Thứ Năm, 20/08/2026 07:27 (GMT+7)

Ngày làm kỹ sư, tối giao hàng: Chàng trai Sán Dìu làm đủ việc lo cho bố mẹ, em gái

31 tuổi, Nguyễn Ngọc Sơn vừa làm kỹ sư ở Hà Nội, vừa chạy ship, cuối tuần lại về Thái Nguyên làm nông. Phía sau nhịp sống tất bật ấy là những năm tháng anh lo chữa bệnh cho bố mắc ung thư phổi, chăm mẹ bị đột quỵ và cố giữ việc học cho em gái.
Ảnh đại diện tin bài

Nguyễn Ngọc Sơn, 31 tuổi, người dân tộc Sán Dìu, vừa làm kỹ sư ở Hà Nội vừa làm thanh niên phát triển kinh tế tiêu biểu của xã (Ảnh: NVCC)

5h sáng, khi Hà Nội còn chưa thực sự thức giấc, Nguyễn Ngọc Sơn (31 tuổi, quê Thái Nguyên) đã tất bật chuẩn bị những đơn nông sản từ quê nhà để giao cho khách.

Đến giờ làm, anh trở lại với công việc của một kỹ sư thiết kế. Cuối tuần, Sơn lại về quê, lội vườn chăm cây, cho vật nuôi ăn, thu hoạch ổi, quay video.

31 tuổi, Sơn xoay mình giữa hai công việc tưởng như chẳng liên quan: một bên là bản vẽ, công trình ở Hà Nội; một bên là khu vườn quê, những đơn hàng nông sản và đàn vật nuôi.

Nhưng với anh, tất cả đều bắt đầu từ một điều rất giản dị: cố gắng để gia đình có một cuộc sống bớt nhọc nhằn hơn.

Những năm tháng ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà

Cuối năm 2017, sau khi tốt nghiệp đại học, Sơn rời quê ở xã An Khánh, Thái Nguyên xuống Hà Nội làm kỹ sư thiết kế cho một công ty về nhôm kính.

Công việc ổn định, Sơn bắt đầu dành dụm được một khoản tiền. Đầu năm 2020, anh dùng số tiền tích cóp để sửa sang nhà cửa cho bố mẹ. Nhưng niềm vui ấy chưa kéo dài bao lâu, gia đình nhận tin bố anh mắc ung thư phổi.

Số tiền dành dụm nhanh chóng được dùng để chữa bệnh. Hết tiền, Sơn vay mượn thêm.

Từ một chàng trai trẻ chỉ biết đến công việc, Sơn dần phải tính toán từng khoản chi, vừa đi làm ở Hà Nội, vừa tất tả về quê chăm bố. Những ngày nghỉ trước đây để nghỉ ngơi, nay anh gần như dành trọn trong bệnh viện.

“Từ khoảng đầu năm 2020 đến 2024, phần lớn thời gian nghỉ làm công ty là tôi chỉ có ở viện với bố mẹ. Có thời gian tôi ở viện còn nhiều hơn ở nhà”, Sơn kể.

Năm 2023, khi sức khỏe của bố dần ổn hơn, gia đình lại nhận tin dữ. Mẹ Sơn bị đột quỵ do vỡ mạch máu não và bị liệt.

Khoản nợ chữa bệnh cho bố chưa trả hết, Sơn lại tiếp tục vay thêm để chạy chữa cho mẹ. Có những lúc, anh vừa làm việc ở Hà Nội, vừa chăm mẹ ở quê. Thời gian rảnh, Sơn lại chạy ship kiếm thêm thu nhập.

“Vừa phải làm ở Hà Nội, vừa chạy về Thái Nguyên để chăm mẹ, rồi tranh thủ có thời gian rảnh là tôi lao ra đường làm shipper để kiếm thêm”, Sơn chia sẻ.

Đầu năm 2023, mẹ Sơn bị đột quỵ vỡ mạch máu não và bị liệt, anh vừa phải làm việc ở Hà Nội, vừa đi về Thái Nguyên chăm mẹ (Ảnh: NVCC) 

Giữa những ngày tháng ấy, Sơn vẫn cố giữ một điều cho gia đình: việc học của em gái. Năm 2024, em gái anh bước vào đại học. Không có nhiều tiền, bố mẹ đều bệnh, những khoản nợ vẫn còn đó, nhưng Sơn không muốn em gái phải dừng việc học vì hoàn cảnh gia đình.

“Tôi muốn em gái được theo đuổi con chữ, được học tập để sau này có thể tự nuôi được bản thân và giúp ích cho xã hội”, Sơn nói.

Có lẽ chính những biến cố liên tiếp khiến Sơn hiểu rằng một công việc ổn định là chưa đủ. Anh cần tìm thêm một hướng đi để chủ động hơn về kinh tế. Và anh bắt đầu từ chính quê nhà.

Nguyễn Ngọc Sơn vừa làm kỹ sư tại Hà Nội, vừa tranh thủ phát triển mô hình nông sản ở quê nhà Thái Nguyên (Ảnh: NVCC) 

Từ những cây ổi, gây dựng lại kinh tế gia đình

Cuối năm 2024, khi sức khỏe bố mẹ ổn định hơn, Sơn bắt đầu khởi nghiệp với nông sản sạch.

