Thứ Ba, 23/06/2026 07:31 (GMT+7)

Chăm sóc sức khỏe tinh thần cho người khuyết tật cần bắt đầu từ đâu?

(SKTE) - Chăm sóc sức khỏe tinh thần cho người khuyết tật không nên bắt đầu từ lòng thương hại, mà từ sự tôn trọng. Bởi điều họ cần không chỉ là được hỗ trợ trong sinh hoạt, học tập hay việc làm, mà còn là được lắng nghe, được lựa chọn, được kết nối và được nhìn nhận như một con người có năng lực, cảm xúc và phẩm giá.
Ảnh đại diện tin bài

Điều gì giúp người khuyết tật hòa nhập tốt hơn với cộng đồng?Vai trò của vận động đối với sự phát triển toàn diện của trẻCậu bé viết chữ bằng than củi trên đỉnh Lóng Sập và hành trình trở thành thủ lĩnh sinh viên

Trong nhiều năm, khi nhắc đến người khuyết tật, xã hội thường quan tâm nhiều hơn đến phục hồi chức năng, phương tiện hỗ trợ, học nghề, việc làm hoặc trợ cấp. Những điều này rất cần thiết. Nhưng phía sau những nhu cầu dễ nhìn thấy ấy còn có một phần ít được gọi tên hơn: sức khỏe tinh thần.

Một người khuyết tật có thể đối diện với nhiều áp lực cùng lúc: khó khăn trong đi lại, học tập, làm việc, giao tiếp, chăm sóc y tế, tài chính, quan hệ xã hội và cả cảm giác bị nhìn khác đi. Tổ chức Y tế thế giới cho biết bất bình đẳng sức khỏe ở người khuyết tật đến từ những điều kiện không công bằng như kỳ thị, phân biệt đối xử, nghèo đói, bị loại khỏi giáo dục – việc làm và các rào cản trong chính hệ thống y tế.

Vì vậy, chăm sóc sức khỏe tinh thần cho người khuyết tật cần bắt đầu từ việc nhìn đúng vấn đề. Không phải mọi khó khăn tinh thần đều xuất phát từ bản thân tình trạng khuyết tật. Rất nhiều tổn thương đến từ cách môi trường xung quanh đối xử với họ: bị thương hại quá mức, bị đánh giá thấp năng lực, bị quyết định thay, bị cô lập, không được tiếp cận dịch vụ hoặc không có cơ hội tham gia đời sống cộng đồng.

Điểm khởi đầu quan trọng nhất là tôn trọng phẩm giá và quyền tự quyết. Công ước Liên Hợp Quốc về quyền của người khuyết tật nhấn mạnh mục tiêu bảo đảm người khuyết tật được hưởng đầy đủ và bình đẳng các quyền con người, quyền tự do cơ bản và được tôn trọng phẩm giá vốn có. Điều đó có nghĩa là người khuyết tật không chỉ là người “được chăm sóc”, mà là người có quyền nói lên nhu cầu, mong muốn và lựa chọn của mình.

Trong gia đình, sự quan tâm đôi khi lại bị nhầm với bao bọc. Người thân vì thương nên làm thay, quyết thay, hạn chế con em ra ngoài, ngại để họ thử việc, học tập, giao tiếp hoặc yêu đương. Nhưng nếu sự bảo vệ khiến người khuyết tật mất dần cơ hội tự lập, mất tiếng nói trong chính cuộc đời mình, sức khỏe tinh thần cũng có thể bị ảnh hưởng. Yêu thương đúng cách là nâng đỡ, không phải thay họ sống.

 

Điểm thứ hai là lắng nghe mà không phán xét. Người khuyết tật cũng có thể buồn, giận, thất vọng, tự ti, lo âu, tổn thương hoặc kiệt sức như bất kỳ ai. Nhưng nhiều người ngại nói ra vì sợ bị cho là “yếu đuối”, “nghĩ tiêu cực” hoặc “đã được giúp đỡ rồi còn đòi hỏi”. Khi cảm xúc bị phủ nhận, họ dễ thu mình, im lặng hoặc chịu đựng một mình.

Gia đình và cộng đồng có thể bắt đầu bằng những câu hỏi rất đơn giản: “Dạo này con thấy thế nào?”, “Có điều gì làm em áp lực không?”, “Anh/chị muốn được hỗ trợ theo cách nào?”. Quan trọng hơn, sau câu hỏi ấy là thái độ lắng nghe thật sự, không vội dạy bảo, không so sánh, không biến câu chuyện của họ thành bài học đạo lý.

Một yếu tố không thể thiếu là giảm kỳ thị và phân biệt đối xử. Nhiều nghiên cứu cho thấy kỳ thị và phân biệt đối xử liên quan đến nguy cơ trầm cảm, giảm tự trọng, căng thẳng và cô lập xã hội ở người khuyết tật. Kỳ thị không chỉ nằm trong những lời xúc phạm trực diện. Nó có thể xuất hiện trong ánh mắt tò mò quá mức, lời thương hại, câu đùa vô ý, cách né tránh giao tiếp hoặc giả định rằng người khuyết tật “không làm được”.

Chăm sóc tinh thần vì vậy không thể chỉ giao cho gia đình hoặc chuyên gia tâm lý. Nó cần một môi trường xã hội ít rào cản hơn: trường học có hỗ trợ phù hợp, nơi làm việc cởi mở, cơ sở y tế dễ tiếp cận, phương tiện công cộng thuận tiện, truyền thông tôn trọng và cộng đồng biết cách giao tiếp văn minh với sự khác biệt.

Điểm thứ tư là tạo cơ hội kết nối xã hội. Cô đơn là một yếu tố bào mòn sức khỏe tinh thần. Với người khuyết tật, nguy cơ cô lập có thể cao hơn nếu họ khó đi lại, thiếu bạn bè, ít cơ hội học tập – việc làm hoặc không có không gian sinh hoạt phù hợp. Kết nối không chỉ là có người ở bên cạnh, mà là được tham gia, được góp ý, được làm việc, được vui chơi, được thuộc về một nhóm nào đó.

Một buổi sinh hoạt cộng đồng, một lớp học kỹ năng, một công việc phù hợp, một nhóm bạn cùng sở thích, một sân chơi thể thao thích ứng, một kênh tư vấn dễ tiếp cận… đều có thể giúp người khuyết tật cảm thấy mình không bị đặt ngoài đời sống chung.

 

Điểm thứ năm là tiếp cận dịch vụ hỗ trợ tâm lý và y tế phù hợp. Người khuyết tật không chỉ cần chăm sóc liên quan đến dạng khuyết tật của mình, mà còn cần được chăm sóc sức khỏe toàn diện, bao gồm sức khỏe tinh thần. WHO nhấn mạnh người khuyết tật vẫn đang gặp nhiều rào cản trong tiếp cận y tế và có những nhu cầu chăm sóc chưa được đáp ứng.

Với người có dấu hiệu mất ngủ kéo dài, lo âu, buồn bã, mất hứng thú, dễ cáu gắt, thu mình, tuyệt vọng, có ý nghĩ tự làm đau bản thân hoặc không muốn tiếp tục sống, gia đình cần đưa họ đến cơ sở y tế, chuyên gia tâm lý – tâm thần hoặc dịch vụ hỗ trợ phù hợp. Đây không phải là chuyện “làm quá”, mà là can thiệp cần thiết để bảo vệ con người.

Điều quan trọng là dịch vụ hỗ trợ phải dễ tiếp cận. Một phòng tư vấn ở tầng cao không có thang máy, tài liệu không có định dạng phù hợp, nhân viên không biết giao tiếp với người khiếm thính, hoặc thái độ thiếu tôn trọng đều có thể khiến người khuyết tật ngại tìm kiếm giúp đỡ.

Cuối cùng, chăm sóc sức khỏe tinh thần cho người khuyết tật cần bắt đầu từ một thay đổi căn bản trong cách nhìn: đừng chỉ hỏi họ thiếu gì, hãy hỏi họ cần điều kiện gì để sống tốt hơn. Đừng chỉ nhìn khuyết tật, hãy nhìn con người. Đừng chỉ khen họ “nghị lực”, hãy tạo môi trường để họ không phải lúc nào cũng gồng mình chứng minh bản thân.

Người khuyết tật không cần một cộng đồng chỉ biết xúc động trước câu chuyện của họ. Họ cần một cộng đồng biết lắng nghe, tôn trọng, mở đường, trao cơ hội và đồng hành lâu dài.

