Thứ Tư, 05/03/2025 08:58 (GMT+7)

Ilyushenka

(SKTE) - Đứa bé chào đời vào đúng nửa đêm. Đúng lúc đồng hồ điện tử của phòng hộ sinh nhấp nháy màu xanh lá cây, chuyển từ con số 23:59 sang 00:00. Bác sĩ và nữ hộ sinh nhìn nhau, bác sĩ khoa sơ sinh đang trực vội vàng bế thân hình bé nhỏ đang tím tái bất động đặt sang bàn thay tã rồi nhanh tay lấy ống hút.
Ảnh đại diện tin bài

Đứa bé không thở. Sản phụ hơi ngoái đầu nhìn, thờ ơ theo dõi các thao tác thủ thuật của bác sĩ. “Có lẽ, nó đã chết? Nó không khóc...” - những suy nghĩ quay cuồng trong trong cái đầu bị cơn đau nhức nhối làm cho u u mê mê của cô. Cuối cùng, đứa trẻ sơ sinh cũng bật ra một tiếng oe oe yếu ớt, nhưng to dần rồi nhanh chóng òa lên, lan khắp hành lang vốn đã trở nên tĩnh lặng của bệnh viện phụ sản vào lúc đêm khuya này. Và bác sĩ, nữ hộ sinh và bác sĩ sơ sinh im lặng đứng xung quanh đứa bé và chăm chú nhìn nó.

Nó, đứa trẻ này, thật khác thường,... Cột sống của nó khi chạy đến ngang với bả vai thì uốn cong kỳ lạ đến mức tạo thành hai cái bướu thuôn dài gần như đối xứng nhau kéo dài xuống gần đến giữa ngực.

- Sao lại có thể như thế được? - Bác sỹ sơ sinh ngạc nhiên nhắc đi nhắc lại - Tôi chưa bao giờ, chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì như vậy... Chà, không thể, không thể như vậy... Chỉ là không thể...

Buổi sáng, khi bác sĩ đến gặp Anna và cố gắng giải thích các đặc điểm của đứa con trai mới sinh, cô ghê tởm bĩu đôi môi xinh đẹp: “Vậy là nó còn là một quái thai... Chà, nó là con tôi... Không, thực sự... Chị đưa nó đi đâu thì đưa, tôi không cần một quái thai... Khỏe mạnh tôi còn chả muốn nhận nữa là... Mang cho tôi tờ giấy, tôi sẽ viết đơn từ bỏ...” Và đến ngày, cô xuất viện nhẹ nhàng, vô tư như chưa từng mang nặng đẻ đau, còn con trai cô vẫn ở lại đó, không biết gì về sự thật rằng người thân yêu nhất đã bỏ rơi mình...

***

Trong cô nhi viện nó được đặt tên là Ilyushenka. Vâng, chỉ có vậy, và không có họ. Các cô bảo mẫu mặc cho nó những chiếc áo rộng quá khổ để không lộ rõ khiếm khuyết của nó. Nhưng cho dù thân hình của nó là hình hài lý tưởng, hoàn hảo nhất, nó vẫn khác với những đứa trẻ khác hay kêu, la hét, đánh nhau và luôn chia sẻ với nhau mọi thứ. Trong đôi mắt xanh có hàng mi dài và đen của nó vẫn bộc lộ một vẻ nghiêm túc không trẻ con một chút nào. Thường thường, khi nhìn ra cửa sổ, nó như đang lắng nghe điều gì bên trong mình, vừa lắng nghe một cách đau đớn vừa cố gắng nắm bắt và thấu hiểu điều mà chưa thể nắm bắt hoặc hiểu được.

Có lần, một nhóm trẻ lên hai xếp thành từng cặp tản ra và chân nọ dập vào chân kia, hướng về nơi đang diễn ra sự kiện. Và Ilyushenka đã nghe thấy NÓ. Nó là tiếng nhạc vọng ra từ sau cánh cửa khép hờ của văn phòng bà giám đốc. Tiếng nhạc ấy không giống những bài hát thiếu nhi quen thuộc với Ilyushenka mà các bảo mẫu đã hát cho chúng nghe trong các giờ học nhạc và chúng học cách đi duyệt binh trong tiếng nhạc như những 'người lính", cần mẫn vung cánh tay yếu ớt và nhấc cao đôi chân tinh nghịch... Nó giống như... một cơn gió. Một cơn gió nhẹ nhàng, ấm áp dịu dàng nâng bạn lên khỏi mặt đất và mang bạn đi, mang bạn đi, dịu dàng đung đưa và ru bạn ngủ... Tiếng nhạc không có lời, nhưng có linh hồn, một linh hồn sống đang ôm ấp Ilyushenka và kể, kể cho cậu bé nghe về điều mà không ai biết, và không ai cần biết, ngoại trừ cậu, Ilyushenka... Và cậu bé dừng lại giữa hành lang, làm cho hàng ngũ đã được sắp xếp thẳng hàng trở nên cực kỳ lộn xộn và bắt đầu lắc lư theo tiết tấu nhạc, không để ý đến những đứa trẻ va vào cậu và việc các bảo mẫu bất lực kéo cậu ra khỏi chỗ. Mọi thứ trong cái đầu nhỏ bé của cậu đã được sắp xếp đâu vào đấy. Những gì cậu nghe thấy căng thẳng trong tiếng khóc của những đồng đội gặp hoạn nạn, trong tiếng gió ồn ào và tiếng ù ù của đường ống trong nhà vệ sinh - đó là nó, là Âm nhạc của cậu...

***

Alena và Dima đi khắp các cô nhi viện quanh vùng. Bệnh lý bẩm sinh đã không cho phép Alena có con. Và họ quyết định nhận con từ cô nhi viện. Nhưng... rắc rối là đây... Họ đã hoàn thành các khóa học dành cho cha mẹ nuôi, hồ sơ đã chuẩn bị xong, nhưng họ phải đối mặt với việc LỰA CHỌN... Đứa trẻ ấy, đứa con của họ sẽ như thế nào... Vì người ta không chọn những đứa trẻ đã được sinh ra mà yêu chúng như chúng vốn có, nhưng ở đây... Trong số rất nhiều đứa trẻ thiếu thốn hơi ấm của cha mẹ, họ vẫn chưa tìm thấy đứa con thân yêu của mình...

Hai vợ chồng nắm tay nhau đi đến hàng rào của cô nhi viện. Bọn trẻ đang nhốn nháo trên sân cát, các bé gái chơi đẩy xe nôi búp bê, tiếng ồn ào gồm tiếng cười và tiếng la hét vui vẻ thường thấy ở những đứa trẻ. Chỉ có một đứa bé mặc chiếc áo khoác dài quá khổ đang đứng chăm chú lắng nghe tiếng chim sẻ hót trên cành. Đúng lúc đó, điện thoại của Alena đổ chuông... Tiếng chuông là đoạn nhạc Mozart... Alena là người yêu âm nhạc cổ điển. Và cậu bé... cậu bé chợt giật mình, mắt cậu sáng bừng lên như đèn pha và cậu bắt đầu chậm rãi, nhịp nhàng lắc lư thân hình đúng theo nhịp điệu và tiết tấu nhạc, còn Alena và Dima đứng ngây ra, không để ý đến điện thoại đang đổ chuông... Họ đã nhìn thấy CẬU BÉ. Con trai của mình. Có gì đó rất thân thiết tỏa ra trong mắt cậu bé...

- Vâng, tôi hiểu rằng đây là một đứa trẻ yếu đuối, tàn tật... Vâng, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm... Phục hồi chức năng? Tất nhiên... - Suốt một giờ đồng hồ, Alyona mệt mỏi trả lời các câu hỏi của bà giám đốc cứ khẳng khăng đề nghị cô nên nhận một em bé khác khỏe mạnh. - Người ta không được lựa chọn con cái... - cô giải thích cho bà ta. - Tôi sẽ nhận cậu bé này, tôi sẽ nhận cậu bé này, bất kể phải trả giá như thế nào...

***

- Mẹ ơi? - Ilyushenka rời cây đàn và gục đầu vào tay Alena. - Tại sao con lại như thế này? Tại sao con không giống những người khác?

Alena nhẹ nhàng vuốt ve cái lưng tàn tật của cậu:

- Con  ạ, con biết không, chúng ta đều khác nhau... Cả bên trong lẫn bên ngoài... Cả con, cả bố, và cả mẹ... Và cái lưng của con - Mẹ đã nói với con rằng, trong đó có đôi cánh giống như cánh thiên thần, chỉ là chúng chưa xòe ra, nhưng chúng sẽ xòe ra, nhất định sẽ xòe ra...

Và cô ôm con vào lòng và hôn lên mái đầu ấm áp của cậu, sau đó ngồi xuống cạnh cậu bên cây đàn piano, và hai mẹ con cùng chơi, và Ilyushenka chơi giống như cách mà không phải lúc nào một nhạc sĩ trưởng thành, nghiêm túc cũng có thể chơi được. Và đôi cánh sau lưng cậu thực sự đã xòe ra, nhưng nhìn thấy chúng chỉ có bố, mẹ và vị thiên thần hộ mệnh của Ilyushenka đang đứng sau lưng cậu và mỉm cười, còn âm nhạc cứ tuôn trào, tuôn trào thành dòng sông rộng, ngập tràn nước và đung đưa, đung đưa cậu bé Ilyushenka hạnh phúc trên những ngọn sóng...

Người dịch: Dương Nguyên Khải

 

Ekaterina Lozhkina
Cha mẹ căng thẳng – trẻ em tổn thương Góc nhìn y tế về sức khỏe tinh thần gia đình
Cha mẹ căng thẳng – trẻ em tổn thương: Góc nhìn y tế về sức khỏe tinh thần gia đình

(SKTE) – Từ thực tiễn nhiều năm làm việc trong lĩnh vực y tế, đặc biệt ở tuyến chăm sóc ban đầu, có thể thấy rõ: không ít vấn đề sức khỏe của trẻ em bắt nguồn không phải từ cơ thể, mà từ trạng thái tinh thần căng thẳng của cha mẹ. Trẻ em có thể im lặng, nhưng luôn cảm nhận rất rõ bầu không khí mình đang lớn lên trong đó.

Một hành động bị dán nhãn láo ở trẻ lại là dấu hiệu dự báo tương lai thành công, đã có nghiên cứu chứng minh
Một hành động bị dán nhãn "láo" ở trẻ lại là dấu hiệu dự báo tương lai thành công, đã có nghiên cứu chứng minh!

Nhiều bậc cha mẹ thường cảm thấy mệt mỏi, thậm chí là bất lực khi con cái bắt đầu biết "lý sự", hay cãi lại hoặc làm trái ý người lớn. Chúng ta thường có xu hướng tôn vinh những đứa trẻ "ngoan ngoãn, bảo gì nghe nấy". Tuy nhiên, một nghiên cứu kéo dài tới 4 thập kỷ của Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ (APA) đã đưa ra một kết luận đảo ngược hoàn toàn định kiến này.

Hội chợ Xuân mang yêu thương và niềm vui ý nghĩa dành cho trẻ em
Hội chợ Xuân mang yêu thương và niềm vui ý nghĩa dành cho trẻ em

(SKTE) - Các đơn vị Tương Lai Xanh, Trung tâm Ước Mơ Xanh và Kho V1, cùng phối hợp tổ chức Hội chợ Xuân cho trẻ em, các bé có hoàn cảnh đặc biệt... Qua đó, Ban tổ chức dành sự quan tâm, chia sẻ yêu thương, mang niềm vui ý nghĩa dịp Tết đến Xuân về dành cho các bé.

Nuôi dạy con trai
Nuôi dạy con trai

Có những điều, chỉ bố mới dạy được cho cho con trai một cách trọn vẹn, bản năng và hoàn chỉnh nhất.

Sức khỏe trẻ em Yếu tố quyết định chất lượng nhân lực tương lai
Sức khỏe trẻ em: Yếu tố quyết định chất lượng nhân lực tương lai

(SKTE) - Khát vọng về một Việt Nam thịnh vượng năm 2045 thực ra không ở đâu xa, mà nằm ngay trong chính bữa ăn, giấc ngủ của thế hệ trẻ hôm nay. Ít ai nhận ra rằng, sự thành bại của nguồn nhân lực tương lai đang được định đoạt từng ngày qua sự chăm sóc hiện tại. Đầu tư cho sức khỏe trẻ em chính là sự chuẩn bị tốt nhất cho một thế hệ người Việt cao lớn và trí tuệ.

Bức thư gửi đến thiên đường và câu trả lời của Thượng đế
Bức thư gửi đến thiên đường và câu trả lời của "Thượng đế"

Tháng trước, Abbey – chú chó nhỏ 14 tuổi của gia đình tôi đã qua đời. Sáng hôm sau, Meredith, con gái 4 tuổi của tôi, cứ sụt sùi mãi vì nhớ Abbey. Con bé hỏi liệu hai mẹ con có thể viết một lá thư gửi cho Thượng đế không, để khi Abbey lên đến thiên đường, Ngài sẽ nhận ra nó ngay. Tôi bảo con là mẹ nghĩ việc đó hoàn toàn khả thi, và thế là con bé bắt đầu đọc để tôi chép lại:

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116
Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
Tạp chí Sức khỏe Trẻ em
Địa chỉ: 42 Ngô Thì Nhậm, Hà Nội.
Điện thoại:  0988158008; 0971251286.
Email: suckhoetreem2024@gmail.com.
Giấy phép số 298/GP-BTTTT, ngày 6/10/2024 của Bộ Thông tin và Truyền thông.
STK: 0021000568719, Ngân hàng Vietcombank
Ghi rõ nguồn Sức khỏe Trẻ em khi phát hành lại thông tin từ website này.
Thiết kế bởi Tập đoàn Trí Nam
Tổng biên tập: TS. Trần Doãn Tiến.
Phó Tổng Biên tập: TS. Nguyễn Văn Minh.
Ủy viên Ban biên tập: Nguyễn Thanh Cao
Trưởng VP đại diện tại TP HCM: TS Nguyễn Chí Tân
P. Trưởng ban Thư ký tòa soạn: Lê Minh Nam.
Tổ chức sự kiện: Nguyễn Văn Mạnh, P. Giám đốc Trung tâm Media
Trị sự: Đoàn Thanh Hà, P. Trưởng ban Trị sự