Thứ Năm, 18/09/2025 08:52 (GMT+7)

Chiếc ghế băng của ông Grisha

(SKTE) - Ông Grisha ngồi trên chiếc ghế băng của mình trước cửa hàng ở góc con phố nhỏ cũ kỹ. Ông luôn chọn đúng một chỗ — ở mép ghế, để có thể nhìn thấy con đường, lối ra vào, và tất cả những người hàng xóm đi qua. Với ông, chiếc ghế băng này không chỉ là đồ vật mà còn là một khung cửa nhỏ để quan sát cuộc sống.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

Từ ngày vợ mất, căn hộ trở nên trống trải đến mức vô cùng khó chịu. Mỗi sáng, trong lúc ăn điểm tâm, ông đưa bàn tay khẽ xoa xoa lên mặt bàn, nơi trước kia đặt chiếc ly của bà, rồi mặc quần áo ra ngồi trước cửa hàng. Dù ông chẳng mua gì nhưng thói quen ấy vẫn không thay đổi:

— Chào buổi sáng, cô gái! Hôm nay cháu thế nào? — ông hỏi cô bán hàng.

Và mọi thứ dường như nhẹ nhõm hơn: một nụ cười, vài câu chào, một tiếng cười nhẹ.

Ai cũng gọi ông một cách đơn giản là ông Grisha. Cả đời ông làm thợ sửa xe ở bãi taxi. Đôi tay ông như được làm bằng vàng: chạm vào việc gì cũng xong. Về già, mắt không còn tinh, người thân đều bảo: “Đến lúc ông nghỉ được rồi”. Quả thật ông đã nghỉ việc sửa xe, nhưng chưa bao giờ thôi giúp đỡ mọi người nhưng là bằng những lời khuyên. Nhất là với cánh đàn ông: ai cũng biết ông Grisha luôn có lời giải đáp cho mọi vấn đề. Thỉnh thoảng ông đưa ngón tay vuốt theo chiếc “cờ lê tưởng tượng” như chạm vào dây đàn, rồi giải thích vì sao tiếng gõ phát ra không phải từ chỗ người ta nghĩ.

Những cuộc trò chuyện như mang lại cho ông sức sống mới. Ẩn sau mỗi câu chuyện tiếu lâm, mỗi câu đùa là một con người sâu sắc mà lại giản dị. Tuổi già đến với ông không phải là sự hỏng hóc mà như là một sự điều chỉnh — ông trở nên tinh tế hơn với từng chi tiết nhỏ. Người ta yêu quý ông, thậm chí còn lấy ông làm “chuẩn giờ giấc”: nếu ông Grisha ngồi trên băng ghế tức là buổi sáng đã bắt đầu; nếu ông đứng dậy đi về nghĩa là ngày đã quá buổi trưa.

Masha sống gần đó, trong ngôi nhà có cửa chớp màu xanh. Cô bé mới lên bảy, và gần như ngày nào cũng chạy đến chỗ ông Grisha ngồi. Cô bé thích lối quan sát yên lặng của ông, và cái cách ông cho thấy thế giới sẽ khác hẳn thế nào, nếu chịu khó nhìn.

— Ông ơi, tại sao người lớn lúc nào cũng vội thế? — một hôm bé hỏi khi ngồi xuống bên cạnh.

Ông vừa mỉm cười vừa gãi gãi cằm:

— Vội đấy… mà đôi khi còn không biết vội đi đâu. Kìa, cái anh kia chạy suốt ngày… Đầu óc quay cuồng chẳng cho cái chân được nghỉ.

Masha chưa hiểu hết, nhưng nghiêm túc gật đầu — hệt như người lớn.

Một chàng trai dắt chó đi ngang. Con chó bước đều, đôi tai chăm chú lắng nghe thế giới.

— Nó nghĩ về con đường của mình, — ông Grisha khẽ nói, — nhưng vẫn đi theo hướng chủ dắt.

— Thế chó cũng được chọn đường à? — Masha ngạc nhiên.

— Tất nhiên, — ông gật đầu. — Con chó có trái tim và cái đầu không bao giờ cãi nhau. Đôi khi chúng còn cảm nhận đường đi giỏi hơn ta. Giá mà chúng ta học được điều đó.

Một con mèo già băng qua đường, rồi nằm khoanh tròn trong ở chỗ ánh nắng đậu xuống.

— Cháu thấy không? — ông chỉ. — Nó tìm niềm vui nhỏ bé. Nó không vội. Còn chúng ta thì thường đi tìm ý nghĩa ở nơi chẳng có. Đôi khi chỉ cần dừng lại và nhìn quanh — lời giải đã ở ngay bên cạnh, đơn giản vậy thôi.

Mỗi người đi ngang qua đó luôn đi đứng theo một kiểu riêng. Ông cựu chiến binh đi đứng khoan thai như đang duyệt binh. Cô đưa thư mang theo bao lá thư cùng những tin tức. Đám học trò kết thành bầy ríu rít, đến ngã tư thì tách ra thành từng đứa đi riêng. Cô Nina ở ngôi nhà số ba kéo chiếc xe chất cao chai lọ rỗng nhưng đầy ắp tin tức. Thành phố thở — trong tiếng rít xe điện, tiếng gõ khô khốc của gót giày, mùi bánh mì nóng hổi từ tiệm bánh.

Thỉnh thoảng có người ngồi xuống cạnh ông một lát.

— Ông Grigory Ivanovich, giờ phải làm sao đây? — họ mở lời gần như thở dài.

Ông lắng nghe. Ngồi nghe cũng là một công việc.

— Trước hết, hãy ngừng la hét trong lòng, — ông nói. — Khi động cơ gào càng to thì càng khó nghe ra chỗ hỏng.

Người ta bật cười, gật đầu, và ra về nhẹ nhõm hơn khi đến.

— Ông ơi, ông biết hết tất cả chuyện của mọi người à? — Masha hỏi.

— Không đâu, cháu yêu, — ông mỉm cười. — Ông chỉ kịp để ý thôi.

— Vậy ông luôn ngồi đây à?

— Ừ,… khi còn có người để ông mỉm cười. Còn nếu chẳng có ai, ông ngồi cho con phố. Nó cũng thích được người ta để ý mà.

Chiều muộn, một đám mây kéo đến nhanh, mưa rơi lộp độp xuống mặt đường lát đá. Người qua đường ôm chặt túi, lấy tay che đầu vội vã chạy đi. Ông Grisha lấy từ dưới ghế băng ra chiếc túi nylon gấp gọn — thứ ông vẫn để “phòng khi cần” — rồi đưa cho một cậu học sinh.

— Cháu che sách đi, kẻo ướt. Mai trả lại ông.

— Cháu nhất định sẽ trả lại ông! — mắt cậu bé sáng lên như thể vừa được trao cho một bí mật.

Khi phố đã vắng hẳn, ông Grisha đứng dậy, chậm rãi về nhà. Chiếc ghế băng ở lại chờ đợi. Ngày mai, ở mép ghế lại có chỗ ngồi, nơi nhìn thấy cả lối ra vào và những bóng người đi ngang.

Và có kẻ sẽ chỉ thấy trong đó mấy trò đùa của một ông già, còn có người lại nhận ra sự khôn ngoan lặng lẽ mà chính họ vẫn kiếm tìm nhưng chưa để ý. Bởi để nghe được nhịp thở của thành phố, đôi khi ta phải ngừng chạy và ngồi xuống — dù chỉ một phút thôi — ngay cạnh mép đường.

Người dịch: Lê Đình Hùng

 

Yuliana Oale
Con ngột ngạt với sự hy sinh độc hại của mẹ
Con ngột ngạt với sự hy sinh "độc hại" của mẹ

Khi người mẹ tự đóng vai "nạn nhân" để kể công, sự chăm sóc bỗng trở thành một món nợ ân nghĩa, khiến con cái phải sống trong mặc cảm tội lỗi và sự ngạt thở. Đằng sau khẩu hiệu "tất cả vì con" là thực tế: Con trẻ không còn được sống cuộc đời của chính mình mà phải gánh vác cả hạnh phúc lẫn những nỗi đau của mẹ.

Đừng để con nhà người ta trở thành nỗi ám ảnh của trẻ
Đừng để "con nhà người ta" trở thành nỗi ám ảnh của trẻ

Nhiều gia đình có mong muốn con là niềm tự hào của cả nhà hay "gánh" ước mơ của cha mẹ chưa thực hiện được. Thế nên, không ít trẻ luôn mang những tổn thương vô hình, bởi câu nói "con nhà người ta". Những lời tưởng như vô hại lại có thể trở thành áp lực, khiến trẻ tự ti và mất niềm tin vào bản thân.

Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình
Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình

Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh, con người có thể kết nối với thế giới bên ngoài. Nhưng khi mọi khoảng cách được rút ngắn qua màn hình, thì khoảng cách giữa những người trong cùng một mái nhà đôi khi lại xa hơn. Những bữa cơm ít tiếng trò chuyện, những phút giây sum họp thiếu sự sẻ chia...

Tiến sĩ Trần Hằng Ly Đừng dùng điểm số để dán nhãn cho con trẻ
Tiến sĩ Trần Hằng Ly: Đừng dùng "điểm số" để dán nhãn cho con trẻ

Thời điểm này, các trường học bắt đầu tổng kết và khen thưởng cho học sinh. Cùng với đó, trên mạng xã hội, hình ảnh phụ huynh tung điểm số, giấy khen, học bạ của con cũng xuất hiện dày đặc. Xung quanh vấn đề này, Tiến sĩ Trần Hằng Ly - giảng viên khoa Tâm lý-giáo dục Trường Sư phạm Đại học Vinh, trao đổi một số ý kiến dưới góc độ tâm lý giáo dục.

Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình
Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình

(SKTE) - Một gia đình có thể chưa thật dư dả về vật chất, chưa có nhiều điều kiện tốt nhất cho con, nhưng nếu đứa trẻ trong nhà được lớn lên khỏe mạnh, an toàn, vui vẻ và được yêu thương đúng cách, đó đã là một tài sản vô cùng lớn. Bởi sức khỏe của trẻ không chỉ là niềm vui hôm nay, mà còn là nền móng cho cả tương lai của gia đình.

Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng  Giá như tôi không cho con ăn chúng
Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng: "Giá như tôi không cho con ăn chúng"

Ai mà ngờ được, những món ăn khoái khẩu, được bố mẹ xem như "phần thưởng", "sự bù đắp" lại đẩy cậu bé ngây thơ mới 12 tuổi vào bi kịch ung thư giai đoạn cuối. Khi các bạn đang nô nức đến trường, cậu bé đau đớn nằm trên giường bệnh chiến đấu với căn bệnh ung thư đại trực tràng.

Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng
Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng

(SKTE) - Với mong muốn xây dựng một không gian văn hóa nghệ thuật ngay trong khu đô thị, THE LINC @ ParkCity Hanoi phối hợp cùng Nhau Studio, giới thiệu ParkCity Hanoi Art Camp 2026 – chuỗi hoạt động nghệ thuật cộng đồng (kéo dài trong 8 tuần từ 12/07 đến ngày 06/09/2026), dành cho cư dân ParkCity Hanoi nói riêng và những người yêu nghệ thuật nói chung tại Thủ đô Hà Nội. Chương trình khuyến khích cha mẹ cùng con cái, các em thiếu nhi cùng chia sẻ qua những bức tranh, tạo nên những ký ức đẹp ngay trong chính nơi mình sinh sống...

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116