Bởi sức khỏe tinh thần không thể có nếu một người luôn phải sống trong cảm giác bị thương hại, bị giới hạn hoặc bị đứng ngoài. Nó chỉ có thể được nuôi dưỡng khi người khuyết tật được sống trong sự an toàn, kết nối, tự chủ và được công nhận đúng với giá trị của mình.

TS. Nguyễn Chí Tân

Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh

Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều

Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab
Bữa ăn của người Việt đang “dư năng lượng, thiếu vi chất”
Bữa ăn của người Việt đang “dư năng lượng, thiếu vi chất”

Dù lượng muối tiêu thụ trung bình của người Việt đã giảm từ 9,42g/ngày năm 2015 xuống 8,07g/ngày năm 2021, mức này vẫn cao khoảng 1,6 lần khuyến nghị của WHO. Trong khi đó, tiêu thụ đồ uống có đường tăng tới 350% trong 15 năm, cho thấy những thách thức lớn trong thay đổi thói quen ăn uống và phòng ngừa bệnh không lây nhiễm.

Hải Phòng siết chặt y, dược tư nhân
Hải Phòng siết chặt y, dược tư nhân

(SKTE) - Trước tình trạng nhiều cơ sở khám chữa bệnh và kinh doanh dược phẩm hoạt động sai phép, ngành y tế Hải Phòng đang đẩy mạnh thanh tra, xử lý nghiêm minh các vi phạm. Cùng với các chế tài mạnh tay, thành phố từng bước chuyển hướng sang quản lý chủ động, chuẩn hóa dữ liệu từ cơ sở để bảo vệ an toàn sức khỏe cộng đồng.

Dấu hiệu cảnh báo thận đang suy yếu
Dấu hiệu cảnh báo thận đang suy yếu

Thận là cơ quan giữ nhiều chức năng quan trọng đối với cơ thể, trong đó có lọc chất thải và lượng nước dư thừa ra khỏi máu, cân bằng nước và điện giải, góp phần điều hòa huyết áp và tham gia sản xuất một số hormone. Khi chức năng thận suy giảm, các chất thải có thể tích tụ trong cơ thể, gây ảnh hưởng đến nhiều cơ quan.

Khám sức khỏe miễn phí cho trẻ em, học sinh xã Ứng Hòa
Khám sức khỏe miễn phí cho trẻ em, học sinh xã Ứng Hòa

(SKTE) - Từ ngày 20/8 đến 4/9/2026, Trạm Y tế xã Ứng Hòa phối hợp cùng Bệnh viện Đa khoa Vân Đình tổ chức đợt khám sức khỏe định kỳ miễn phí cho toàn bộ trẻ mầm non và học sinh trên địa bàn, nhằm phát hiện sớm bệnh lý học đường và hoàn thiện hồ sơ sức khỏe điện tử trước năm học mới.

Muốn trẻ đi xa với việc học, trước hết phải giúp trẻ có đủ sức khỏe để đi đường dài
Muốn trẻ đi xa với việc học, trước hết phải giúp trẻ có đủ sức khỏe để đi đường dài

(SKTE) - Một đứa trẻ có thể được cha mẹ đầu tư rất nhiều cho việc học: trường tốt, lớp học thêm, ngoại ngữ, kỹ năng, sách vở, thiết bị, thầy cô. Nhưng nếu con thường xuyên thiếu ngủ, ăn uống thất thường, ít vận động, căng thẳng kéo dài hoặc luôn học trong trạng thái mệt mỏi, thì hành trình học tập ấy rất khó bền vững. Bởi muốn trẻ đi xa với việc học, trước hết phải giúp trẻ có đủ sức khỏe để đi đường dài.

Sức khỏe là nền tảng của giáo dục, lao động và phát triển bền vững
Sức khỏe là nền tảng của giáo dục, lao động và phát triển bền vững

(SKTE) - Một đứa trẻ khó có thể học tốt nếu thường xuyên ốm yếu, thiếu ngủ, suy dinh dưỡng hoặc bất ổn tinh thần. Một người lao động khó có thể làm việc hiệu quả nếu sức khỏe bị bào mòn từng ngày. Một quốc gia cũng khó phát triển bền vững nếu cộng đồng của mình không khỏe mạnh. Vì vậy, chăm sóc sức khỏe không chỉ là nhiệm vụ của ngành y tế, mà là nền tảng của giáo dục, lao động và tương lai phát triển của xã hội.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116