Nhiều cha mẹ có thể dành hàng giờ để tìm kiếm phương pháp nuôi dạy con, đọc sách tâm lý, xem các chương trình giáo dục hoặc nhắc con phải chăm chỉ, tự tin, trung thực và biết sống có trách nhiệm. Nhưng giữa rất nhiều lời khuyên đúng đắn ấy, điều trẻ cần đôi khi lại giản dị hơn: một khoảng thời gian thật sự có cha mẹ ở bên.
Đó không nhất thiết phải là một chuyến du lịch dài ngày, một món quà đắt tiền hay hoạt động được chuẩn bị cầu kỳ. Đôi khi chỉ là bữa cơm không có điện thoại, vài phút ngồi bên giường trước khi con ngủ, một buổi chiều cùng đi bộ hoặc cuộc trò chuyện mà trong đó cha mẹ không vội vàng phán xét.
Người lớn thường nghĩ rằng mình đã dành rất nhiều thời gian cho con. Cha mẹ đưa con đi học, đón con về, chuẩn bị bữa ăn, mua quần áo, đóng học phí và lo lắng cho từng kỳ thi. Nhưng ở góc nhìn của trẻ, việc cha mẹ có mặt bên cạnh chưa chắc đồng nghĩa với việc cha mẹ đang thật sự ở cùng con.
Một người mẹ có thể ngồi ngay cạnh con nhưng mắt vẫn dõi theo màn hình điện thoại. Một người cha có thể đưa con đi ăn cuối tuần nhưng phần lớn thời gian lại trả lời tin nhắn công việc. Một gia đình có thể cùng ngồi trong phòng khách, song mỗi người chìm trong một thiết bị riêng.
Khoảng cách giữa cha mẹ và con cái đôi khi không được tính bằng mét, mà được hình thành từ những lần con muốn nói nhưng người lớn bảo “để lát nữa”, từ những câu chuyện trẻ bắt đầu rồi phải dừng lại vì cha mẹ đang bận, hoặc từ cảm giác rằng chỉ khi đạt điểm cao, ngoan ngoãn và làm đúng kỳ vọng, con mới nhận được sự chú ý.
Trẻ em không phải lúc nào cũng biết diễn đạt nhu cầu được quan tâm. Một đứa trẻ có thể trở nên cáu gắt, bám cha mẹ, cố tình làm sai hoặc liên tục đặt những câu hỏi tưởng như không cần thiết. Đằng sau những hành vi ấy đôi khi chỉ là mong muốn được nhìn thấy, được công nhận và được cha mẹ dành cho một khoảng thời gian trọn vẹn.
Khi con còn nhỏ, cha mẹ thường cho rằng mình còn nhiều thời gian. Người lớn bận xây dựng sự nghiệp, lo kinh tế và tin rằng sau này ổn định hơn sẽ gần gũi con nhiều hơn. Nhưng tuổi thơ không đứng yên để chờ cha mẹ hết bận.
Đứa trẻ từng muốn cha mẹ đọc đi đọc lại một câu chuyện rồi sẽ tự biết đọc. Đứa trẻ từng chạy theo kể mọi chuyện ở lớp rồi sẽ bắt đầu đóng cửa phòng. Đứa trẻ từng mong được cha mẹ đưa đi chơi rồi sẽ có bạn bè, thế giới riêng và những nơi muốn đến mà không còn cần người lớn đi cùng.
Đến một thời điểm, cha mẹ có thể có nhiều điều kiện hơn, nhưng cơ hội bước vào thế giới của con lại ít đi. Không phải vì con không còn yêu cha mẹ, mà vì trong những năm tháng cần được lắng nghe nhất, trẻ đã học cách tự giữ mọi chuyện cho mình.
Nhiều bậc cha mẹ chỉ bắt đầu lo lắng khi con bước vào tuổi thiếu niên, ít nói hơn, dễ phản ứng hoặc không còn chia sẻ. Người lớn hỏi vì sao con thay đổi, nhưng đôi khi sự xa cách không xuất hiện trong một ngày. Nó được tích tụ từ rất nhiều khoảnh khắc nhỏ mà cả gia đình từng bỏ qua.
