Chủ Nhật, 07/09/2025 08:56 (GMT+7)

Ý chí và nghị lực của một cô gái vùng cao

(SKTE) - Đỗ Quyên, một cô gái chưa tới 30 tuổi, mồ côi mẹ khi 4 tuổi, mồ côi cha khi chưa tốt nghiệp cấp 3, từng là cô giáo tiểu học vùng cao, là mẹ của một cậu nhóc thông minh…
Ảnh đại diện tin bài

Quyên chẳng có gì đặc biệt so với bao người khác: ngoại hình bình thường, không giỏi công nghệ, không quen biết rộng.

Thậm chí, Quyên còn thiệt thòi hơn hàng vạn người khác vì hoàn cảnh gia ngặt nghèo, ở vùng cao không có nhiều cơ hội tiếp xúc với internet từ sớm.

Ngày đầu tiên chị làm video, Quyên đứng dưới căn nhà sàn lụp xụp của người đồng bào, tóc còn bù xù, áo dính đầy tro bụi, chia sẻ về quy trình làm thịt trâu gác bếp.

Đúng là người nào của đó. Đen như mọi!

Quyên cứ nghĩ video của mình sẽ chẳng ai xem.

Thế mà sau vài ngày, video có hàng nghìn lượt xem, hàng trăm bình luận cảm ơn vị bạn đã “Cho thấy quy trình làm rõ ràng sạch sẽ”.

Những tin nhắn đổ về…

“Em thích xem chị lắm, chị giống em quá. Thấy chị làm em có động lực hơn.”

“Em phục chị ở khả năng vượt khó”.

“Trước nay mình cứ nghĩ hoàn cảnh của mình khó khăn lắm rồi. Giờ mới thấy người còn vất vả hơn cả mình”.

“Câu chuyên của chị rất nhân văn lại làm ăn tử tế. Nó truyền động lực cho em rất nhiều để sống tốt hơn”.

“Xem video của chị là muốn mua hàng ủng hộ ngay vì câu chuyện quá cảm động”.

Quyên ngạc nhiên.

Quyên không ngờ những điều giản dị nhất trong cuộc sống của mình lại có thể chạm đến trái tim của hàng ngàn con người. Không ngờ câu chuyện của mình lại ý nghĩa với nhiều người vậy.

Từ hôm đó, Quyên kiên trì quay mỗi ngày để xây kênh Cô Gái Trường Sơn

Lúc thì chia sẻ cách lên nương hái bắp.

Lúc thì là câu chuyện cuộc sống của người vùng cao.

Khi thì câu chuyện vào rừng hái măng về phơi bán.

Lúc lại hành trình theo các anh trong bản vào rừng lấy mật ong rừng.

Có hôm lại nói về cuộc sống khó khăn của các em bé nơi rẻo cao.

Đôi lúc lại là lời tự sự với chính mình hoặc với con: “Nhiều khi đôi chân của mẹ cũng mệt rã rời rồi, cũng muốn buông tất cả. Nhưng nghĩ đến con là lại cố gắng.”...

Không kịch bản hoành tráng.

Không kỹ xảo cầu kỳ.

Không thiết bị đắt tiền.

Không trợ lý quay dựng.

Chỉ là một người phụ nữ bình thường, sống thật với chính mình cùng với chiếc điện thoại cũ trên tay.

Vậy mà sau gần 05 tháng, Quyên đã có gần 70.000 người theo dõi.

Khách hàng tìm đến chị không phải vì quảng cáo hào nhoáng, mà vì sự chân thành, gần gũi, chân thành và nỗ lực không bỏ cuộc.

Mỗi lần đến lớp Quyên lại tâm sự với tôi:

“Nhờ thầy cổ vũ, động viên và chỉ cho em con đường. Không thì không biết giờ em lạc trôi nơi đâu. Em hiểu ra, để thu hút người khác, mình không cần phải giỏi nhất, xinh nhất, giàu nhất. Mình chỉ cần thật – và kiên trì không bỏ cuộc.”

Bạn ah, tôi từng nghe đâu đó một câu thế này “Dù bạn có đánh mất bất kỳ thứ gì nhưng đừng đánh mất niềm tin vào chính mình”. Sự thật là mỗi người ai cũng có những điểm mạnh, tài năng và đam mê.

Bạn đừng thấy mình nhỏ bé và yếu đuối. Chỉ là con người phi thường trong bạn chưa được đánh thức mà thôi.

Chính sự bình thường, giản dị, chân chất nhà quê lại là điểm thu hút khán giả đầy. Chỉ cần bạn muốn, tôi sẽ giúp bạn dám bắt đầu và tiến về phía trước.

Người ta không đi theo cái hoàn hảo.

Người ta không dõi theo sự hào hoa.

Người ta đi theo cái thật.

Người ta bước theo sự chân tình.

Và nếu bạn cũng đang sợ mình không có gì nổi bật, hãy nhớ:

Người bình thường vẫn có thể chạm đến hàng nghìn trái tim – chỉ cần dám bắt đầu và kiên trì với điều mình tin.

 

Facebook Bình Giấy
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116