Nhưng ông nội của cô bé đã từ chối chấp nhận việc cháu mình mất đi khả năng di chuyển.Vì vậy, ông đã tạo ra một điều phi thường gần như từ con số không.Ông cắt đôi một quả bóng rổ, lót bông bên trong để tạo sự êm ái, rồi đặt Qian nhỏ bé vào trong đó. Sau đó, ông làm cho cô những chiếc mái chèo gỗ nhỏ để cô có thể dùng tay tự đẩy mình di chuyển về phía trước. Giải pháp tự chế ấy đã trở thành cách để cô bé bước tiếp trong cuộc sống.
Và khi những bức ảnh Qian di chuyển trong quả bóng rổ lan truyền trên mạng vào năm 2005, hàng triệu người đã vô cùng xúc động trước nghị lực của cô bé và tình yêu thương của người ông luôn cố giúp cháu gái sống với phẩm giá.
Mọi người bắt đầu gọi cô là:”Cô bé bóng rổ.”
Không lâu sau đó, nhờ các khoản quyên góp và sự hỗ trợ từ cộng đồng, Qian đã được lắp chân giả chuyên nghiệp và điều trị phục hồi chức năng tại Bắc Kinh.
Nhưng câu chuyện của cô không dừng lại ở đó.Thay vì bỏ cuộc, cô tiếp tục nỗ lực mạnh mẽ hơn nữa.Trong quá trình phục hồi, Qian bắt đầu học bơi và cuối cùng trở thành một vận động viên thi đấu chuyên nghiệp.
Năm 2016, cô tự hào đại diện cho Trung Quốc tại Thế vận hội Paralympic Mùa hè 2016 ở nội dung bơi ếch 100 mét.
Từ một cô bé phải di chuyển trong quả bóng rổ…đến một vận động viên Paralympic quốc tế.
Ngày nay, Qian còn làm việc hỗ trợ những người khuyết tật tại quê nhà, dùng chính trải nghiệm của mình để giúp đỡ những người đang đối mặt với hoàn cảnh tương tự.
Câu chuyện của cô nhắc mọi người rằng đôi khi những hình thức yêu thương mạnh mẽ nhất không hề đắt tiền hay hoàn hảo.
Đôi khi, nó chỉ đơn giản là hình ảnh một người ông cắt đôi quả bóng rổ vì ông không chấp nhận để đứa cháu của mình ngừng sống.
ST