Thứ Tư, 19/02/2025 10:50 (GMT+7)

Bài học bất ngờ

(SKTE) - Các học trò lớp sáu ở một trường làng đang làm bài kiểm tra toán trong tiết đầu. Cô giáo chăm chú theo dõi các em làm bài. Bỗng nhiên cánh cửa khẽ mở và từ từ xuất hiện trước mặt các học trò vừa rời mắt khỏi vở để ngước nhìn là một cái chảo. Căn phòng ngay lập tức ngập tràn mùi thơm của món trứng tráng rán với tóp mỡ...
Ảnh đại diện tin bài

(Ảnh minh họa)

Các học trò lớp sáu ở một trường làng đang làm bài kiểm tra toán trong tiết đầu. Cô giáo chăm chú theo dõi các em làm bài. Bỗng nhiên cánh cửa khẽ mở và từ từ xuất hiện trước mặt các học trò vừa rời mắt khỏi vở để ngước nhìn là một cái chảo. Căn phòng ngay lập tức ngập tràn mùi thơm của món trứng tráng rán với tóp mỡ.

- Alesha, cháu có ở đây không? - xuất hiện tiếp sau cái chảo trước mặt các ‘khán giả’ đang ngớ người ra là bà cụ Pelageya Vasilyevna - người làng gọi là bà Polya.

- Ôi, con gái, - bà cụ chào khi nhìn thấy cô giáo, - thằng cháu của bà là Alesha Gromov vội chạy đi học sớm, không kịp ăn sáng. Và trẻ con thì không thể không ăn. Điều đó không tốt. Con đừng giận nhé, con gái cưng. Cứ kệ cho nó ăn nhé .

Lớp học cười ầm lên. Alesha so vai rụt cổ, không biết giấu đầu mình vào chỗ nào cho khỏi xấu hổ.

- Tất nhiên rồi, tất nhiên rồi, bà ạ, cứ để cháu nó ăn sáng đi, - cô giáo ân cần nói, cô không muốn làm mếch lòng bà cụ, - Thế nào, Alesha? Định bắt bà phải bê cái chảo nặng vào trong lớp à? Nào ăn nhanh lên. Em đừng quên là chúng ta đang làm bài kiểm tra đấy.

- Vâng, bây giờ bạn ấy chỉ nghĩ đến tóp mỡ thôi ạ! - một cậu bạn học nói xong thì không nhịn được cười.

Và từ khắp lớp học vọng đến đủ các câu trêu chọc:

- Cháu ơi, nhai cho kỹ nhé!

- Đừng quên ăn với bánh mì!

- Đừng mắc nghẹn nhé!

- Cháu ăn ngon miệng chứ?

- Lekha, đừng nhai chóp chép nhé!

- Giã mạnh lên!

Bà cụ thoảng thốt nhìn đám học trò. Bà không hiểu tại sao chúng lại đùa cợt như thế, vừa ác ý vừa xỏ xiên. Có lẽ, bà đã làm gì đó khiến chúng bị tổn thương?

Và Aleshka thì mặt mũi đỏ gay, không biết mắt nên nhìn vào chỗ nào...

"Mình đã vô tình gây ra chuyện gì rồi, dường như đã làm tổn thương cháu mình", - bà cụ nghĩ. Bà nhận lấy cái chảo đã được vét sạch sành sanh, bỏ vào cái túi cũ thủng lỗ chỗ rồi đi ra cửa. Sau đó, bà đột nhiên quay lại, cúi đầu thật thấp rồi vừa khóc vừa nói:

- Các cháu yêu quý, tha lỗi cho bà nhé…

Tất cả đột nhiên trở nên yên lặng. Bà cụ đã đi rồi nhưng trong lớp học vẫn không một tiếng nói cười.

- Bà ấy nói gì thế nhỉ?

- Chúng ta sẽ nói chuyện này trong tiết học giáo dục công dân, - Cô giáo nhìn đồng hồ, - còn bây giờ các em hãy kết thúc bài kiểm tra.

Chuông vừa báo hết giờ, các bạn đã đến chỗ Alesha và hỏi:

- Này, bà cậu xin lỗi vì cái gì thế nhỉ? Chuyện cái chảo này cũng thật thú vị đấy chứ.

- Tớ không biết. Thật ra bà tớ hay xin lỗi lắm. Lúc nào bà tớ cũng nghĩ mình làm điều gì đó có lỗi với mọi người... , - Alesha ngượng nghịu trả lời và bước ra ngoài.

- Bà cụ lạ thật... - một đứa kết luận.

- Bà bạn ấy không có gì lạ đâu, - cô giáo bất ngờ nói xen vào. - Các em nên biết rằng, bà cụ Pelageya Vasilyevna một mình nuôi dạy Alesha. Đối với bà thì bạn ấy là ánh sáng trong ô cửa sổ. Dĩ nhiên, bà lúc nào cũng lo lắng cho đứa cháu duy nhất của mình, nấu ăn cho bạn ấy, chăm sóc sức khỏe cho bạn ấy. Nếu không làm như vậy thì còn làm gì nữa? Tình yêu thể hiện ngay cả trong những điều nhỏ nhặt quan trọng như vậy đấy. Hai bà cháu bạn ấy ở gần trường. Các em có thấy, Alesha thường đến lớp trước mọi người không? Đôi khi bác bảo vệ còn mở cửa cho bạn ấy. Khi các em chưa đến, thì bạn ấy lau bảng, mở cửa sổ cho thoáng. Bạn ấy cố gắng vì tất cả chúng ta, các em hiểu không? Còn hôm nay các em đã giễu cợt bạn ấy! Bạn ấy cảm thấy rất khó chịu… Tất cả các em, hãy quan tâm đến nhau nhiều hơn và đối xử với nhau tử tế hơn nhé…

* * *

Các tiết học lần lượt trôi qua. Các bạn học không còn trêu ghẹo Alesha nữa. Chúng nhìn cậu bé bằng đôi mắt hoàn toàn khác. Và tóm lại: ngày hôm đó trôi qua thật khác thường. Không đứa học trò nào chạy nhảy huỳnh huỵch, la hét, giật tóc con gái. Tất cả đám học trò dường như bị đông cứng lại và suy nghĩ về những gì đã xảy ra buổi sáng.

Đứng trước mắt chúng là một bà già nhỏ bé, tóc bạc phơ, tay áo quệt nước mắt rồi sau đó cúi đầu trước những cô cậu học trò còn bé và nói lời xin lỗi.

Tiết học cuối cùng là tiết học giáo dục công dân. Tất cả đều biết chủ đề của tiết học sẽ là câu chuyện gì.

Cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp, tất cả đều đứng dậy.

- Mời các em ngồi,... - cô giáo đáp lại lời chào. - Hôm nay chúng ta sẽ nói về sự tử tế, về tình yêu dành cho những người thân, về việc cần quan tâm đến nhau như thế nào...

Đúng lúc đó cánh cửa lớp khẽ mở... Bà cụ Polya rụt rè bước vào lớp mang theo chiếc túi xách to cũ kỹ giống như ban sáng.

- Chào các cháu của bà, bà đã hiểu rồi! - đôi mắt bà ánh lên hạnh phúc. - Ồ, thằng Alesha nhà bà đã đúng khi đỏ mặt lên và không biết nhìn vào chỗ nào! Tạo sao mà bà lại không nghĩ đến tất cả các cháu? Bà chỉ mang trứng tráng cho mỗi đứa cháu yêu của mình! Bắt nó phải ăn một mình! Các cháu yêu quý, tha lỗi cho bà nhé! Bây giờ tất cả chúng ta sẽ cùng sửa chữa lỗi lầm!

Trong khi cả lớp hoàn toàn im lặng, bà cụ Pelageya Vasilyevna lấy ra một bọc lớn từ chiếc túi to của mình.

Đầu tiên bà cụ gỡ chiếc áo ấm bằng lông cừu, rồi đến chiếc khăn quàng lông, mấy lớp giấy báo cũ và, cuối cùng, tất cả đều nhìn thấy… một chiếc nồi to tròn. Bà cụ Polya đặt chiếc nồi lên bàn giáo viên và láu lỉnh nói thầm với cô giáo:

- Nào, con gái yêu, con hãy ra lệnh đi! Cẩn thận kẻo bỏng nhé - nóng lắm đấy.

Cô giảo chủ nhiệm mở vung nồi và thốt lên nhí nhảnh:

- Các em ơi, bánh khoai tây chiên nè!

- Còn đây là đĩa và kem chua, - bà cụ tỏ ý tán thành rồi lấy từ trong túi ra đĩa và cả một lon kem chua tự làm.

Và thế là chuyện vui bắt đầu! Các cô cậu học trò ăn bánh khoai tây chiên đến phồng cả má, mút ngón tay chùn chụt, cười đùa và trêu chọc nhau. Tất cả đều vui vẻ đến nỗi không muốn ra về…

- Bà Pelageya Vasilyevna ơi, chúng cháu rất cám ơn bà! Làm thế nào bà chiên được nhiều bánh và gọt nhiều khoai tây thế? - chúng tranh nhau hỏi. - Bà có mệt không?

- Các cháu yêu quý, các cháu nói gì mà kỳ vậy! Được phục vụ người thân thiết thì thật là vui… - bà cụ vừa nói vừa chùi nước mắt. Bây giờ đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.

- Thôi các em, cô không cần phải nói gì thêm nữa ở đây, - cô giáo mỉm cười. - Bài học hôm nay đến đây là hết… 

Người dịch: Dương Nguyên Khải.

 

Những câu chuyện của Sushkin/Yandex Zen.
Con ngột ngạt với sự hy sinh độc hại của mẹ
Con ngột ngạt với sự hy sinh "độc hại" của mẹ

Khi người mẹ tự đóng vai "nạn nhân" để kể công, sự chăm sóc bỗng trở thành một món nợ ân nghĩa, khiến con cái phải sống trong mặc cảm tội lỗi và sự ngạt thở. Đằng sau khẩu hiệu "tất cả vì con" là thực tế: Con trẻ không còn được sống cuộc đời của chính mình mà phải gánh vác cả hạnh phúc lẫn những nỗi đau của mẹ.

Đừng để con nhà người ta trở thành nỗi ám ảnh của trẻ
Đừng để "con nhà người ta" trở thành nỗi ám ảnh của trẻ

Nhiều gia đình có mong muốn con là niềm tự hào của cả nhà hay "gánh" ước mơ của cha mẹ chưa thực hiện được. Thế nên, không ít trẻ luôn mang những tổn thương vô hình, bởi câu nói "con nhà người ta". Những lời tưởng như vô hại lại có thể trở thành áp lực, khiến trẻ tự ti và mất niềm tin vào bản thân.

Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình
Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình

Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh, con người có thể kết nối với thế giới bên ngoài. Nhưng khi mọi khoảng cách được rút ngắn qua màn hình, thì khoảng cách giữa những người trong cùng một mái nhà đôi khi lại xa hơn. Những bữa cơm ít tiếng trò chuyện, những phút giây sum họp thiếu sự sẻ chia...

Tiến sĩ Trần Hằng Ly Đừng dùng điểm số để dán nhãn cho con trẻ
Tiến sĩ Trần Hằng Ly: Đừng dùng "điểm số" để dán nhãn cho con trẻ

Thời điểm này, các trường học bắt đầu tổng kết và khen thưởng cho học sinh. Cùng với đó, trên mạng xã hội, hình ảnh phụ huynh tung điểm số, giấy khen, học bạ của con cũng xuất hiện dày đặc. Xung quanh vấn đề này, Tiến sĩ Trần Hằng Ly - giảng viên khoa Tâm lý-giáo dục Trường Sư phạm Đại học Vinh, trao đổi một số ý kiến dưới góc độ tâm lý giáo dục.

Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình
Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình

(SKTE) - Một gia đình có thể chưa thật dư dả về vật chất, chưa có nhiều điều kiện tốt nhất cho con, nhưng nếu đứa trẻ trong nhà được lớn lên khỏe mạnh, an toàn, vui vẻ và được yêu thương đúng cách, đó đã là một tài sản vô cùng lớn. Bởi sức khỏe của trẻ không chỉ là niềm vui hôm nay, mà còn là nền móng cho cả tương lai của gia đình.

Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng  Giá như tôi không cho con ăn chúng
Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng: "Giá như tôi không cho con ăn chúng"

Ai mà ngờ được, những món ăn khoái khẩu, được bố mẹ xem như "phần thưởng", "sự bù đắp" lại đẩy cậu bé ngây thơ mới 12 tuổi vào bi kịch ung thư giai đoạn cuối. Khi các bạn đang nô nức đến trường, cậu bé đau đớn nằm trên giường bệnh chiến đấu với căn bệnh ung thư đại trực tràng.

Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng
Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng

(SKTE) - Với mong muốn xây dựng một không gian văn hóa nghệ thuật ngay trong khu đô thị, THE LINC @ ParkCity Hanoi phối hợp cùng Nhau Studio, giới thiệu ParkCity Hanoi Art Camp 2026 – chuỗi hoạt động nghệ thuật cộng đồng (kéo dài trong 8 tuần từ 12/07 đến ngày 06/09/2026), dành cho cư dân ParkCity Hanoi nói riêng và những người yêu nghệ thuật nói chung tại Thủ đô Hà Nội. Chương trình khuyến khích cha mẹ cùng con cái, các em thiếu nhi cùng chia sẻ qua những bức tranh, tạo nên những ký ức đẹp ngay trong chính nơi mình sinh sống...

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116