Thứ Hai, 06/07/2026 09:50 (GMT+7)

Người cha nổi tiếng từ chối che giấu chuyện con mình mắc hội chứng Down

Năm 1997, nam diễn viên John C. McGinley chào đón con trai Max, một em bé mắc hội chứng Down. Ngay sau đó, người đại diện của ông kéo ông sang một bên và đưa ra lời khuyên được cho là “thực tế”: “Đừng nói về chuyện này trước công chúng. Hãy giữ kín. Nếu không, người ta sẽ không thuê anh nữa đâu!".
Ảnh đại diện tin bài

Với nhiều người, đó có thể là cách bảo vệ sự nghiệp. Giữ im lặng, tránh sự chú ý và giả vờ như không có gì xảy ra.

Nhưng phản ứng của John lại hoàn toàn ngược lại.

Ông lập tức sa thải người đại diện.

Rồi ông làm chính điều mà mọi người khuyên ông không nên làm. Ông đưa Max đi cùng mình khắp mọi nơi: trên thảm đỏ, các chương trình truyền hình, trường quay phim và những sự kiện công khai. Bất cứ nơi nào John xuất hiện, Max đều ở bên cạnh.

Vào thời điểm mà xã hội vẫn thường có xu hướng giấu những người mắc khuyết tật phát triển ra khỏi ánh nhìn của công chúng, John đã lựa chọn một con đường khác. Ông để cả thế giới nhìn thấy con trai mình – một cách công khai, đầy tự hào và không hề xin lỗi vì điều đó.

Điều bắt đầu từ bản năng bảo vệ của một người cha dần trở thành hành trình vận động kéo dài hàng chục năm. John trở thành một trong những tiếng nói nổi bật nhất tại Hoa Kỳ về nâng cao nhận thức đối với hội chứng Down. Ông phát biểu tại các hội nghị quốc tế, điều trần trước Quốc hội và đấu tranh cho những cải cách về luật lao động nhằm tạo thêm cơ hội để người khuyết tật được làm việc, có thu nhập và sống độc lập.

 

Trong hành trình ấy, có lần một phóng viên hỏi ông một câu hỏi phản ánh định kiến của xã hội nhiều hơn là về Max:

“Ông có bao giờ ước con trai mình được bình thường không?”

John không hề do dự.

Ông trả lời:

“Max vốn đã bình thường rồi. Điều không bình thường chính là câu hỏi đó.”

Đó là lời bác bỏ mạnh mẽ quan niệm cho rằng giá trị của một con người được đo bằng việc họ có phù hợp với những khuôn mẫu thông thường hay không.

Gần ba thập kỷ đã trôi qua.

Ngày nay, Max đã 27 tuổi. Anh có công việc, tự đi lại trong cộng đồng và sống một cuộc đời độc lập với những cơ hội mà những người từng nghi ngờ anh vào năm 1997 chưa từng nghĩ là có thể.

Khi nhìn lại chặng đường ấy, John thường nói rằng:

“Max chưa bao giờ giới hạn cuộc đời tôi. Chính con đã mở rộng cuộc đời tôi.”

Nhờ con trai, ông hiểu sâu sắc hơn thế nào là tình yêu, sự kiên nhẫn và sự tận tâm thực sự.

Thế giới từng ngầm cho rằng Max nên sống khuất trong bóng tối.

Nhưng suốt gần 30 năm, John đã kiên quyết khiến cả thế giới phải nhìn thẳng vào con trai mình.

Có những người cha bảo vệ con bằng cách che chở con khỏi thế giới.

Cũng có những người cha bảo vệ con bằng cách không cho phép thế giới quay mặt làm ngơ.

Sự hòa nhập thật sự bắt đầu khi chúng ta ngừng xem sự khác biệt là một khiếm khuyết.

Max không cần phải thay đổi để phù hợp với thế giới.

Chính thế giới mới cần thay đổi để có chỗ cho Max.

 

ST
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng
Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng

(SKTE )- Giải Para Natuh Pickleball - Bắc Ninh 2026 là điểm nhấn nổi bật, không chỉ mang giá trị thể thao mà còn thể hiện sâu sắc tinh thần nhân văn khi tổ chức thi đấu đôi giữa người khuyết tật và người không khuyết tật. Mô hình này góp phần lan tỏa thông điệp về sự bình đẳng, sẻ chia, thúc đẩy hòa nhập xã hội, đồng thời khơi dậy ý chí vươn lên và tinh thần đoàn kết trong cộng đồng.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116