Thứ Hai, 21/10/2024 08:00 (GMT+7)

Tâm sự nghề

(SKTE) Hơn 20 năm làm việc trong lĩnh vực cứu trợ trẻ em khuyết tật, với nhiều cung bậc cảm xúc, vui buồn, nhưng tôi luôn cảm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc bởi bản thân đã góp phần nhỏ bé của mình, chung tay với xã hội giúp đỡ trẻ khuyết tật, và được công tác trong môi trường giàu lòng nhân ái, sự yêu thương và sẻ chia.
Ảnh đại diện tin bài

Lãnh đạo Trung ương Hội CTTETT Việt Nam chúc mừng đồng chí Mai Thị Hạnh (thứ 2 từ phải qua) được bổ nhiệm Chánh Văn phòng Hội.

Lãnh đạo Trung ương Hội CTTETT Việt Nam chúc mừng đồng chí Mai Thị Hạnh (thứ 2 từ phải qua) được bổ nhiệm Chánh Văn phòng Trung ương Hội.

Duyên với nghề

Mỗi con người đều có những ước mơ và lựa chọn cho mình con đường riêng và sự lựa chọn ấy thành công hay thất bại đều mang cho ta nhiều xúc cảm. Với tôi, đến với “nghề” cứu trợ trẻ em khuyết tật là một cái Duyên.

Tôi được sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Yên Định, Thanh Hoá, quê hương Bà Triệu (Thủ lĩnh kháng chiến thế kỷ thứ 3 tại Việt Nam), nơi có truyền thống hiếu học. Được thừa hưởng truyền thống, ngay từ nhỏ tôi đã đam mê với sách vở, đặt việc học lên hàng đầu, cùng với đó trả lời cho câu hỏi muốn trưởng thành không có con đường nào khác là “Học tập và rèn luyện”. Đam mê ấy cũng mang lại niềm vui cho bản thân và gia đình - Tôi thi đỗ vào Trường Đại học Luật Hà Nội. Suốt những năm tháng trên giảng đường Đại học tôi không ngừng rèn luyện bản thân. Ngoài giờ học, tôi còn đi gia sư để có thêm nguồn thu nhập trang trải cuộc sống, giúp đỡ gia đình và tăng kinh nghiệm sống.

Ngày đầu tiên tôi đến làm gia sư, thật bất ngờ và xúc động, khi hết giờ dạy tôi ra về thì có một cháu nhỏ chạy ra ôm lấy tôi và khóc: “Cô ơi cô đừng về, cô ở lại đây chơi với con đi”. Qua tìm hiểu từ gia đình tôi được biết em bị mắc bệnh tự kỷ nặng, không giao lưu, tiếp xúc với mọi người, chỉ suốt ngày khép mình trong phòng, gia đình cũng tìm đủ mọi cách để giúp em hòa đồng với mọi người, nhưng đều không thành công, em đã 8 tuổi mà chưa đi học.

Hàng ngày, sau khi tôi dạy anh trai em học bài xong tôi ở lại dành 30 phút để trò chuyện với em, hiểu em hơn, dỗ dành em và nắm được những sở thích của em. Từ khi gặp được tôi, em tiến bộ rất nhiều, trở thành cậu bé vui vẻ, mạnh dạn hơn, hòa đồng với mọi người trong gia đình, biết vâng lời ông bà, cha mẹ và em đã biết nói: “Cô ơi, con cũng muốn được cô dạy con học như anh trai của con”, nghe em nói tôi đã khóc. Và không ai khác, tôi chính là người đã dạy em từ những chữ cái đầu tiên, con số đầu tiên. Em rất ngoan, học thông minh, chỉ sau 3 tháng học em đã biết đọc, biết viết. Qua sự tư vấn của tôi, gia đình đã cho em đi học hòa nhập, con học rất giỏi, không còn biểu hiện của một cậu bé nhút nhát, không muốn tiếp xúc với mọi người nữa. Hiện nay em đã tốt nghiệp đại học, đi làm.

Còn tôi, sau khi tốt nghiệp Đại học tôi trở thành một cán bộ Tư pháp. Ban ngày mải mê với công việc, khi màn đêm buông xuống, tôi suy nghĩ rất nhiều và hình ảnh cậu bé kia cứ quanh quẩn trong đầu tôi, làm tôi không thể nào ngủ ngon giấc. Tôi nghĩ có biết bao đứa trẻ ngoài kia như cậu ấy cần được quan tâm, giúp đỡ kịp thời và đúng cách thì các em sẽ có nhiều cơ hội để phát triển. Thế rồi tôi quyết định bỏ công việc cán bộ tư pháp của để đi theo con đường mà mình lựa chọn.

