Trong các cuộc trao đổi với phụ huynh, có một nhận xét lặp lại khá nhiều: “Con không thiếu gì, nhưng lại rất dễ căng thẳng.” Những đứa trẻ này được chăm sóc tốt, học trong môi trường ổn định, có điều kiện phát triển toàn diện. Tuy nhiên, khi gặp những va chạm tương đối nhỏ – một kết quả học tập không như mong đợi, một mâu thuẫn với bạn bè, hay một thay đổi trong sinh hoạt – phản ứng lại thường khá mạnh: lo lắng kéo dài, thu mình, hoặc mất dần động lực.
Nếu nhìn riêng lẻ, những biểu hiện này có thể được xem là nhất thời. Nhưng khi xuất hiện với tần suất ngày càng nhiều, chúng phản ánh một xu hướng đáng lưu ý. Vấn đề không nằm ở việc trẻ yếu hơn, mà ở cách trẻ lớn lên trong một môi trường đã được “làm phẳng” nhiều rủi ro hơn trước. Nhiều khó khăn được giải quyết sớm từ phía người lớn, từ việc học đến sinh hoạt, thậm chí cả những va chạm trong quan hệ xã hội. Điều này giúp giảm bớt áp lực trước mắt, nhưng đồng thời cũng làm giảm cơ hội để trẻ trải nghiệm, va chạm và học cách vượt qua.
 |
| |
Khả năng chịu đựng áp lực không phải là một phẩm chất có sẵn. Nó được hình thành qua những lần đối diện với khó khăn ở mức độ phù hợp, khi trẻ có cơ hội tự điều chỉnh, rút kinh nghiệm và dần hoàn thiện cách phản ứng. Khi quá trình này bị rút ngắn hoặc thay thế, khả năng chống chịu cũng trở nên mong manh hơn. Không ít trường hợp cho thấy, trẻ có thể học rất tốt, nhưng lại lúng túng khi đối diện với thất bại đầu tiên – không phải vì thiếu năng lực, mà vì chưa từng trải qua cảm giác đó theo cách trọn vẹn.
Bên cạnh đó, áp lực mà trẻ phải đối diện cũng đã thay đổi. Nếu trước đây áp lực thường gắn với điều kiện sống, thì hiện nay, áp lực lại đến từ kỳ vọng. Kỳ vọng học tốt hơn, phát triển toàn diện hơn, đạt được nhiều hơn. Những kỳ vọng này không phải lúc nào cũng được nói ra, nhưng hiện diện trong cách đánh giá, trong sự so sánh và trong chuẩn mực mà người lớn đặt ra. Với nhiều trẻ, áp lực không nằm ở việc phải làm gì, mà ở cảm giác mình chưa đủ tốt.
Điều đáng chú ý là những trạng thái này không phải lúc nào cũng biểu hiện rõ. Trẻ vẫn đi học, vẫn sinh hoạt bình thường, nhưng bên trong là sự căng thẳng kéo dài – thứ dần ảnh hưởng đến giấc ngủ, khả năng tập trung và cảm xúc. Khi không được nhận diện sớm, những thay đổi này có thể tích lũy và trở thành vấn đề rõ ràng hơn ở giai đoạn sau.
Từ góc độ phát triển, một đứa trẻ cần nhiều hơn sự đầy đủ về vật chất. Trẻ cần trải nghiệm thực tế, bao gồm cả thuận lợi và khó khăn, để hình thành khả năng thích nghi. Việc hỗ trợ là cần thiết, nhưng hỗ trợ không đồng nghĩa với làm thay. Một đứa trẻ được đồng hành đúng cách là khi vẫn có không gian để tự giải quyết vấn đề ở mức độ phù hợp với lứa tuổi.
Những điều chỉnh nhỏ trong cách nuôi dạy có thể tạo ra khác biệt đáng kể về lâu dài. Đó có thể là cách phản hồi không chỉ dựa vào kết quả mà dựa vào quá trình; là việc cho phép trẻ trải qua những thất bại nhỏ; là việc giữ lại những khoảng thời gian để trẻ tự trải nghiệm, thay vì lấp kín bằng lịch trình. Những thay đổi này không tạo ra kết quả ngay lập tức, nhưng góp phần xây dựng nền tảng tâm lý bền vững hơn.
Một thế hệ “đủ đầy” không đồng nghĩa với một thế hệ “đủ vững”. Sự vững vàng không đến từ việc tránh được khó khăn, mà từ việc đã từng đi qua khó khăn theo cách phù hợp. Và có lẽ, điều cần cân nhắc không phải là làm sao để trẻ có nhiều hơn, mà là làm sao để trẻ có thể lớn lên mà không quá dễ bị tổn thương trước những điều vốn là một phần tự nhiên của cuộc sống.
TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab