Thứ Năm, 10/09/2026 14:11 (GMT+7)
TS. Bùi Mạnh Cường – Người sáng lập Quỹ Mái ấm Hạnh phúc:

Món quà khai giảng với các bệnh nhi – Nơi không có tiếng trống trường

(SKTE) - TS. Bùi Mạnh Cường – Người sáng lập Quỹ Mái ấm Hạnh phúc, cho biết: Chương trình "Trao hỗ trợ cho các bệnh nhân Nhi đang điều trị tại Trung tâm Nhi - nhân dịp khai giảng năm học mới 2026-2027" có ý nghĩa kết nối những tấm lòng nhân ái, chung tay hỗ trợ các em nhỏ, người bệnh, đặc biệt là các bệnh nhi đang điều trị tại Bệnh viện Trung ương Huế. Hoạt động nhằm lan tỏa tinh thần tương thân tương ái, chung tay hỗ trợ người bệnh, các em học sinh có những món quà tinh thần trước dịp năm học mới và hỗ trợ gia đình vượt qua khó khăn.
Ảnh đại diện tin bài

: Chương trình "Trao hỗ trợ cho các bệnh nhân Nhi đang điều trị tại Trung tâm Nhi - nhân dịp khai giảng năm học mới 2026-2027" tại Bệnh viện Trung ương Huế. (Ảnh: BVH)

TP Huế: Cứu sống bệnh nhi 7 tuổi liệt tứ chi do rắn độc cắnHơn 1.000 người dân vùng cao TP Huế được khám sức khỏe miễn phíQuốc hội thông qua Nghị quyết thành lập thành phố Huế trực thuộc Trung ương

Trước đó, ngày 28/8/2026, tại Trung tâm Đào tạo & Chỉ đạo tuyến, Bệnh viện Trung ương Huế phối hợp cùng UBND Thành phố Huế và Quỹ Mái ấm Hạnh phúc, tổ chức chương trình "Trao hỗ trợ cho các bệnh nhân Nhi đang điều trị tại Trung tâm Nhi - nhân dịp khai giảng năm học mới 2026-2027". Hoạt động nhằm động viên, sẻ chia và tiếp thêm nghị lực cho các em trong hành trình điều trị; đồng thời lan tỏa tinh thần tương thân tương ái, chung tay hỗ trợ người bệnh và gia đình vượt qua khó khăn. 

Đây là câu chuyện về hành trình nhân ái, chia sẻ yêu thương và trao tặng quà hỗ trợ dành cho các bệnh nhi đang điều trị tại Trung tâm Nhi -Bệnh viện Trung ương Huế, nhân dịp khai giảng năm học mới 2026-2027. TS. Bùi Mạnh Cường – Người sáng lập Quỹ Mái ấm Hạnh phúc, bày tỏ những cảm xúc cảm động khi kể lại:

"Trong không khí hân hoan chào đón ngày hội toàn dân đưa trẻ đến trường, tôi cùng Đoàn thiện nguyện Quỹ Mái ấm Hạnh phúc đến Bệnh viện Trung ương Huế trao quà cho những bệnh nhi đang phải điều trị. Tại đây, chúng tôi thấy những đứa trẻ đang được các Bác sĩ thăm khám, cho các em uống thuốc và truyền dịch trong không gian tĩnh lặng, với các em lễ khai giảng năm học này không có tiếng trống trường. Mặc dù ngoài kia, trẻ em cả nước đang nô nức đến trường, diện lên mình những bộ đồng phục mới, những cặp sách mới, những bó hoa rực rỡ và tiếng trống khai giảng năm học mới đã bắt đầu.

TS. Bùi Mạnh Cường – Người sáng lập Quỹ Mái ấm Hạnh phúc, đã trao quà hỗ trợ cho các bệnh nhi đang điều trị, người thân gia đình bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn, tại Trung tâm Nhi - Bệnh viện Trung ương Huế. (Ảnh: BVH)

Tôi đã nghĩ chuyến đi hôm ấy sẽ chỉ là buổi trao quà, thăm hỏi các em trong ngày khai giảng. Nhưng khi bước vào khu bệnh nhi, gặp những người thân đang chăm con, chăm cháu, tôi mới thấy phía sau mỗi món quà là câu chuyện dài hơn rất nhiều, có những câu chuyện khiến người nghe phải chậm lại, phải ngồi thêm một lúc, bởi nếu chỉ hỏi han vài câu rồi đi, có lẽ mình sẽ không hiểu được hết những gì gia đình các em đang trải qua.

Trong số những hoàn cảnh chúng tôi gặp, em Võ Chí Công (sinh năm 2022, quê ở Ninh Bình), đang được bà ngoại chăm sóc, là một trong những em nhỏ khiến tôi nhớ mãi. Công được chẩn đoán mắc u tuyến tùng khi em mới 20 tháng tuổi, người mẹ đã rời đi, để lại em trong vòng tay người bà nay tuổi đã cao.

Người bà đưa cháu vào Huế chữa bệnh, mang theo những giấy tờ bệnh án và những điều cần nhớ về quá trình điều trị. Tôi nhìn người bà chăm cháu, rồi nghĩ đến tuổi của bà đến những ngày tháng đáng lẽ đã có thể được nghỉ ngơi bên con cháu, vậy mà giờ đây bà lại tiếp tục một cuộc sống khác, gắn với bệnh viện, với những lần thăm khám, những viên thuốc và những đêm thức trắng bên giường bệnh.

Có những việc ở bệnh viện tưởng như rất nhỏ nhưng người chăm bệnh phải làm đi làm lại mỗi ngày. Một bữa ăn, một lần uống thuốc, một lần đưa cháu đi khám, một đêm nằm cạnh giường bệnh. Với một đứa trẻ còn quá nhỏ, những việc ấy càng cần người lớn ở bên.

Tôi không biết người bà đã phải trải qua bao nhiêu ngày như thế, cũng không biết bà đã bao lần tự nhủ phải cố gắng thêm một chút nữa. Nhưng nhìn bà đưa tay chăm cháu, tôi hiểu rằng với người thân, những ngày ở bệnh viện không chỉ là thời gian chờ đợi điều trị mà còn là những ngày phải tự mình gánh thêm rất nhiều việc, trong khi điều mong muốn nhất vẫn là cháu được khỏe lên.

Công còn quá nhỏ để hiểu hết căn bệnh của mình. Em chỉ biết mình đang được bà chăm sóc, được đưa đi điều trị, được ở bên người thân trong những ngày khó khăn. Còn người bà, có lẽ điều bà mong nhất cũng chỉ là cháu khỏe lên, để rồi một ngày nào đó được đưa cháu trở về nhà, trở lại với cuộc sống bình thường của một đứa trẻ.

TS. Bùi Mạnh Cường – Người sáng lập Quỹ Mái ấm Hạnh phúc, đã trao quà hỗ trợ cho các bệnh nhi đang điều trị, người thân gia đình bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn, tại Trung tâm Nhi - Bệnh viện Trung ương Huế. (Ảnh: BVH) 

“Cửa tử” với một em nhỏ chưa kịp vào lớp 1

Ở một góc khác của bệnh viện, tôi gặp câu chuyện của Trương Thị Thùy Dương (sinh năm 2021, quê ở Vĩnh Long). Thùy Dương được chẩn đoán mắc u não, phải trải qua những ngày tháng điều trị kéo dài. Có thể nói đây là “cửa tử” với một đứa trẻ chưa kịp vào lớp 1. Ở tuổi của em, nhiều đứa trẻ đang chuẩn bị sách vở, làm quen với lớp học, với cô giáo và những người bạn mới. Còn với Thùy Dương, những ngày tháng ấy lại gắn với bệnh viện, với những lần thăm khám và điều trị.

Từ Vĩnh Long ra Huế là một hành trình dài và di chuyển khá xa. Với đứa trẻ đang mang bệnh, quãng đường ấy càng dài hơn nữa, bởi mỗi chặng di chuyển đều gắn với nỗi lo của người thân: Liệu con có chịu được không, bệnh có thuyên giảm không, rồi những ngày tiếp theo sẽ phải làm thế nào?

“Tôi nghĩ đến những ngày đầu tháng Chín, khi nhiều gia đình đang chuẩn bị cho con một năm học mới và thấy thương những đứa trẻ như Dương. Các em còn quá nhỏ để hiểu hết những gì đang xảy ra với mình nhưng đã phải làm quen với những ngày tháng điều trị, với việc xa nhà, với những điều mà đáng lẽ tuổi thơ chưa cần phải biết đến”.