Mang niềm vui đến với trẻ em khuyết tật

Ngày đầu đến với nghề là khi tôi hỗ trợ Trung tâm nhân đạo Vĩnh Hà thành lập và đi vào hoạt động. Cùng ban lãnh đạo Trung tâm, chúng tôi đã xin UBND tỉnh Vĩnh Phúc cấp cho Trung tâm 2.5ha đất để xây dựng trụ sở của Trung tâm

Làm việc không có lương tại Trung tâm Nhân đạo Vĩnh Hà được 5 năm. Một điều khó tin, bởi mọi người đặt câu hỏi làm việc nhân đạo không lương thì sống bằng gì? và lấy gì để nuôi con? Nhưng đấy là sự thật, tôi lao động kiếm tiền để sống và nuôi con bằng việc làm gia sư.

Duyên với nghề ngày càng gắn với tôi, khi năm 2008, tôi chính thức được bác Nguyễn Bá Duyệt - Nguyên Phó Chủ tịch Thường trực - Tổng thư ký xin tôi về công tác tại Hội và giữ chức vụ Phó Chánh văn phòng Hội kiêm thủ quỹ “bền vững” 16 năm qua. Tháng 9/2024, nhận nhiệm vụ mới: Chánh Văn phòng Trung ương Hội, tôi ý thức được rằng nhiệm vụ gắn liền với trách nhiệm. Tôi sẽ luôn luôn rèn luyện để học hỏi, để tiến bộ và hoàn thành nhiệm vụ. Tôi cảm ơn Ban lãnh đạo tiền nhiệm, Ban lãnh đạo đương nhiệm đã tạo điều kiện giúp đỡ cho tôi cơ hội để rèn luyện và phát triển bản thân.

Được sự giúp đỡ của đồng chí Đỗ Thúy Lan - Ủy viên Ban Chấp hành Hội, Giám đốc Trung tâm Sao mai, tôi trở thành một Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam sinh hoạt tại Chi bộ Trung tâm Sao mai khi Hội chưa thành lập Chi bộ Đảng.

Theo đuổi công việc giúp đỡ trẻ em khuyết tật đến nay đã hơn 20 năm, có nhiều cung bậc cảm xúc vui buồn, hạnh phúc khác nhau. Tôi vui vì đã góp phần nhỏ bé của mình cùng chung tay với xã hội giúp đỡ trẻ khuyết tật, nhất là được công tác trong môi trường giàu lòng nhân ái, ai ai cũng có tấm lòng yêu thương và sẻ chia. Chung tay cùng với Ban lãnh đạo Hội Cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam, tập thể, cán bộ, hội viên, các Trung tâm. Nhà cứu trợ, các đơn vị thành viên thuộc Hội xây dựng Hội phát triển, vững mạnh để giúp được nhiều mảnh đời kém may mắn vươn lên hòa nhập với cộng đồng./.

0
Thức khuya từ nhỏ và những ảnh hưởng âm thầm đến sự phát triển lâu dài của trẻ
Thức khuya từ nhỏ và những ảnh hưởng âm thầm đến sự phát triển lâu dài của trẻ

(SKTE) - Không ít gia đình xem việc trẻ thức khuya là điều “có thể chấp nhận”, miễn là hôm sau vẫn dậy đi học, vẫn ăn uống, sinh hoạt bình thường. Nhưng có những thay đổi không diễn ra ngay để khiến người lớn phải lo lắng. Chúng tích lũy rất chậm, rất kín đáo, và thường chỉ bộc lộ khi đã đi qua một quãng đủ dài. Giấc ngủ của trẻ, vì thế, không chỉ là chuyện giờ giấc, mà là câu chuyện của nhịp phát triển – nơi một thói quen nhỏ có thể để lại ảnh hưởng lớn hơn chúng ta vẫn nghĩ.

Trẻ ăn đủ nhưng vẫn thiếu nghịch lý dinh dưỡng trong gia đình hiện đại
Trẻ ăn đủ nhưng vẫn thiếu: nghịch lý dinh dưỡng trong gia đình hiện đại

(SKTE) - