Chủ Nhật, 08/03/2026 15:34 (GMT+7)

Tâm sự của chàng Á khoa mồ côi: ‘Mình chỉ còn con đường học để tự cứu lấy chính mình’

Mất mẹ từ năm 5 tuổi, bố qua đời khi đang học lớp 7, lớn lên trong gia đình hộ nghèo ở xã vùng cao đặc biệt khó khăn, Sần Văn Thinh bước vào giảng đường đại học bằng niềm tin rằng chỉ có học tập mới giúp mình đổi thay số phận. Từ những mất mát và thiếu thốn, chàng trai dân tộc Nùng đã nỗ lực để trở thành Á khoa toàn trường, sinh viên ngành Chính trị học của Trường Đại học Tân Trào, mang theo khát vọng tự dựng xây một mái ấm cho tương lai.
Ảnh đại diện tin bài

Sần Văn Thinh là Á khoa toàn trường, hiện theo học ngành Chính trị và Giáo dục tâm lý, Trường Đại học Tân Trào.

“Mình tên là Sần Văn Thinh, sinh năm 2007. Quê quán cũ của mình là huyện Hoàng Su Phì, tỉnh Hà Giang, nay là xã Pờ Ly Ngài, tỉnh Tuyên Quang. Hiện tại mình là sinh viên ngành Chính trị học, Khoa Chính trị và Tâm lý - Giáo dục, Trường Đại học Tân Trào”.

Chàng trai dân tộc Nùng bắt đầu câu chuyện về mình bằng một lời giới thiệu rất giản dị. Không kể về thành tích, dù cậu vừa đạt 27,31/30 điểm trong kỳ thi tốt nghiệp THPT, trở thành Á khoa toàn trường và là chủ nhân Giải Đặc biệt cuộc thi “Thầy cô trong mắt em” năm 2024 do Công đoàn Giáo dục Việt Nam tổ chức.

Một mái ấm không trọn vẹn

Thinh sinh ra và lớn lên tại thôn Văng Sai, xã Nàng Đôn. Đây là địa bàn đặc biệt khó khăn theo Quyết định 861 của Thủ tướng Chính phủ. Gia đình Thinh thuộc hộ nghèo. Nhưng với cậu, khó khăn không chỉ là kinh tế.

“Mình sinh ra cũng chưa từng nhìn thấy ông bà của mình, ông bà cũng không còn”, Thinh nói chậm rãi.

Mẹ mất khi Thinh mới 5 tuổi. Bố hay uống rượu, bạo lực gia đình và lấy thêm hai lần vợ nhưng cả hai người đều bỏ đi. Đến năm 2019, khi Thinh học lớp 7, bố cũng qua đời.

Chị gái đi lấy chồng sớm và ở xa. Căn nhà nơi vùng cao chỉ còn lại một đứa trẻ lớn lên trong những khoảng trống. “Sau khi mẹ mất, do bố thiếu hiểu biết nên không ủng hộ việc đi học. Nhà làm nông, bố lại mù chữ”. Cậu chia sẻ như một thực tế phải chấp nhận, không phải là một lời trách móc đến người thân của mình.

Những ngày đi học của cậu là những ngày đi bộ 5 - 6 km đường núi. “Nhất là mùa đông, có hôm đến lớp thì các bạn đã học được một tiết rồi”. Đường núi xa, mùa đông lạnh, nhưng với cậu ấy, việc được đến lớp đã là điều đáng quý.

Sần Văn Thinh nhận học bổng “Nâng nước Thủ khoa 2025” của Báo Tiền Phong.

Bước ngoặt xuất hiện vào năm lớp 8, khi Thinh được bổ sung vào Trường Phổ thông Dân tộc Nội trú THCS & THPT Hoàng Su Phì. “Trên quê mình, trường nội trú sẽ là trường tốt nhất huyện”. Nhờ có giải học sinh giỏi và nỗ lực của bản thân, cậu thi đỗ vào cấp 3 của trường với vị trí thứ hai.

“Có thể nói, được học ở đó là mình đã có cơ hội học tập ở nơi tốt hơn. Mình đã cố gắng hết 3 năm cấp 3. Nhờ vào sự yêu thương của thầy cô, bạn bè nên khi học xong cấp 3 mình vẫn viết tiếp được con đường đại học”.

Nói về những người âm thầm tiếp sức, Thinh khẳng định: “Suốt chặng đường của mình, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em, trường là ngôi nhà thứ hai của mình”. Trong số rất nhiều thầy cô đã giúp đỡ, người cậu nhắc đến nhiều nhất là cô Phạm Thị Út, Phó Hiệu trưởng nhà trường, người đã nhận cậu làm con nuôi và luôn giúp đỡ.

“Cố nốt mấy tháng này nữa thôi, mọi chuyện rồi sẽ khác”

“Trong thời gian mình đang ôn thi trung học phổ thông, lúc đó mình đã dành mọi thời gian cho ôn thi. Các bạn cùng phòng có rủ chơi game, đi chơi, nhưng mình đã từ chối và tập trung cho việc ôn. Trong đầu mình luôn có suy nghĩ là cố nốt mấy tháng này nữa thôi, mọi chuyện rồi sẽ khác”.

Câu nói ấy chất chứa bao niềm hy vọng. Với Thinh, “mọi chuyện rồi sẽ khác” nghĩa là có cơ hội bước ra khỏi hoàn cảnh cũ vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước khi ta đủ quyết tâm.

Cậu chia sẻ có những lúc muốn bỏ cuộc. “Nhiều lúc muốn bỏ cuộc nhưng nó chỉ chiếm một phần nhỏ lúc đấy thôi. Có lẽ là giai đoạn bố vừa mất vì lúc đó chẳng còn người thân nữa”. Nhưng rồi, Thinh tự nhắc mình: “Mình chỉ còn con đường duy nhất để đến với tương lai là đi học, tự cứu lấy chính mình”.

 Điều khiến Thinh tự hào nhất khi nhìn lại chặng đường là việc cậu vẫn giữ được niềm tin. Cho dù bản thân không còn bố, mẹ, ông bà nữa, không có ai chống lưng nhưng cậu vẫn giữ được niềm tin vào cuộc sống, vào những điều tốt đẹp trong tương lai.

“Mình muốn có một ngôi nhà của riêng mình”

Hiện tại, Thinh đang ở nhờ nhà anh họ. Hoàn cảnh gia đình ảnh hưởng rất lớn đến cách cậu sống và học tập.

“Nhiều khi mình thấy tủi thân, thấy thiếu động lực, tự ti trong học tập, nhất là những chủ đề về gia đình. Những chủ đề khác mình rất sôi nổi trong lớp nhưng đến chủ đề đó mình trầm lắm. Lúc đó mình không biết phải làm sao”.

Từng quen sống trong môi trường nội trú có bạn bè, đông vui, nên khi rời khỏi môi trường ấy, em cảm nhận rõ sự trống trải. “Mình muốn đi học và sống xa nhà hơn vì về cũng không có nhà để về”. Câu nói giản dị nhưng đầy ám ảnh.

Điều cậu ấp ủ cho tương lai không phải điều gì quá lớn lao. “Suốt chặng đường sắp tới của mình, mình muốn cố gắng học giỏi và xây dựng được tổ ấm cho mình trong tương lai”. Cậu nói thêm: “Mình muốn có một ngôi nhà của mình để trở về”.

Giữa những thiếu thốn, có một điều Thinh luôn mang theo bên mình, đó là lời dặn của người bố: “Bố mình dặn là trung thực, không tham lam, không xâm phạm những gì không thuộc về mình. Đấy là lời nói mình không thể quên được”.

Bước sang năm mới Bính Ngọ 2026, Thinh cảm nhận rõ sự thay đổi của bản thân. “Mình thấy mình đã lớn hơn và trưởng thành hơn, là một sinh viên đại học, không còn là học sinh như trước nữa”, cậu nói.

Khi được hỏi một câu ngắn gọn về năm vừa qua, Thinh chỉ nói: “Năm 2025 của mình thật tuyệt vời vì mình đã cố gắng hết mình”.

Và nếu gửi một lời nhắn tới những bạn có hoàn cảnh giống mình, Thinh nói:
“Hãy cố gắng và luôn có niềm tin vào chính mình để làm những điều tốt đẹp. Sống trong hoàn cảnh nào mình vẫn có thể tỏa sáng, chỉ cần đủ niềm tin và tự tin”.

 
Thiện Nhân (svvn.tienphong.vn)
Hành trình của Tuấn
Hành trình của Tuấn

Sinh ra chịu nhiều thiệt thòi do di chứng chất độc da cam từ bố mẹ, Lê Ngọc Tuấn (sinh năm 1983) ở xã Trường Ninh, tỉnh Quảng Trị, có một hành trình vươn lên trở thành người có ích cho gia đình và xã hội. Hành trình ấy, ngoài nỗ lực không mệt mỏi của bản thân, còn có sự đồng hành từ người thân, bạn bè, đặc biệt là Nguyễn Thị Trà My, người bạn đời của Tuấn.

Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright
Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright

Khang A Tủa - người Mông đầu tiên tốt nghiệp trường đại học Fulbright - từng có cơ hội nhận học bổng thạc sĩ tại Mỹ, trở thành giảng viên và sống cuộc đời mà nhiều người mơ ước. Nhưng Tủa chọn trở về. Để rồi sau đó, Tủa rơi vào một cuộc khủng hoảng kéo dài đến trầm cảm,...

Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số
Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số

(SKTE) - Từ một người không thể sử dụng đôi tay đến việc tự mình xây dựng kênh TikTok hơn 30.000 người theo dõi, câu chuyện của Đàm Hải Dương là minh chứng đầy nghị lực về khả năng tự học, làm chủ công nghệ và khẳng định giá trị của người khuyết tật trong cộng đồng.

Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An
Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An

Bố mắc bệnh ung thư máu, đến tuổi 18 bản thân phát hiện mắc ung thư xương, tuổi 19 phải cắt bỏ chân trái để giành giật sự sống, thế nhưng, nghịch cảnh không thể lấy đi nụ cười và niềm tin của Nguyễn Thị Dung (SN 2006), ở xã Bình Minh. Bằng nghị lực và sự lạc quan, cô gái trẻ không chỉ vượt lên bệnh tật mà còn trở thành nguồn cảm hứng, tiếp thêm động lực cho nhiều người đang đối diện với những khó khăn trong cuộc sống.

Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116