Thứ Hai, 24/02/2025 13:23 (GMT+7)

Con chim sẻ

(SKTE) - ... Và Nikita chợt ngộ ra: cha anh chưa bao giờ nói ông yêu anh. Nhưng mọi hành động của ông, cũng như câu chuyện về con chim sẻ này đều chứng tỏ rằng ông yêu con mình hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian này...
Ảnh đại diện tin bài

Từ lúc còn nhỏ, Nikita đã không hợp với cha mình. Anh cảm thấy dường như cha lúc nào đối với anh cũng bẻ hành bẻ tỏi, bắt anh làm những điều không thể, coi thường ý kiến và hạn chế tự do của anh. Tóm lại, anh đi đến kết luận rằng, cha đơn giản là không yêu quý anh.

Năm tháng trôi qua. Nikita lớn lên và bắt đầu sống tự lập. Anh hiếm khi về thăm cha mẹ và chỉ về vì thương mẹ. Bà thường xuyên gọi điện, khóc trong điện thoại, gọi anh về nhà.

Cha cũng không đòi anh phải nói chuyện với mình. Không tham gia vào các cuộc chuyện trò giữa hai mẹ con cũng như chẳng đưa ra lời khuyên nào với anh, dường như ông cảm thấy rằng đứa con trai đã trưởng thành chỉ đang chờ một cái cớ để trút xuống đầu ông tất cả những nỗi khó chịu chất chứa trong lòng từ thời niên thiếu của mình.

Thỉnh thoảng khi Nikita về thăm nhà, anh bắt tay cha lúc họ gặp nhau, và chỉ có thế. Lúc chia tay ra về thì thủ tục cũng tương tự.

Rồi một ngày cha ngã bệnh. Ông bị đột quỵ. Mẹ gọi điện và bảo anh về. Nikita vứt bỏ mọi công việc và nhanh chóng về nhà.

Dọc đường về anh rất lo lắng. Thậm chí còn không ngờ mình lại lo lắng cho cha đến như vậy. Lúc trên xe, những hình ảnh quá khứ khi cha còn trẻ và mạnh mẽ thoáng hiện ra trước mắt anh.

Thật kỳ lạ, trong lòng anh không hề có ký ức xấu nào về cha. Nikita không thể nhớ lại được dù là một chuyện ít nhiều nghiêm trọng khi cha làm anh bị tổn thương. Hóa ra là mối ác cảm của anh đối với cha làm cho quan hệ của hai cha con không thân mật không phải là lý do thực sự. Đó chỉ là những mong muốn, ấm ức và hiểu lầm của anh thời niên thiếu!

Nikita đã ở nhà khoảng một tháng. Anh giúp mẹ công việc nhà cửa, đi thăm cha, ngồi hàng giờ với ông bên giường bệnh. Cuối cùng, cha anh đã bình phục và được xuất viện.

Còn vài ngày nữa là anh phải lên đường.

Một buổi chiều, Nikita và cha đang ngồi trong sân: anh đọc sách, còn cha trầm ngâm nhìn về phía chân trời.

Đột nhiên cha anh hỏi:

- Nó là con gì? - và chỉ vào một con chim đang vùng vẫy trong vũng nước. Nikita ngước lên khỏi cuốn sách, đưa mắt nhìn và trả lời:

- Đó là con chim sẻ, thưa cha.

Trả lời xong anh thầm nghĩ: "Kỳ lạ thật, chẳng lẽ cha thực sự đã quên một từ ngữ đơn giản như vậy sao?"

- Nó là con gì? - người cha hỏi lại vừa chỉ vào con vật lông xù tinh nghịch.

- Con chim sẻ, - Nikita đáp lại.

Một vài phút trôi qua và người cha lại cất giọng hỏi:

- Nó là con gì?

- Đó là con chim sẻ bình thường! - trong giọng Nikita đã lộ ra vẻ bực bội không che giấu, - cha không nhìn thấy à?

Người cha im lặng. Và một giây sau Nikita lại nghe thấy:

- Nó là con gì? - người cha, với nụ cười và sự hồn nhiên trẻ con, chỉ tay vào con chim đang nhảy nhót.

Thật là quá quắt. Nikita cả quyết rằng cha đang chế giễu mình nên không thể nhẫn nhịn được nữa và trả lời gần như quát lên: “Cha, đó chỉ là con chim sẻ!!! Tại sao cha cứ hỏi đi hỏi lại con mỗi một câu hỏi ngu ngốc như vậy, vì chính cha cũng đã biết câu trả lời!"

Người cha nhìn con bằng ánh mắt yêu thương, rồi mỉm cười và nói:

- 18 năm trước con tròn ba tuổi. Cha con mình đã cùng nhau ngồi đúng ở chỗ này. Lúc đó, giống như bây giờ, những con chim sẻ đang nhảy nhót khắp sân, và con đã vừa chỉ tay vào chúng vừa hỏi cha hai mươi lần "Đây là con gì?". Xin lỗi con, cha lại nhớ tới chuyện đó. Cha chỉ muốn xem chính con có thể chịu đựng câu hỏi này bao nhiêu lần.

- Vỏn vẹn bốn lần! - Nikita cảm thấy rất xấu hổ.

Thì ra anh hoàn toàn không hiểu cha mình. Anh không tưởng tượng, điều gì đã thúc đẩy anh, anh làm thế nhằm mục đích gì và để đạt được điều gì. Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó dù chỉ một phút.

Còn bây giờ: ngay từ đầu anh đã đoán rằng có ẩn ý gì đó trong câu hỏi, nhưng anh đã vội vàng, không suy nghĩ, không tìm cách hiểu. Anh không đủ kiên nhẫn. Và không đủ cả tình yêu nữa...

Và Nikita chợt ngộ ra: cha anh chưa bao giờ nói ông yêu anh. Nhưng mọi hành động của ông, cũng như câu chuyện về con chim sẻ này đều chứng tỏ rằng ông yêu con mình hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian này.

- Cha tha lỗi cho con, - Nikita bước lại gần rồi gục đầu vào vai cha, - Con thật là ngốc...

- Con trai, con là niềm tự hào của cha, - người cha khẽ trả lời, - và mãi là như vậy...

Người dịch: Dương Nguyên Khải

 

Những câu chuyện của Sushkin/Yandex Zen
Con ngột ngạt với sự hy sinh độc hại của mẹ
Con ngột ngạt với sự hy sinh "độc hại" của mẹ

Khi người mẹ tự đóng vai "nạn nhân" để kể công, sự chăm sóc bỗng trở thành một món nợ ân nghĩa, khiến con cái phải sống trong mặc cảm tội lỗi và sự ngạt thở. Đằng sau khẩu hiệu "tất cả vì con" là thực tế: Con trẻ không còn được sống cuộc đời của chính mình mà phải gánh vác cả hạnh phúc lẫn những nỗi đau của mẹ.

Đừng để con nhà người ta trở thành nỗi ám ảnh của trẻ
Đừng để "con nhà người ta" trở thành nỗi ám ảnh của trẻ

Nhiều gia đình có mong muốn con là niềm tự hào của cả nhà hay "gánh" ước mơ của cha mẹ chưa thực hiện được. Thế nên, không ít trẻ luôn mang những tổn thương vô hình, bởi câu nói "con nhà người ta". Những lời tưởng như vô hại lại có thể trở thành áp lực, khiến trẻ tự ti và mất niềm tin vào bản thân.

Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình
Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình

Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh, con người có thể kết nối với thế giới bên ngoài. Nhưng khi mọi khoảng cách được rút ngắn qua màn hình, thì khoảng cách giữa những người trong cùng một mái nhà đôi khi lại xa hơn. Những bữa cơm ít tiếng trò chuyện, những phút giây sum họp thiếu sự sẻ chia...

Tiến sĩ Trần Hằng Ly Đừng dùng điểm số để dán nhãn cho con trẻ
Tiến sĩ Trần Hằng Ly: Đừng dùng "điểm số" để dán nhãn cho con trẻ

Thời điểm này, các trường học bắt đầu tổng kết và khen thưởng cho học sinh. Cùng với đó, trên mạng xã hội, hình ảnh phụ huynh tung điểm số, giấy khen, học bạ của con cũng xuất hiện dày đặc. Xung quanh vấn đề này, Tiến sĩ Trần Hằng Ly - giảng viên khoa Tâm lý-giáo dục Trường Sư phạm Đại học Vinh, trao đổi một số ý kiến dưới góc độ tâm lý giáo dục.

Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình
Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình

(SKTE) - Một gia đình có thể chưa thật dư dả về vật chất, chưa có nhiều điều kiện tốt nhất cho con, nhưng nếu đứa trẻ trong nhà được lớn lên khỏe mạnh, an toàn, vui vẻ và được yêu thương đúng cách, đó đã là một tài sản vô cùng lớn. Bởi sức khỏe của trẻ không chỉ là niềm vui hôm nay, mà còn là nền móng cho cả tương lai của gia đình.

Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng  Giá như tôi không cho con ăn chúng
Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng: "Giá như tôi không cho con ăn chúng"

Ai mà ngờ được, những món ăn khoái khẩu, được bố mẹ xem như "phần thưởng", "sự bù đắp" lại đẩy cậu bé ngây thơ mới 12 tuổi vào bi kịch ung thư giai đoạn cuối. Khi các bạn đang nô nức đến trường, cậu bé đau đớn nằm trên giường bệnh chiến đấu với căn bệnh ung thư đại trực tràng.

Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng
Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng

(SKTE) - Với mong muốn xây dựng một không gian văn hóa nghệ thuật ngay trong khu đô thị, THE LINC @ ParkCity Hanoi phối hợp cùng Nhau Studio, giới thiệu ParkCity Hanoi Art Camp 2026 – chuỗi hoạt động nghệ thuật cộng đồng (kéo dài trong 8 tuần từ 12/07 đến ngày 06/09/2026), dành cho cư dân ParkCity Hanoi nói riêng và những người yêu nghệ thuật nói chung tại Thủ đô Hà Nội. Chương trình khuyến khích cha mẹ cùng con cái, các em thiếu nhi cùng chia sẻ qua những bức tranh, tạo nên những ký ức đẹp ngay trong chính nơi mình sinh sống...

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116