Thứ Năm, 25/06/2026 07:58 (GMT+7)

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.
Ảnh đại diện tin bài

Nguyễn Quang Trung và gia đình nhỏ

Đẩy mạnh chuyển đổi số, hoàn thiện thể chế, tăng tốc hoàn thành các nhiệm vụ trọng tâm về bảo trợ xã hộiKhi điểm thi của con bị đưa lên mạng xã hộiGhế trẻ em, người lớn kẹt

Mt khi đầu rc r

Sinh năm1983, Nguyễn Quang Trung lớn lên như bao đứa trẻ bình thường khác tại Hà Nội. Năm 2004, anh tốt nghiệp Trường Trung cấp Cảnh sát và bắt đầu sự nghiệp tại Công an phường Nhân Chính. Ở tuổi 22, Trung là hình mẫu của sức trẻ, là mơ ước của bao chàng trai trẻ khác: cao ráo, năng động, và vừa chớm nở một mối tình đầu ngọt ngào chỉ mới một tháng. Cuộc sống dường như đang mỉm cười với anh, hứa hẹn một tương lai tươi sáng.

Nhưng số phận có những kế hoạch khác. Một tai nạn giao thông bất ngờ đã cướp đi mọi thứ. Chấn thương cột sống cổ C5-C6, rách màng tủy, khiến Trung liệt hoàn toàn hai chi dưới, hai chi trên vận động yếu và mất cảm giác từ xương quai xanh trở xuống. Từ một chàng trai tràn đầy sức sống, anh bỗng trở thành một người phụ thuộc hoàn toàn, đối mặt với thực tại nghiệt ngã.

Nhng ngày ti tăm nht

Sau ca phẫu thuật tại Bệnh viện Việt Đức, Trung được chuyển đến khoa Hồi sức cấp cứu. Khi tỉnh dậy, anh đối diện với sự thật tàn khốc: đôi tay không còn cầm nắm, đôi chân bất động. “Đến miếng cơm đưa gần miệng cũng không cầm được, sống làm gì nữa?” anh nghĩ. Trong cơn tuyệt vọng, Trung giật hết dây truyền, nhưng bác sĩ và y tá nhanh chóng gắn lại và buộc tay anh. Không thể cử động chân, anh nghĩ đến cách nín thở để kết thúc tất cả. Nhưng số phận không cho phép. Máy trợ thở tự động được lắp đặt, và Trung, dù muốn buông xuôi, vẫn sống.

Những ngày ấy, nỗi đau không chỉ đến từ cơ thể. Anh đòi gặp chị gái và người yêu của chị, anh Tuấn, để nói lời chúc phúc, như thể chuẩn bị từ biệt. Bố anh, đứng ngoài phòng bệnh, khóc nức nở, nghĩ rằng con trai sắp rời xa. Trong 13 ngày gắn với máy trợ thở, Trung sống trong sự giằng xé giữa sự sống và cái chết.

Sau đó, anh được chuyển đến Bệnh viện 19/8 Bộ Công an để tiếp tục điều trị. Nhưng khi Tết âm lịch đến, bệnh viện giảm tải bệnh nhân, và Trung được đưa về nhà trong tình trạng chưa thể ngồi dậy. Vết loét ở lưng, gần xương cùng cụt, to hơn chiếc bát ăn cơm, khiến anh đau đớn và kiệt sức. May mắn thay, một bài thuốc dân gian từ lá mỏ quạ, được ông hàng xóm mách bảo, cùng với châm cứu và xoa bóp từ bác sĩ y học cổ truyền, đã giúp vết loét dần lành sau ba, bốn tháng kiên trì. “Nghĩ đến loét là tôi sợ” Trung chia sẻ, giọng vẫn còn ám ảnh.

Hành trình tái hp vi cuc sng

Dần dần, tinh thần của Trung trở nên nhẹ nhàng hơn. Anh quyết tâm phục hồi chức năng, ăn uống khỏe với hy vọng cải thiện sức khỏe. “Tôi ăn vô đối, mỗi bữa 3,5 bát cơm, sạch sẽ!” anh cười. Từ Bệnh viện Bạch Mai đến các Cơ sở y học cổ truyền, Trung kiên trì tập luyện. Sau ba năm, anh trở về nhà, tiếp tục duy trì các bài tập để giữ sức khỏe.

