Hòa nhập của người khuyết tật không chỉ là chuyện một cá nhân “cố gắng vượt lên số phận”. Nếu trường học không có lối đi phù hợp, doanh nghiệp không mở cơ hội việc làm, bệnh viện thiếu hỗ trợ tiếp cận, phương tiện công cộng chưa thuận tiện, thông tin không có định dạng dễ hiểu, thì nỗ lực cá nhân dù lớn đến đâu cũng có thể bị giới hạn bởi những rào cản xung quanh.
Theo Tổ chức Y tế thế giới, khoảng 1,3 tỷ người trên thế giới đang sống với một dạng khuyết tật đáng kể, tương đương khoảng 16% dân số toàn cầu. WHO cũng nhấn mạnh người khuyết tật thường gặp nhiều bất lợi hơn trong tiếp cận chăm sóc sức khỏe, giáo dục, việc làm và tham gia xã hội. Ngân hàng Thế giới cũng nhìn nhận hòa nhập người khuyết tật là điều kiện quan trọng để bảo đảm mọi người được tiếp cận bình đẳng với y tế, giáo dục, việc làm và các cơ hội phát triển.
Điều đầu tiên giúp người khuyết tật hòa nhập tốt hơn là thay đổi cách nhìn của cộng đồng. Trong nhiều trường hợp, rào cản lớn nhất không nằm ở khiếm khuyết cơ thể, giác quan hay trí tuệ, mà nằm ở định kiến. Người khuyết tật vẫn dễ bị nhìn như đối tượng cần giúp đỡ, thay vì một công dân có năng lực, có quyền lựa chọn và có thể đóng góp.
Một ánh mắt tò mò quá mức, một câu nói vô tình như “tội nghiệp quá”, “chắc không làm được đâu”, hay cách quyết định thay họ mọi việc có thể khiến người khuyết tật cảm thấy bị đặt ra bên lề. Sự tôn trọng bắt đầu từ những điều rất nhỏ: hỏi trước khi giúp, lắng nghe nhu cầu thật, gọi họ bằng tên thay vì bằng dạng khuyết tật, không nói thay, không quyết thay và không biến câu chuyện của họ thành cảm hứng một chiều.
Hòa nhập cũng cần bắt đầu từ khả năng tiếp cận. Một người sử dụng xe lăn không thể hòa nhập nếu nơi công cộng chỉ có cầu thang. Một người khiếm thị sẽ gặp khó nếu thông tin không có âm thanh, chữ nổi hoặc định dạng hỗ trợ. Một người khiếm thính sẽ bị loại khỏi cuộc trò chuyện nếu không có phụ đề, ngôn ngữ ký hiệu hoặc cách giao tiếp phù hợp. Có những cải thiện không quá phức tạp, như đường dốc, tay vịn, biển chỉ dẫn rõ ràng, thang máy, nhà vệ sinh tiếp cận, phụ đề trong video, tài liệu dễ đọc, nhưng lại tạo ra khác biệt rất lớn trong đời sống hằng ngày. Ngân hàng Thế giới từng nhấn mạnh nhiều biện pháp đơn giản như đường dốc cho xe lăn hay biển báo chữ nổi có thể tạo tác động thiết thực trong cải thiện tiếp cận dịch vụ.
Giáo dục hòa nhập là nền tảng quan trọng. Trẻ khuyết tật nếu được đến trường trong môi trường phù hợp sẽ có cơ hội phát triển kiến thức, kỹ năng, quan hệ bạn bè và sự tự tin. Nhưng hòa nhập giáo dục không chỉ là cho trẻ ngồi trong lớp học chung. Đó còn là giáo viên được tập huấn, chương trình có điều chỉnh hợp lý, bạn bè được giáo dục về sự khác biệt, phụ huynh được đồng hành và nhà trường có đủ công cụ hỗ trợ.
Công ước Liên Hợp Quốc về quyền của người khuyết tật nhấn mạnh người khuyết tật có quyền được hưởng giáo dục hòa nhập, chất lượng và bình đẳng, đồng thời các hệ thống cần có điều chỉnh phù hợp để người khuyết tật thực hiện quyền của mình. Nếu trẻ khuyết tật bị tách khỏi môi trường giáo dục, các em không chỉ mất cơ hội học chữ mà còn mất cơ hội học cách sống cùng cộng đồng.