Một đứa trẻ thường không mở lòng ngay khi cha mẹ bất ngờ hỏi: “Dạo này con có chuyện gì không?”. Sự tin tưởng được tạo nên từ những cuộc trò chuyện hằng ngày, khi chuyện của con dù nhỏ vẫn được xem là đáng nghe. Đó có thể là mâu thuẫn với một người bạn, nỗi buồn vì bị điểm thấp, sự ngại ngùng trước ngoại hình hoặc một câu nói của giáo viên khiến con tổn thương.
Với người lớn, những chuyện ấy có thể không quá nghiêm trọng. Nhưng với trẻ, đó là thế giới mà con đang sống. Khi cha mẹ lắng nghe mà không cắt ngang, không lập tức giảng giải và không so sánh với “ngày xưa của bố mẹ”, trẻ hiểu rằng cảm xúc của mình được tôn trọng.
Trẻ không phải lúc nào cũng cần cha mẹ đưa ra giải pháp. Có những lúc, điều con cần chỉ là được nói hết câu. Một cái ôm, một ánh mắt bình tĩnh hay lời xác nhận rằng “bố mẹ hiểu chuyện này khiến con buồn” có thể giúp trẻ cảm thấy an toàn hơn rất nhiều lời phân tích.
Lời khuyên chỉ có giá trị khi được đặt trên nền tảng của sự kết nối. Nếu cha mẹ hiếm khi lắng nghe nhưng luôn yêu cầu con phải chia sẻ, trẻ có thể cảm thấy đó là sự kiểm soát. Nếu người lớn liên tục dạy con bình tĩnh nhưng chính mình thường xuyên nóng giận, lời nói sẽ khó thuyết phục. Nếu cha mẹ khuyên con sống tử tế nhưng không dành sự tôn trọng cho những người trong gia đình, trẻ sẽ tin vào điều mình nhìn thấy hơn điều được nghe.
Thời gian bên nhau vì thế không chỉ giúp gia đình gần gũi. Đó còn là cách trẻ học về tình yêu, lòng tin, sự kiên nhẫn và cách đối xử với người khác. Trong một bữa cơm, trẻ quan sát cách cha mẹ trò chuyện. Trong một chuyến đi, trẻ nhìn thấy cách người lớn xử lý sự cố. Trong những lần mắc lỗi, con ghi nhớ mình được hướng dẫn hay bị làm cho xấu hổ.
Cha mẹ không cần biến từng khoảnh khắc bên con thành một bài học. Đôi khi sự hiện diện bình thường, không mục tiêu và không áp lực lại là điều nuôi dưỡng trẻ nhiều nhất. Cùng nấu một bữa ăn, sửa một món đồ, chăm cây, xem một bộ phim hoặc đơn giản là ngồi cạnh nhau trong im lặng đều có thể trở thành ký ức quý giá.
Điều quan trọng không nằm hoàn toàn ở số giờ cha mẹ dành cho con, mà ở chất lượng của sự hiện diện. Mười lăm phút thật sự lắng nghe có thể quý hơn một buổi tối ở cùng nhau nhưng không ai nhìn vào mắt ai. Một bữa cơm ngắn nhưng ấm áp có thể ý nghĩa hơn một chuyến đi mà người lớn vẫn mang theo toàn bộ căng thẳng của công việc.
Dĩ nhiên, không phải cha mẹ nào cũng có nhiều thời gian. Có người phải làm nhiều công việc để trang trải cuộc sống, thường xuyên tăng ca hoặc đi làm xa. Tình yêu dành cho con đôi khi được thể hiện chính trong những hy sinh mà trẻ chưa thể hiểu hết.
Nhưng dù bận đến đâu, sự kết nối vẫn có thể được duy trì từ những điều rất nhỏ: một cuộc gọi đúng lúc, một câu hỏi cụ thể về ngày của con, lời nhắn trước giờ đi ngủ hoặc lời hứa được thực hiện đúng. Trẻ không đòi hỏi cha mẹ phải hoàn hảo. Trẻ cần cảm nhận rằng mình luôn có vị trí trong cuộc sống bận rộn của người lớn.
Rồi sẽ đến ngày con trưởng thành, rời khỏi vòng tay cha mẹ và tự bước đi trên con đường của mình. Những lời khuyên có thể theo con trong một chặng đường, nhưng cảm giác từng được yêu thương, lắng nghe và tôn trọng mới là nền tảng giúp con đủ vững vàng để đối diện với cuộc sống.
TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab