Thứ Năm, 27/02/2025 12:32 (GMT+7)

Nghề đáng trọng nhất

(SKTE) - ...Tôi từng coi công việc của mẹ là nhàm chán và tẻ nhạt cho đến khi tôi dành cả ngày làm việc cùng với mẹ. Tôi chỉ không hiểu một điều: mẹ lấy đâu ra nhiều sức mạnh và nghị lực như vậy, dù ngày nào đi làm về đến nhà cũng rất mệt mỏi?..
Ảnh đại diện tin bài

(Ảnh minh họa)

Oksana đã đặt tay vào tay nắm cửa bếp để chuẩn bị bước vào trong. Nhưng cuộc trò chuyện đang diễn ra phía sau cánh cửa thoạt đầu làm cô chạnh lòng nhưng sau đó làm cô cảm thấy tủi thân đến rớt nước mắt.

- Bố ơi, ngày kia bọn con phải viết một bài luận về công việc của một trong hai người, hoặc bố hoặc mẹ, bằng tiếng Nga. Con sẽ viết về bố, bởi vì bố là thầy giáo. Về mẹ thì con biết viết gì đây? Mẹ suốt ngày đi trên xe buýt điện và bán vé. Đấy mà cũng là công việc ạ?...

Cuộc trò chuyện sau đó như thế nào thì Oksana không nghe được. Cô lặng lẽ buông tay nắm cửa đi về phòng. Cô chỉ là không thể hiểu được những điều vừa nghe thấy. Cô làm việc rất chăm chỉ vì họ, vì gia đình, những người cô ấy yêu thương nhất. Những ô cửa sổ phòng cô luôn sáng đèn từ rất lâu trước khi thị trấn “thức giấc”. Mỗi sáng cô nấu bữa sáng cho chồng và con gái. Trong khi hai bố con vẫn đang say giấc nồng thì cô mặc quần áo và đi làm.

Và sau đó suốt cả ngày cô ở trên xe buýt điện, nghe đầy hai lỗ nhĩ những lời thô tục, chửi thề của các hành khách say xỉn và vô giáo dục. Buổi tối, một núi bát đĩa chưa rửa và quần áo bẩn chờ sẵn cô ở nhà. Và thế là ngày nào cô cũng quay cuồng như con sóc chạy trong bánh xe. Cô luôn nỗ lực làm việc vì những người thân yêu. Còn ở đây, cô con gái học lớp 4 tuyên bố rằng, mẹ mình chẳng làm gì ở nơi làm việc. Oksana bị tổn thương đau đớn đến mức muốn gào hét lên.

Cô đi ngủ mà không ăn tối. Cô không thể gạt bỏ ra khỏi đầu những lời nói của con gái. Cô không trách Sophia mà tự trách mình. Thực tế, với tấm bằng tốt nghiệp đại học sư phạm, Oksana lại đi làm công việc bán vé trên xe buýt điện. Có lẽ, cô đã sai lầm khi nhường vị trí giáo viên còn trống tại phòng giáo dục cho chồng. Cô nghĩ rằng như vậy sẽ tốt hơn. Vì lúc đó Sophia đã sắp lên ba nên Oksana tiếp tục nghỉ thai sản để chăm sóc con cho đến khi cô bé lên sáu tuổi.

Và đến khi con gái vào lớp một thì cô được đưa vào danh sách chờ việc. Vì vậy, người ta đã đề nghị cô làm nhân viên soát vé trong lúc tìm được một công việc phù hợp với chuyên môn của cô. Thoạt đầu cô nghĩ rằng chỉ một hoặc hai tháng nữa thì sẽ đến trường dạy học. Nhưng đã bốn năm trôi qua, cô vẫn chưa thể thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này.

Có lẽ, con gái cô đã đúng khi nói về nghề nghiệp không danh giá của mẹ? Nhưng tại sao Oksana lại cảm thấy cay đắng trong lòng đến như vậy?

... Sáng ra, cô ngạc nhiên khi thấy con gái còn đang ngái ngủ và chồng đã chờ sẵn ở cửa. Oksana làm ra vẻ không nghe thấy và không biết gì về cuộc trò chuyện khó chịu ngày hôm qua, và hỏi:

- Sao con dậy sớm thế, còn sớm để đến trường mà?

- Hôm nay con gái của chúng không đến lớp, - người bố nói đỡ lời cho con gái. - Hôm nay Sophia sẽ cùng đi làm với mẹ, vì con sẽ viết một tác phẩm về nghề của mẹ.

Oksana xúc động trước hành động của chồng. Cô đoán rằng cuộc trò chuyện ngày hôm qua của chồng với con gái không kết thúc ở những gì mà cô nghe được.

Suốt cả ngày, Sofia chăm chú theo dõi mẹ làm việc, giúp mẹ phát vé cho hành khách. Mặc dù về đến nhà rất mệt nhưng cô bé đã giúp mẹ làm bữa tối và sau khi rửa bát đĩa thì ngay lập tức bắt tay vào viết một tuyệt phẩm bằng tiếng Nga.

