xuôi, chuẩn bị giúp em cho chuyến đi xa đầu đời. Hai em nhỏ của Thùy đang tuổi đến trường, cái ăn cái mặc của cả năm người dựa hẳn vào thu nhập từ nương rẫy của bố mẹ, khiến kinh tế gia đình vốn eo hẹp nay càng thiếu trước, hụt sau.

Tuy vậy, thành tích đáng tự hào của cô con gái cả đã thổi một luồng sinh khí mới, tạm xua đi nỗi lo tiền bạc trước mắt. Lần đầu tiên rời bản tới thành phố khác, hành trang Giàng Thị Thu Thùy gói ghém trong chiếc ba lô đơn sơ không chỉ có quần áo cũ, mà còn là kỳ vọng thiêng liêng được cả gia đình gửi gắm.

“Em luôn dặn lòng phải luôn nỗ lực, tự giác học tập và không tuyệt đối không từ bỏ trước khó khăn để không phụ lòng mong mỏi của bố mẹ, đồng thời làm gương cho hai em noi theo”, nữ sinh người Mông trải lòng.

Tiếng gọi hồi hương

Nằm trọn trên cao nguyên đá Tủa Chua tại thôn Séo Phình (xã Sính Phình, tỉnh Điện Biên), ngoài gia đình Giàng Thị Thu Thùy còn những hộ dân khó khăn khác.

Ở nơi, nhiều người lớn tuổi chưa quen mặt con chữ, chỉ quen bám đất, bám đá tự nhiên mà sống, nơi những đứa trẻ bám mẹ lên nương từ khi mới biết đi, ước mơ cắp sách tới trường đôi khi còn xa xỉ.

 Giàng Thị Thu Thùy cùng gia đình.

Chính gian khó của quê hương đã gieo vào lòng Giàng Thị Thu Thùy ước mơ trở thành cô giáo mầm non, mai này mang tri thức về sưởi ấm cho trẻ em bản xa. Dẫu vậy, em hiểu rằng để chạm tay tới ước mơ đó không phải một điều dễ dàng. Đặc biệt là khi bước chân xuống thành phố lớn để học tập và tích lũy kinh nghiệm, mục tiêu ban đầu dễ rẽ hướng bởi câu chuyện thu nhập, cơ hội việc làm.

Để tìm được định hướng phù hợp với bản thân và giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết, em chủ động tìm hiểu chính sách hỗ trợ sinh viên dân tộc thiểu số của Nhà nước. Trong đó Đề án “Đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao người dân tộc thiểu số trong một số ngành, lĩnh vực trọng điểm giai đoạn 2026 - 2035, định hướng đến năm 2045” giúp em yên tâm hơn rất nhiều.

Cụ thể, đề án khuyến khích các cơ quan, tổ chức thu hút, tuyển dụng, sử dụng lao động là người dân tộc thiểu số sau đào tạo; tư vấn, giới thiệu việc làm ngay tại các cơ sở đào tạo, kết nối trực tiếp với trung tâm dịch vụ việc làm địa phương.

Đồng thời, thúc đẩy hoàn thiện các chính sách hỗ trợ sinh hoạt phí, chỗ ở, bồi dưỡng năng lực ngoại ngữ, ứng dụng công nghệ thông tin, trí tuệ nhân tạo...cho người học là người dân tộc thiểu số thuộc phạm vi đối tượng của Đề án.

Nhờ vậy, Thùy và nhiều sinh viên khác được san sẻ gánh nặng kinh tế, giảm bớt áp lực cạnh tranh việc làm. Ngoài ra, em có thêm cơ hội nâng cao năng lực chuyên môn, tạo động lực phấn đấu để đáp ứng tốt hơn yêu cầu dạy và học hiện đại.

Không chỉ hỗ trợ sinh viên, Đề án còn quan tâm học sinh dân tộc thiểu số thông qua định hướng mở rộng hệ thống trường nội trú, bán trú; bổ sung phòng học và trang thiết bị giáo dục, tăng cường bồi dưỡng kiến thức công nghệ thông tin, trí tuệ nhân tạo và phương pháp học tập hiện đại.

“Nhiều trẻ em vùng cao có cơ hội được chăm sóc đầy đủ trong môi trường nội trú, bán trú, không sợ phải đi lại giữa trường và nhà xa, vất vả. Hơn nữa, các em được tạo điều kiện để khơi dậy và phát huy tiềm năng, sẽ phát triển tự tin và toàn diện hơn”, Giàng Thị Thu Thùy cho hay.

Song song với đó, em cũng bày tỏ kỳ vọng ngoài đầu tư trường tiểu học, trung học Đề án sẽ quan tâm tới hệ thống trường mẫu giáo.

Tại địa bàn miền núi, vùng sâu, vùng xa, việc cho trẻ đi học mầm non hiện nay đã phổ biến hơn trước. Song, vì người dân sống rải rác nên các trường mẫu giáo chưa có sự đầu tư bài bản về cơ sở vật chất. Nhiều điểm trường được lập tạm tại thôn, bản càng đơn sơ và thiếu thốn, gây khó khăn cho cả cô và trò.

Nếu được đầu tư, nâng cấp sẽ không chỉ kêu gọi người dân mang con tới trường, mà còn thu hút nhiều giáo viên trẻ, nhiệt huyết trở về công tác, an tâm gắn bó và cống hiến.

“Giáo dục mầm non rất quan trọng với trẻ dân tộc thiểu số vì giúp các em nhanh chóng làm quen với tiếng Việt, rèn kỹ năng giao tiếp, mạnh dạn hơn và có nền tảng tốt trước khi vào tiểu học.

Là người dân tộc Mông và lớn lên ở vùng cao, em có hiểu văn hóa, cuộc sống và những khó khăn của người dân nơi đây. Đây sẽ là thế mạnh giúp em dễ gần gũi với trẻ em, hiểu tâm lý phụ huynh để đóng góp tốt hơn cho quê hương”, Thu Thùy cho biết.

Đức Duy - Quỳnh Chi (giaoducthoidai.vn)
Hành trình của Tuấn
Hành trình của Tuấn

Sinh ra chịu nhiều thiệt thòi do di chứng chất độc da cam từ bố mẹ, Lê Ngọc Tuấn (sinh năm 1983) ở xã Trường Ninh, tỉnh Quảng Trị, có một hành trình vươn lên trở thành người có ích cho gia đình và xã hội. Hành trình ấy, ngoài nỗ lực không mệt mỏi của bản thân, còn có sự đồng hành từ người thân, bạn bè, đặc biệt là Nguyễn Thị Trà My, người bạn đời của Tuấn.

Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright
Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright

Khang A Tủa - người Mông đầu tiên tốt nghiệp trường đại học Fulbright - từng có cơ hội nhận học bổng thạc sĩ tại Mỹ, trở thành giảng viên và sống cuộc đời mà nhiều người mơ ước. Nhưng Tủa chọn trở về. Để rồi sau đó, Tủa rơi vào một cuộc khủng hoảng kéo dài đến trầm cảm,...

Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số
Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số

(SKTE) - Từ một người không thể sử dụng đôi tay đến việc tự mình xây dựng kênh TikTok hơn 30.000 người theo dõi, câu chuyện của Đàm Hải Dương là minh chứng đầy nghị lực về khả năng tự học, làm chủ công nghệ và khẳng định giá trị của người khuyết tật trong cộng đồng.

Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An
Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An

Bố mắc bệnh ung thư máu, đến tuổi 18 bản thân phát hiện mắc ung thư xương, tuổi 19 phải cắt bỏ chân trái để giành giật sự sống, thế nhưng, nghịch cảnh không thể lấy đi nụ cười và niềm tin của Nguyễn Thị Dung (SN 2006), ở xã Bình Minh. Bằng nghị lực và sự lạc quan, cô gái trẻ không chỉ vượt lên bệnh tật mà còn trở thành nguồn cảm hứng, tiếp thêm động lực cho nhiều người đang đối diện với những khó khăn trong cuộc sống.

Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116