Những câu hỏi ấy không dễ trả lời, nhất là khi người thân chỉ có thể chờ đợi và hy vọng. Có những lúc, điều họ cần nhất có lẽ không phải là lời động viên thật hay mà là có người ngồi bên, lắng nghe, để họ được nói ra những điều mình đang lo lắng.

Người cha công nhân và chuyến đi vì sức khỏe của con

Cũng tại bệnh viện, có một người cha là công nhân từ Đồng Nai đưa con ra Huế điều trị ung thư. Anh phải xin nghỉ việc, tạm gác lại công việc vốn là nguồn thu nhập chính của gia đình để ở bên con và chăm sóc tất cả cho sức khỏe của con yêu.

 “Tôi nghĩ đến những người công nhân vẫn phải đi làm mỗi ngày để lo cho gia đình, đến những khoản chi tiêu không thể dừng lại, đến công việc mà nếu nghỉ thì thu nhập cũng bị ảnh hưởng. Nhưng khi con bị bệnh, người cha ấy vẫn phải thu xếp để đưa con đi điều trị, bởi lúc này, điều quan trọng nhất với anh là con cái”.

Những ngày ở bệnh viện, người cha ấy cũng như nhiều người thân khác, phải cố gắng lo từng việc nhỏ cho con, từ chuyện ăn uống, nghỉ ngơi đến những lần thăm khám, điều trị. Công việc ở quê nhà vẫn còn đó, những khoản chi tiêu của gia đình vẫn còn đó nhưng trước mắt anh lúc này là đứa con đang cần mình.

“Tôi không biết anh đã phải xin nghỉ việc bao lâu cũng không biết những ngày tháng ấy đã khiến gia đình anh khó khăn đến mức nào. Nhưng nhìn người cha ở bên con, tôi hiểu rằng có những lúc, người ta phải tạm gác lại rất nhiều điều để giữ lấy một điều quan trọng nhất”.

Về phía Bệnh viện Trung ương Huế có BS.CKII. Dương Anh Quân – Giám đốc Trung tâm Mắt, Chủ tịch Công đoàn (đại diện lãnh đạo Bệnh viện), trao tặng Giấy Chứng nhận cho TS. Bùi Mạnh Cường – Người sáng lập Quỹ Mái ấm Hạnh phúc, (đại diện cá nhân đơn vị mạnh thường quân) đã tặng quà hỗ trợ cho các bệnh nhi điều trị tại bệnh viện. (Ảnh: BVH)

Những người thân ở lại bên giường bệnh

Đi giữa khu bệnh nhi, tôi gặp những người cha, người mẹ, người ông, người bà ngồi bên giường con cháu. Có người từ xa đưa con ra Huế, có người phải nghỉ việc để chăm con, có người tuổi đã cao vẫn tiếp tục những ngày tháng chăm cháu. Mỗi người một hoàn cảnh nhưng đều đang cố gắng để con mình có thêm cơ hội chữa bệnh.

“Tôi nghĩ đến những gia đình ở quê nhà, nơi những người thân khác vẫn đang chờ tin đến những công việc phải tạm gác lại, đến những ngày tháng mà cả gia đình phải cùng nhau xoay xở để có thể tiếp tục điều trị cho con”.

Ở bệnh viện, có những đứa trẻ còn quá nhỏ để hiểu hết những gì đang xảy ra với mình. Các em chỉ biết mình phải điều trị, phải nằm viện, phải xa nhà trong một thời gian dài. Còn người thân thì phải cố gắng lo từng việc nhỏ cho con, trong khi vẫn phải nghĩ đến những điều đang chờ ở phía sau. Bệnh viện vì thế không chỉ là nơi điều trị bệnh mà còn là nơi những gia đình gửi vào đó niềm hy vọng của mình.

Món quà trong ngày khai giảng

“Chúng tôi mang quà đến cho các em trong dịp lễ khai giảng. Những phần quà không lớn nhưng khi trao tận tay các em, tôi thấy vui vì ít nhất trong ngày hôm ấy, các em có thêm một chút niềm vui, có thêm một điều gì đó để chờ đợi.

Tôi nhớ những gương mặt của các em, nhớ những người thân đang ở bên và nghĩ rằng có lẽ điều đáng quý nhất của chuyến đi như thế không chỉ là những món quà được trao mà còn là việc mình đã đến, đã gặp, đã nghe những câu chuyện của họ. Có những gia đình đang trải qua những ngày tháng rất khó khăn nhưng họ vẫn cố gắng từng ngày để con được điều trị, được chăm sóc, được có thêm cơ hội trở về với cuộc sống bình thường”.

Và tôi nghĩ, với những đứa trẻ như Công, như Dương, với người cha công nhân từ Đồng Nai, với người bà tuổi đã cao đưa cháu vào Huế chữa bệnh, điều họ cần nhất có lẽ vẫn là những ngày tháng bình yên hơn, những ngày không phải lo lắng quá nhiều về bệnh tật, những ngày được trở về nhà và sống một cuộc sống bình thường.

Các y bác sĩ của Bệnh viện Trung ương Huế, cùng TS. Bùi Mạnh Cường – Người sáng lập Quỹ Mái ấm Hạnh phúc, chụp ảnh kỷ niệm với các bệnh nhi, em nhỏ và người thân gia đình tại chương trình. (Ảnh: BVH)


Một Lễ khai giảng khác biệt – Nơi không có tiếng trống trường

Chiều buông xuống trên sông Hương, chúng tôi rời bệnh viện trở về Hà Nội. Ở những ngôi trường trên toàn quốc Lễ khai giảng đã kết thúc, năm học mới đã bắt đầu; trẻ con về nhà, ríu rít kể chuyện bạn mới, cô mới, lớp mới. Còn ở bệnh viện, những ngày điều trị vẫn tiếp tục, những người thân vẫn ở bên con, bên cháu, chờ đợi những tin vui.

Tôi chợt nghĩ, hóa ra trong dịp khai giảng năm nay, chúng tôi cũng đã có buổi gặp gỡ rất đặc biệt. Không có tiếng trống trường, không có những bộ quần áo mới, không có những chiếc cặp sách trên vai nhưng có những đứa trẻ đang cố gắng từng ngày để được trở về với cuộc sống bình thường của mình.

Tôi nhớ người bà đưa cháu vào Huế chữa bệnh, nhớ người cha công nhân phải xin nghỉ việc để ở bên con, nhớ những đứa trẻ còn quá nhỏ nhưng đã phải trải qua những ngày tháng điều trị kéo dài. Những câu chuyện ấy khiến tôi thấy rằng, đôi khi điều đáng quý nhất không phải là mình đã làm được việc gì lớn lao mà là mình đã có mặt ở đó, đã biết đến những hoàn cảnh ấy, đã hiểu thêm một chút về những gì họ đang trải qua.

Dịp khai trường năm nay chúng tôi không đến trường mà đến bệnh viện. Và khi trở về, tôi vẫn nghĩ về những đứa trẻ ấy, về những người thân đang ở bên, về những ngày tháng mà họ đang cố gắng đi qua. Tôi chỉ mong các em sớm khỏe, sớm được trở về nhà, để rồi một ngày nào đó, những chiếc cặp sách lại được khoác lên vai, những bước chân nhỏ lại tung tang qua cổng trường và tiếng trống khai giảng lại vang lên trong một ngày tháng Chín thật bình thường. Bởi với những đứa trẻ đang nằm viện hôm nay, có lẽ điều mong ước giản dị nhất vẫn là được trở lại trường, được đi học, được chơi với bạn bè, được sống những ngày tháng bình thường của tuổi thơ.

Và tôi mong rằng, sau chuyến đi này, mình sẽ còn có dịp trở lại Huế, trở lại với các em, để được nhìn thấy những gương mặt ấy trong một ngày vui khác. Khi các em đã khỏe hơn, khi những ngày tháng điều trị đã lùi lại phía sau và khi tiếng trống trường lại vang lên trong cuộc đời các em nhỏ, học sinh thân thương và đầy hy vọng!".

 

Đại Lộc
Lớp học tràn đầy tình thương của bà giáo già
Lớp học tràn đầy tình thương của bà giáo già

Sáng nào cũng vậy, trừ cuối tuần hoặc lúc đau ốm, bà giáo Nguyễn Thị Côi (sinh 1941) lại lóc cóc đi xe ôm đến Nhà Văn hóa phường Tân Mai, nơi những đứa trẻ “đặc biệt” của Lớp học tình thương đang ngóng đợi bà.

Bảo Việt hỗ trợ 2,7 tỷ đồng xây dựng Trường Mầm non Thân Giáp, Cao Bằng
Bảo Việt hỗ trợ 2,7 tỷ đồng xây dựng Trường Mầm non Thân Giáp, Cao Bằng

(SKTE) - Nhân dịp kỷ niệm 30 năm thành lập và chào đón năm học mới 2026-2027, Bảo Việt Nhân thọ - Tập đoàn Bảo Việt đã triển khai chuỗi hoạt động “Cùng em đến trường - Vun đắp tương lai” tại nhiều địa phương trên cả nước. Bảo Việt luôn dành ưu tiên ngân sách cho các hoạt động phát triển giáo dục như: tặng học bổng cho các sinh viên xuất sắc, xây dựng trường học, tài trợ các dụng cụ học tập cho các địa bàn vùng sâu vùng xa, trao quà và học bổng cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Có cha nuôi Biên phòng, các con tự tin bước vào năm học mới
Có cha nuôi Biên phòng, các con tự tin bước vào năm học mới

Bằng tình thương, trách nhiệm, cán bộ, chiến sĩ Bộ đội Biên phòng TP Đà Nẵng triển khai nhiều hoạt động đồng hành cùng các học sinh được nhận đỡ đầu theo Chương trình “Nâng bước em đến trường - Con nuôi Đồn Biên phòng” trước thềm năm học mới. Việc làm ấy trở thành điểm tựa vững chắc, chắp cánh cho những học sinh nghèo có thêm động lực để vượt khó, tự tin bước vào giảng đường.

Xúc động lễ khai giảng của những vầng trăng khuyết nơi ngoại thành Hà Nội
Xúc động lễ khai giảng của những "vầng trăng khuyết" nơi ngoại thành Hà Nội

Hòa chung không khí hân hoan của hàng triệu học sinh Thủ đô và cả nước hưởng ứng ngày "Toàn dân đưa trẻ đến trường" (5-9-2026), tại chùa Hương Lan (xã Phú Nghĩa, Hà Nội), một lễ khai giảng vô cùng đặc biệt đã diễn ra. Không cờ hoa rực rỡ, không loa đài rộn rã, lớp học tình thương của cô giáo Lê Thị Hòa cùng các đồng nghiệp bước vào năm học mới 2026 - 2027 trong không khí giản dị, đong đầy hạnh phúc và nụ cười rạng rỡ của các em nhỏ khuyết tật.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm gửi thư cho ngành Giáo dục nhân dịp Khai giảng năm học mới 2026-2027
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm gửi thư cho ngành Giáo dục nhân dịp Khai giảng năm học mới 2026-2027

(SKTE) - Nhân dịp khai giảng năm học mới 2026-2027, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã gửi thư động viên, nhắn nhủ đến các thầy giáo, cô giáo, cán bộ quản lý, người lao động ngành Giáo dục, các bậc phụ huynh, học sinh, sinh viên trên cả nước. Tạp chí Sức khỏe trẻ em xin trân trọng giới thiệu toàn văn bức thư của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm:

Những chàng trai trẻ giữ lửa tiệm mì 0 đồng ở TP Hồ Chí Minh
Những chàng trai trẻ 'giữ lửa' tiệm mì 0 đồng ở TP Hồ Chí Minh

Mỗi tuần một lần, “Tiệm mì 0 đồng - Những chàng trai Hóc Môn” lại đỏ lửa để phục vụ hàng trăm suất ăn miễn phí cho người lao động nghèo, người bán vé số, bán hàng rong và những hoàn cảnh khó khăn tại TP Hồ Chí Minh. Không cần đăng ký hay chứng minh hoàn cảnh, bất kỳ ai ghé qua cũng được đón bằng một tô mì nóng hổi cùng sự sẻ chia chân thành từ các tình nguyện viên.

Gieo mầm xanh âm nhạc giữa đại ngàn Đam Rông 2
Gieo mầm xanh âm nhạc giữa đại ngàn Đam Rông 2

Giữa những triền đồi xanh ngút ngàn của tiểu khu Đạ Mpô, xã Đam Rông 2 (Lâm Đồng), một lớp học âm nhạc miễn phí đang mang tiếng đàn, tiếng hát đến với trẻ em người Mông, góp phần nuôi dưỡng đam mê và tạo sân chơi ý nghĩa trong dịp hè.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116