Nhưng câu chuyện của Trung không chỉ là sự phục hồi thể chất. Đó còn là một câu chuyện tình yêu đẹp như cổ tích, nảy nở giữa lằn ranh của nghịch cảnh. Năm 2008, thông qua các diễn đàn dành cho người khuyết tật như PWD.vn, 18thang4, và Nghị Lực Sống của anh Nguyễn Công Hùng, Trung để lại một lưu bút chia sẻ về hoàn cảnh của mình. Sáu tháng sau, một cô gái miền Tây, quê ở Cần Thơ, đang là sinh viên năm nhất Cao đẳng Y Cần Thơ, tình cờ đọc được. Cô lưu số điện thoại của Trung và nhắn tin làm quen.

Qua những tin nhắn trên chiếc Nokia phím cứng, qua Ola và Yahoo chat, hai trái tim cách nhau 2000km dần xích lại gần. Trung không giấu giếm gì về tình trạng của mình: liệt tứ chi, không tự chủ được sinh hoạt, mất cảm giác. Nhưng cô gái ấy, với trái tim rộng mở, vẫn kiên trì. Có những lúc tưởng chừng mối quan hệ không thể tiếp tục, đặc biệt khi Trung đối mặt với cơn bạo bệnh năm 2010.

Th thách và phép màu

Năm đó, Trung bị viêm tiết niệu nặng, dẫn đến suy thận cấp. Anh phải chạy thận, mổ sỏi niệu quản, và mang ba ống dẫn lưu quanh bụng. Sợ người yêu phải khổ, anh nói dối rằng mình không sao nhưng không còn yêu cô nữa. Cô gái khóc suốt trên đường về nhà, nhưng tình yêu của cô không lay chuyển. Cha mẹ cô biết chuyện, và họ ủng hộ con gái. Như một phép màu, sau lần chạy thận và điều trị tích cực, chỉ số thận của Trung trở về bình thường. Anh thoát khỏi nguy cơ chạy thận mãn tính.

Ăn uống trở thành “vũ khí” để Trung chiến đấu. Ngoài ba bữa chính, anh ăn thêm các bữa phụ lúc 9h sáng, 3h chiều, và thậm chí 9h tối với phở, bún, mì. “Tôi quyết tâm sống, vì bố mẹ, vì cô ấy” anh nói.

Năm 2011, khi cô gái tốt nghiệp Cao đẳng Y, Trung xin cưới cô. Đám cưới diễn ra giản dị, chỉ với mẹ anh và ông Hai (em ruột ông nội) vào Cần Thơ xin dâu. Trung luôn mang trong lòng lời xin lỗi vì chưa thực hiện được mong muốn được đặt chân đến quê vợ 1 lần. “Cảm ơn vợ đã đến bên chồng lúc khó khăn nhất. Yêu vợ thật nhiều” anh nghẹn ngào.

Mt gia đình nh – mt mái m t tình yêu thun khiết

Giờ đây, trong căn nhà nhỏ nơi góc phố, Nguyễn Quang Trung không còn một mình trên hành trình gian khó. Anh có một người vợ dịu hiền luôn kề bên, một cậu con trai kháu khỉnh như ánh mặt trời sưởi ấm những ngày giá lạnh nhất. Đứa trẻ ấy là kết tinh của một tình yêu vượt qua mọi định kiến, khoảng cách và nghịch cảnh, ra đời nhờ sự hỗ trợ y học, nhưng nuôi lớn nhờ tình thương không giới hạn của gia đình.

Cuộc sống mưu sinh không hề dễ dàng. Trung không thể lao động như bao người đàn ông khác. Anh chọn nghề bán hàng online, một công việc cần trí óc linh hoạt và ý chí bền bỉ. Bằng tất cả sự học hỏi qua mạng, từng chút một, anh nắm bắt kiến thức kinh doanh, kiên trì gầy dựng khách hàng. Những đồng tiền Trung kiếm được không nhiều, nhưng thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả niềm tự hào thầm lặng.

Trong suốt hành trình ấy, những việc tưởng như đơn giản với người bình thường, như tự xoay nghiêng, chống tay ngồi dậy, hay từ giường chuyển sang xe lăn, lại là cả một cuộc chiến với anh. Nhưng Trung chưa bao giờ thôi nỗ lực. Anh luyện tập mỗi ngày như thể sự sống của mình phụ thuộc vào điều đó. Không ít lần, anh ngã quỵ giữa chừng, mồ hôi ướt đẫm gối, tay run rẩy không nhấc nổi. Nhưng Trung không bỏ cuộc. Anh nói: “Nếu không thể đứng dậy bằng đôi chân, thì tôi sẽ đứng bằng tinh thần và ý chí.”

Thông đip t mt trái tim đã tri qua bão giông

Khi được hỏi vì sao không từ bỏ, Trung chỉ cười: “Vì tôi còn bố mẹ, còn vợ, còn con. Và vì tôi không cho phép mình bỏ cuộc trong khi người thân vẫn không ngừng hy vọng.” Anh không chỉ sống, mà sống có ý nghĩa. Không chỉ tồn tại, mà tồn tại để truyền cảm hứng.

Anh luôn dặn những người cùng cảnh ngộ: “Hãy ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ điều độ, giữ gìn vệ sinh, phòng tránh loét và viêm tiết niệu thật tốt. Những điều nhỏ ấy thôi, nhưng là sống – là tồn tại – là hi vọng được sống lâu hơn để làm người có ích.”

Trung cũng sẵn lòng chia sẻ mọi kiến thức và kinh nghiệm về phục hồi chức năng cho bất kỳ ai cần. Từ cách ăn ngủ hợp lý, luyện tập thể chất đến chuyển động cơ bản trên giường, anh luôn sẵn sàng giúp đỡ. “Chỉ cần các bạn nhắn cho tôi một câu, tôi sẽ chỉ cho từng chút một” anh nói không chút do dự.

Nguyễn Quang Trung – từ một chàng “Hotboy” cao ráo, phong độ của ngành công an – giờ là người đàn ông ngồi trên xe lăn với đôi tay yếu ớt, đôi chân bất động. Nhưng ánh mắt anh vẫn sáng, nụ cười vẫn đầy ấm áp. Cuộc sống có thể lấy đi của anh thể xác cường tráng, nhưng không thể lấy được sự kiên cường trong tâm hồn.

“Ông trời lấy của ta cái này, sẽ bù lại cái khác” anh cười. “Chưa bù thì cứ đợi thêm chút nữa!”

Thay lời kết

 Cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng. Nhưng Nguyễn Quang Trung đã chứng minh: công bằng không đến từ những gì ta có, mà từ cách ta lựa chọn đối mặt với nghịch cảnh. Anh không mong được ngợi khen, không cần ai thương hại. Điều duy nhất anh muốn là được sống trọn vẹn, được yêu, được làm chồng, làm cha và được thấy mình vẫn còn có ích giữa cuộc đời.

Nếu bạn đang trải qua những ngày khó khăn, xin hãy nhớ đến anh. Hãy tin rằng trong từng nhịp thở vẫn còn nguyên giá trị sống. Đừng từ bỏ. Vì biết đâu, phía sau giông bão, là một bình minh chờ đón bạn.

 

 

Phạm Tuấn Kiệt (Tạp chí Nắng Xuân)
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng
Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng

(SKTE )- Giải Para Natuh Pickleball - Bắc Ninh 2026 là điểm nhấn nổi bật, không chỉ mang giá trị thể thao mà còn thể hiện sâu sắc tinh thần nhân văn khi tổ chức thi đấu đôi giữa người khuyết tật và người không khuyết tật. Mô hình này góp phần lan tỏa thông điệp về sự bình đẳng, sẻ chia, thúc đẩy hòa nhập xã hội, đồng thời khơi dậy ý chí vươn lên và tinh thần đoàn kết trong cộng đồng.

Para Natuh Pickleball Bắc Ninh 2026 Thể thao là cầu nối cho xã hội hòa nhập, tôn trọng giá trị con người
Para Natuh Pickleball Bắc Ninh 2026: Thể thao là cầu nối cho xã hội hòa nhập, tôn trọng giá trị con người

Chuỗi hoạt động Para Natuh Pickleball sẽ diễn ra ngày 02/5 - 19/5/2026, tại Nhà Thi đấu thể thao 1 (phường Bắc Giang, tỉnh Bắc Ninh). Chương trình không chỉ đơn thuần là một giải thể thao mà còn là chuỗi hoạt động tổng hợp, kết nối giữa thể thao - văn hóa - ẩm thực - truyền thông, hướng tới lan tỏa sâu rộng thông điệp về hòa nhập xã hội. Đây được kỳ vọng là sự kiện tiêu biểu, có sức lan tỏa không chỉ trong tỉnh mà còn trên phạm vi toàn quốc.

Cô giáo “xương thủy tinh” nhận Bằng khen cho hành trình lan tỏa tri thức
Cô giáo “xương thủy tinh” nhận Bằng khen cho hành trình lan tỏa tri thức

Nhân Ngày Người khuyết tật Việt Nam (18/4), Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Thị Quyên Thanh đã đến thăm và trao Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo cho cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Tâm - tấm gương vượt khó, bền bỉ cống hiến cho giáo dục cộng đồng tại Ninh Bình.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116