Việc làm là cánh cửa lớn để người khuyết tật hòa nhập bền vững. Khi có việc làm phù hợp, người khuyết tật không chỉ có thu nhập mà còn có cảm giác được công nhận, được đóng góp và tự chủ hơn trong cuộc sống. Vấn đề là nhiều doanh nghiệp vẫn e ngại tuyển dụng người khuyết tật vì định kiến về năng suất, chi phí hỗ trợ hoặc khó khăn trong quản lý.
Thực tế, điều người khuyết tật cần không phải là ưu ái vô điều kiện, mà là cơ hội công bằng và điều chỉnh hợp lý. Đó có thể là bố trí vị trí làm việc phù hợp, linh hoạt thời gian, hỗ trợ công nghệ, giao tiếp rõ ràng, cải thiện không gian tiếp cận hoặc đánh giá nhân viên dựa trên năng lực thật thay vì định kiến. Khi doanh nghiệp biết thiết kế công việc theo khả năng, người khuyết tật có thể trở thành lực lượng lao động ổn định, có trách nhiệm và giàu nghị lực.
Y tế cũng là một trụ cột quan trọng. Người khuyết tật cần được tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe không chỉ liên quan trực tiếp đến dạng khuyết tật của họ, mà còn cả chăm sóc sức khỏe thông thường như khám tổng quát, sức khỏe sinh sản, nha khoa, phục hồi chức năng, sức khỏe tinh thần và quản lý bệnh mạn tính. WHO lưu ý người khuyết tật thường gặp nhu cầu chăm sóc sức khỏe chưa được đáp ứng và cần các hệ thống y tế bảo vệ quyền, phẩm giá của họ.
Một cộng đồng hòa nhập cũng cần không gian văn hóa, thể thao, giao thông và công nghệ thân thiện hơn. Người khuyết tật không chỉ cần đi học, đi làm, đi khám bệnh. Họ cũng cần đi chơi, xem phim, tham gia sự kiện, tập luyện thể thao, yêu đương, lập gia đình, sáng tạo, du lịch và sống một đời sống xã hội phong phú. Khi các hoạt động cộng đồng không tính đến nhu cầu tiếp cận, người khuyết tật dễ bị loại khỏi những niềm vui rất bình thường của đời sống.
Gia đình đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Sự yêu thương là cần thiết, nhưng nếu yêu thương đi kèm bao bọc quá mức, người khuyết tật có thể mất dần cơ hội tự lập. Gia đình nên đồng hành bằng cách khuyến khích con em mình học kỹ năng, ra ngoài, giao tiếp, thử việc, tham gia cộng đồng và đưa ra quyết định trong khả năng của họ. Hòa nhập không có nghĩa là đẩy người khuyết tật ra ngoài một mình, mà là tạo điều kiện để họ từng bước tự tin bước vào đời sống chung.
Truyền thông cũng cần thay đổi. Những câu chuyện về người khuyết tật không nên chỉ được kể theo hai hướng: bi kịch hoặc phi thường. Không phải người khuyết tật nào cũng cần trở thành “tấm gương vượt khó” để được tôn trọng. Họ trước hết là con người bình thường, có điểm mạnh, điểm yếu, niềm vui, nỗi buồn, ước mơ và quyền được sống theo cách mình lựa chọn.
Cuối cùng, điều giúp người khuyết tật hòa nhập tốt hơn không phải là lòng thương hại, mà là một hệ sinh thái công bằng hơn: gia đình biết nâng đỡ, nhà trường biết bao dung, doanh nghiệp biết mở cơ hội, cơ sở y tế biết tiếp cận, chính sách biết lắng nghe, truyền thông biết tôn trọng và cộng đồng biết xem sự khác biệt là một phần tự nhiên của xã hội.
Một xã hội văn minh không được đo bằng việc có bao nhiêu lời kêu gọi giúp đỡ người yếu thế. Nó được đo bằng việc người khuyết tật có thể bước ra đường, đến trường, đi làm, sử dụng dịch vụ, tham gia cộng đồng và sống cuộc đời của mình mà không phải liên tục chứng minh rằng họ xứng đáng được hiện diện.
TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab