“Cô tiên” của học trò nghèo
Trận mưa vừa dứt, nắng đã chói chang rọi lên miền cát trắng, tôi dừng xe cạnh ngôi nhà nhỏ, chưa kịp hỏi thăm thì nghe tiếng nói nhẹ nhàng của một người phụ nữ vọng ra:
- Các em đã làm bài tập chưa?
- Thưa cô! Chúng em làm rồi ạ!
- Các em ngoan lắm! Hôm nay, cô sẽ giới thiệu bài mới. Nào, tất cả các em gấp sách lại!
Tiếng các cháu học sinh đồng thanh đáp: “Thưa cô, vâng ạ!”.
Dựng xe bên vệ đường, tôi đang ngập ngừng định bước vào nhà thì nghe tiếng người phụ nữ nhẹ nhàng hỏi:
- Dạ, anh cần gặp ai?
- Tôi muốn gặp cô giáo Phạm Thị Kim Cương.
- Tôi là Cương đây ạ, xin lỗi anh, tôi đang dở bài giảng cho các cháu, khoảng một giờ nữa anh quay lại được không ạ?
Tôi chào chị rồi lững thững dắt xe tấp vào quán cà phê ven đường Núi Thành. Thấy tôi bước vào, bà chủ quán đon đả hỏi: “Chú đến để gửi cháu nhờ cô giáo Cương dạy kèm phải không?”. Chẳng đợi tôi trả lời, bà chủ quán nói tiếp: “Cô giáo tốt lắm. Không những cô dạy miễn phí mà còn tặng học sinh nghèo quần áo, sách vở nữa. Trẻ em nghèo phường tui đều đến đấy học". Nghe bà chủ quán nói vậy, tôi thêm cảm phục tấm lòng nhân ái của cô giáo Phạm Thị Kim Cương...
Đợi các cháu học sinh tan lớp, tôi quay lại gặp, trò chuyện cùng cô giáo Kim Cương và hiểu khá tường tận về lớp học của chị.
Cô giáo Kim Cương kể, sau khi tốt nghiệp cao đẳng sư phạm năm 1998, chị về dạy học tại Trường THCS Hòa Hải (nay là Trường THCS Huỳnh Bá Chánh). Ngày nhận lớp, chị thấy nhiều em học sinh có hoàn cảnh gia đình hết sức khó khăn, tiếng là cư dân thành phố nhưng ngày ấy thôn An Nông, phường Hòa Hải (phường Ngũ Hành Sơn) còn khó khăn chẳng khác vùng quê nghèo là mấy. "Thấy các em đến trường với manh áo cộc, tôi bàn với mấy chị em trong tổ bộ môn gom các cháu có hoàn cảnh khó khăn, thành lập lớp học tình thương. Tôi mạnh dạn đến gặp đồng chí Phó chủ tịch UBND phường xin được mượn nhà sinh hoạt cộng đồng để mở lớp học. Sau khi tôi trình bày ý tưởng và đề xuất của mình, đồng chí Phó chủ tịch UBND phường đồng ý ngay. Cùng là đồng nghiệp nên chồng tôi-Trần Ngọc Út, giáo viên dạy môn Hóa học (nay là cán bộ quản lý Trường THCS Tây Sơn), ủng hộ nhiệt tình. Thấy cơ sở vật chất tại vị trí tổ chức lớp học còn thiếu thốn, chồng tôi đã rút sổ tiết kiệm gần 200 triệu đồng mua sắm ti vi, quạt điện, lắp đặt máy điều hòa...”, chị Cương kể.
Tìm hiểu thực tế, chúng tôi nhận thấy, gần 30 năm nay, cô giáo Kim Cương cùng các đồng nghiệp luôn duy trì thường xuyên hai lớp học miễn phí cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn theo học các môn: Văn, Toán, tiếng Anh. Với các em học sinh nghèo, cô giáo Kim Cương còn là người bạn sẻ chia những câu chuyện nhỏ, những điều phải trái trong cuộc sống. "Lớp học 0 đồng" chắp cánh ước mơ được duy trì đều đặn vào sáng thứ bảy và chủ nhật hằng tuần tại Nhà sinh hoạt cộng đồng phường Hải Châu, số 227/2 Hùng Vương. Tại đây, cô Kim Cương cùng đồng nghiệp giảng dạy cho các em học sinh từ lớp 6 đến lớp 9. Không chỉ dạy chữ, cô còn vận động các nhà hảo tâm hỗ trợ quà, sách vở, áo quần cho các em vào đầu năm học mới và dịp lễ, Tết.