Không có nhiều vốn, Sơn bắt đầu từ những cây ổi sẵn có trong vườn, sau đó phát triển thêm gà đồi, ốc nhồi, lợn rừng theo hướng sạch, thuận tự nhiên. Những gì khu vườn tạo ra được tận dụng tối đa để giảm chi phí.

Trong những ngày đầu, Đoàn Thanh niên xã hỗ trợ anh thêm phân bón và lựa chọn mô hình là mô hình thanh niên phát triển kinh tế tiêu biểu của xã An Khánh.

Sau khoảng 2 năm, mô hình mỗi năm cung cấp ra thị trường hơn 10 tấn hoa quả sạch. Riêng tháng gần đây, Sơn bán được hơn 1,2 tấn nông sản của gia đình.

Nguyễn Ngọc Sơn khởi nghiệp nông sản sạch tại quê nhà (Ảnh: NVCC) 

Điều đáng nói là anh không bỏ công việc kỹ sư để về quê làm nông nghiệp. Sơn chọn cách khó hơn: vừa làm việc tại Hà Nội, vừa gây dựng mô hình ở Thái Nguyên.

Mỗi tuần, Sơn dành khoảng hai ngày cuối tuần về Thái Nguyên chăm vườn, chăm vật nuôi, quay video. Những ngày còn lại, anh làm kỹ sư tại Hà Nội, tranh thủ bán và giao nông sản vào sáng sớm, buổi tối, thậm chí cả giờ nghỉ trưa. Những sản phẩm từ khu vườn quê theo chân Sơn len vào từng con ngõ, từng tòa chung cư ở Hà Nội.

Năm 2024, Sơn xây dựng Fanpage “Gia đình truyền cảm hứng”, chia sẻ cuộc sống của gia đình, hành trình bố mẹ vượt qua bệnh tật và công việc làm nông của mình.

Những câu chuyện rất đời thường bất ngờ được nhiều người quan tâm. Có video ghi lại cảnh bố Sơn làm vườn, thu hoạch hoa quả thu hút hơn 100 triệu lượt xem. Từ mạng xã hội, nhiều người biết đến gia đình Sơn, biết đến nông sản quê anh rồi trở thành khách hàng.

“Nhờ sự ủng hộ và dõi theo của mọi người mà tôi có thêm tiền chữa bệnh cho bố mẹ và lo cho em gái ăn học”, Sơn nói.

 Những câu chuyện đời thường của gia đình Sơn nhận được sự quan tâm lớn trên mạng xã hội (Ảnh: NVCC)

Ở tuổi 31, Sơn vẫn chưa có những ngày thật sự thảnh thơi. Anh vẫn đi về giữa Hà Nội và Thái Nguyên, giữa công việc kỹ sư và khu vườn quê, giữa những bản vẽ công trình và những chuyến hàng nông sản.

Nhưng khi nhắc đến những năm tháng khó khăn, Sơn không kể bằng sự than thở. Anh chỉ nói về những việc mình đang làm và những điều cần tiếp tục.

Và phía sau tất cả, điều Sơn mong muốn vẫn rất giản dị: bố mẹ khỏe hơn, em gái được học hành đến nơi đến chốn và gia đình từng bước vượt qua những khoản nợ của những năm tháng bệnh tật.

Có thể hành trình ấy còn dài, nhưng với chàng trai Sán Dìu này, mỗi ngày làm việc, mỗi đơn hàng được giao và mỗi mùa quả thu hoạch được đều là một bước nhỏ để anh đưa gia đình đến một cuộc sống bớt nhọc nhằn hơn.

 
Thúy Ngà (tieudung.giadinhonline.vn)
Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright
Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright

Khang A Tủa - người Mông đầu tiên tốt nghiệp trường đại học Fulbright - từng có cơ hội nhận học bổng thạc sĩ tại Mỹ, trở thành giảng viên và sống cuộc đời mà nhiều người mơ ước. Nhưng Tủa chọn trở về. Để rồi sau đó, Tủa rơi vào một cuộc khủng hoảng kéo dài đến trầm cảm,...

Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số
Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số

(SKTE) - Từ một người không thể sử dụng đôi tay đến việc tự mình xây dựng kênh TikTok hơn 30.000 người theo dõi, câu chuyện của Đàm Hải Dương là minh chứng đầy nghị lực về khả năng tự học, làm chủ công nghệ và khẳng định giá trị của người khuyết tật trong cộng đồng.

Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An
Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An

Bố mắc bệnh ung thư máu, đến tuổi 18 bản thân phát hiện mắc ung thư xương, tuổi 19 phải cắt bỏ chân trái để giành giật sự sống, thế nhưng, nghịch cảnh không thể lấy đi nụ cười và niềm tin của Nguyễn Thị Dung (SN 2006), ở xã Bình Minh. Bằng nghị lực và sự lạc quan, cô gái trẻ không chỉ vượt lên bệnh tật mà còn trở thành nguồn cảm hứng, tiếp thêm động lực cho nhiều người đang đối diện với những khó khăn trong cuộc sống.

Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116