Bài luận của Sofia, đặc biệt là phần kết, được cô giáo công nhận là hay nhất trong số các bài luận của các bạn cùng lớp. Và cô đã đọc một đoạn trích từ bài luận đó:

“Mẹ tôi làm việc vất vả. Trong lúc bố và tôi vẫn đang xem những giấc mơ đầy màu sắc thì mẹ tôi chuẩn bị bữa sáng cho hai bố con rồi sau đó vội vã đi làm.

Tôi từng coi công việc của mẹ là nhàm chán và tẻ nhạt cho đến khi tôi dành cả ngày làm việc cùng với mẹ. Tôi chỉ không hiểu một điều: mẹ lấy đâu ra nhiều sức mạnh và nghị lực như vậy, dù ngày nào đi làm về đến nhà cũng rất mệt mỏi? Rõ ràng, bí mật nằm ở tình yêu chân thành và vô tư của mẹ tôi mà không đòi hỏi bất cứ điều gì đền đáp.

"Tôi yêu mẹ tôi rất nhiều, bởi vì trở thành người mẹ tốt là nghề đáng trọng nhất!"

Người dịch: Dương Nguyên Khải

Vô danh
Con ngột ngạt với sự hy sinh độc hại của mẹ
Con ngột ngạt với sự hy sinh "độc hại" của mẹ

Khi người mẹ tự đóng vai "nạn nhân" để kể công, sự chăm sóc bỗng trở thành một món nợ ân nghĩa, khiến con cái phải sống trong mặc cảm tội lỗi và sự ngạt thở. Đằng sau khẩu hiệu "tất cả vì con" là thực tế: Con trẻ không còn được sống cuộc đời của chính mình mà phải gánh vác cả hạnh phúc lẫn những nỗi đau của mẹ.

Đừng để con nhà người ta trở thành nỗi ám ảnh của trẻ
Đừng để "con nhà người ta" trở thành nỗi ám ảnh của trẻ

Nhiều gia đình có mong muốn con là niềm tự hào của cả nhà hay "gánh" ước mơ của cha mẹ chưa thực hiện được. Thế nên, không ít trẻ luôn mang những tổn thương vô hình, bởi câu nói "con nhà người ta". Những lời tưởng như vô hại lại có thể trở thành áp lực, khiến trẻ tự ti và mất niềm tin vào bản thân.

Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình
Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình

Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh, con người có thể kết nối với thế giới bên ngoài. Nhưng khi mọi khoảng cách được rút ngắn qua màn hình, thì khoảng cách giữa những người trong cùng một mái nhà đôi khi lại xa hơn. Những bữa cơm ít tiếng trò chuyện, những phút giây sum họp thiếu sự sẻ chia...

Tiến sĩ Trần Hằng Ly Đừng dùng điểm số để dán nhãn cho con trẻ
Tiến sĩ Trần Hằng Ly: Đừng dùng "điểm số" để dán nhãn cho con trẻ

Thời điểm này, các trường học bắt đầu tổng kết và khen thưởng cho học sinh. Cùng với đó, trên mạng xã hội, hình ảnh phụ huynh tung điểm số, giấy khen, học bạ của con cũng xuất hiện dày đặc. Xung quanh vấn đề này, Tiến sĩ Trần Hằng Ly - giảng viên khoa Tâm lý-giáo dục Trường Sư phạm Đại học Vinh, trao đổi một số ý kiến dưới góc độ tâm lý giáo dục.

Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình
Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình

(SKTE) - Một gia đình có thể chưa thật dư dả về vật chất, chưa có nhiều điều kiện tốt nhất cho con, nhưng nếu đứa trẻ trong nhà được lớn lên khỏe mạnh, an toàn, vui vẻ và được yêu thương đúng cách, đó đã là một tài sản vô cùng lớn. Bởi sức khỏe của trẻ không chỉ là niềm vui hôm nay, mà còn là nền móng cho cả tương lai của gia đình.

Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng  Giá như tôi không cho con ăn chúng
Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng: "Giá như tôi không cho con ăn chúng"

Ai mà ngờ được, những món ăn khoái khẩu, được bố mẹ xem như "phần thưởng", "sự bù đắp" lại đẩy cậu bé ngây thơ mới 12 tuổi vào bi kịch ung thư giai đoạn cuối. Khi các bạn đang nô nức đến trường, cậu bé đau đớn nằm trên giường bệnh chiến đấu với căn bệnh ung thư đại trực tràng.

Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng
Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng

(SKTE) - Với mong muốn xây dựng một không gian văn hóa nghệ thuật ngay trong khu đô thị, THE LINC @ ParkCity Hanoi phối hợp cùng Nhau Studio, giới thiệu ParkCity Hanoi Art Camp 2026 – chuỗi hoạt động nghệ thuật cộng đồng (kéo dài trong 8 tuần từ 12/07 đến ngày 06/09/2026), dành cho cư dân ParkCity Hanoi nói riêng và những người yêu nghệ thuật nói chung tại Thủ đô Hà Nội. Chương trình khuyến khích cha mẹ cùng con cái, các em thiếu nhi cùng chia sẻ qua những bức tranh, tạo nên những ký ức đẹp ngay trong chính nơi mình sinh sống...

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116