Em Trương Vũ Thục Uyên là học sinh Lớp 9/4, Trường THCS Kim Đồng, vốn khuyết tật từ bé nên người nhỏ thó, gia đình đặc biệt khó khăn. Biết hoàn cảnh khó khăn của gia đình Thục Uyên nên cô Kim Cương đã nhận kèm cặp, dạy học miễn phí, đến nay em đã học hành tiến bộ và theo kịp các bạn cùng trang lứa. Có gia đình đặc biệt khó khăn, cô Kim Cương đã nhận giúp đỡ cả 3 chị em là Đàm Dương Phương Loan, Đàm Dương Phương Hồng và Đàm Dương Quốc An. Các em được cô kèm cặp ngay tại nhà riêng. Giờ đây, cả 3 chị em đều đã trưởng thành. Chị cả Đàm Dương Phương Loan nay là giảng viên Đại học Duy Tân, chị hai Đàm Dương Phương Hồng là cán bộ kế toán một công ty tại TP Đà Nẵng, em út Đàm Dương Quốc An vừa tốt nghiệp đại học y khoa.
Chắp cánh ước mơ
Đang trò chuyện, cô giáo Kim Cương bỗng dừng lại, lấy một tệp giấy trong chiếc cặp trao cho tôi. Lật nhanh vài tờ, tôi biết đây là những cánh thư học trò từ phương xa gửi về cho cô. Đọc những dòng chữ trong thư, tôi nhận rõ tình cảm trân trọng, thân thương của học trò cũ Nguyễn Thị Thanh Thu (31 tuổi) đang công tác ở TP Hồ Chí Minh dành cho cô giáo. Chị Kim Cương vui vẻ nói: “Mỗi lần nhận được thư hay cuộc gọi của các em học sinh nghèo tham gia "Lớp học 0 đồng" là tôi vui lắm. Sự tiến bộ của các em trên đường đời là niềm hạnh phúc của những người đưa đò như chúng tôi. Các em đến học tại nhà tôi hầu hết là con nhà nghèo, không có điều kiện học hành. Thương cảm với số phận và điều kiện, hoàn cảnh của các em, tôi tranh thủ thời gian rảnh rỗi chỉ bảo thêm cho các em vào những ngày nghỉ, giờ nghỉ. Thấy con em mình tiến bộ trông thấy, bố mẹ các em đã đến nhà cảm ơn. Tuy hoàn cảnh khó khăn nhưng bà con vẫn mang tiền, quà đến trả công, những lần như vậy tôi đều từ chối vì nghĩ rằng, mình giúp họ cũng chỉ mong rằng mai sau lớn lên các em có ích cho đời, với lại bà con ở đây cũng nghèo khổ chứ đâu có dư dật gì”.
|
 |
| Giờ học môn Ngữ văn của cô giáo chủ nhiệm "Lớp học 0 đồng" Phạm Thị Kim Cương. |
Có tiếng xe máy ngoài ngõ, tôi và chị Kim Cương cùng nhìn ra, có người phụ nữ ôm bó hoa tươi thắm bước vào. Mừng quá, cô gái sà vào lòng chị Kim Cương mà quên cả chào tôi. Tiếng cô gái nhỏ nhẹ: “Nhiều lúc áp lực công việc căng thẳng lắm, nhưng cứ nghĩ đến tấm gương của cô là em lại gắng sức vượt qua”. Tôi thấy đôi bàn tay chị Kim Cương run run ôm cô gái trẻ vào lòng...
Sau giây phút xúc động, cô gái quay sang tôi, giọng nhỏ nhẹ: “Cháu là Đàm Dương Phương Loan, học trò cũ của cô Kim Cương ạ! Hàng trăm gia đình có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn TP Đà Nẵng đều biết ơn cô giáo Kim Cương chú ạ. Dù gia đình cô chưa phải dư dả, nhưng bằng tấm lòng nhân hậu và tình yêu con trẻ, cô giáo Kim Cương đã tự nguyện dạy dỗ hàng trăm em nhỏ thoát mù chữ, đến nay nhiều em tốt nghiệp đại học và đã trưởng thành”.
Trò chuyện cùng tôi, Đàm Dương Phương Loan tâm sự: “Không riêng gì 3 chị em cháu mà tất cả thế hệ học trò đều coi cô Kim Cương là người mẹ thứ hai của mình. Cô là tấm gương sáng cho các thế hệ học sinh noi theo”.
Không chỉ dạy các cháu học sinh con chữ, bằng tấm gương vượt khó của mình, cô giáo Kim Cương đã “truyền lửa” và nhân cách sống vào tâm hồn trẻ thơ. Từ đứa bé “một chữ bẻ đôi không biết” đến những cậu học trò “cá biệt”, qua sự dạy dỗ của cô giáo Kim Cương đều trở nên ngoan ngoãn, biết kính trên nhường dưới, vâng lời ông bà, cha mẹ. Thấu hiểu hoàn cảnh của những gia đình khó khăn, chị còn dành dụm chút tiền do các nhà hảo tâm đóng góp mua sắm sách vở, giấy bút tặng các cháu mồ côi, trẻ em nghèo; cháu nào ngoan, học giỏi cũng được chị tặng quà để khuyến khích học tập. Nhiều hôm mưa gió, chị còn nấu cơm phục vụ học sinh ngay tại lớp.
Hiện cô giáo Kim Cương còn kết nối với nhiều giáo viên cùng chung ý tưởng và tâm huyết với học sinh có hoàn cảnh khó khăn để mời họ tham gia giảng dạy. Bên cạnh kiến thức văn hóa, các em còn được học bơi lội, võ thuật, cờ vua...
Trao đổi với chúng tôi, đồng chí Trương Thanh Dũng, Chủ tịch UBND phường Hòa Cường, TP Đà Nẵng, khẳng định: “Cô giáo Phạm Thị Kim Cương luôn là người tâm huyết với nghề, giàu lòng nhân ái. Mô hình “Lớp học 0 đồng”, dạy học miễn phí cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn là một việc làm rất ý nghĩa, đáng trân trọng. Chúng tôi mong muốn "Lớp học 0 đồng" tiếp tục được duy trì để nhiều em có hoàn cảnh gia đình khó khăn được thầy cô giúp đỡ, dạy dỗ, giúp các em ngày càng tiến bộ, trở thành con ngoan, trò giỏi”.
Gần 30 năm gắn bó với "Lớp học 0 đồng", cô giáo Phạm Thị Kim Cương và đồng nghiệp đã gieo vào lòng bao thế hệ học trò niềm tin và nghị lực để bước tới tương lai. Những việc làm bình dị mà cao quý của cô không chỉ giúp các trẻ em nghèo vượt khó mà còn lan tỏa tinh thần nhân ái trong cộng đồng.
Với những đóng góp kiên trì, hiệu quả trong sự nghiệp “trồng người”, cô giáo Phạm Thị Kim Cương được Hội Liên hiệp Phụ nữ phường Hải Châu khen thưởng. Là đảng viên tiêu biểu, cô giáo Kim Cương vinh dự được khen thưởng trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh.
Chiều Đà Nẵng bình yên, tiếng sóng biển vẫn rì rào phía khơi xa... Hình ảnh cô giáo Phạm Thị Kim Cương miệt mài giúp các em học sinh nghèo với tất cả tình yêu thương cứ in đậm mãi trong tôi. Cho xe chạy chầm chậm trên đường Núi Thành buổi tan tầm, tôi chợt nghĩ: Tuy cuộc sống đã có nhiều đổi mới, nhưng trên khắp các vùng quê vẫn còn không ít học sinh nghèo, các cháu mồ côi, trẻ em lang thang cơ nhỡ. Giá như ai cũng có tấm lòng nhân hậu, chấp nhận làm người lặng lẽ đưa đò, chở những đứa trẻ sang sông như cô giáo Kim Cương thì cuộc đời này thêm ý nghĩa biết bao...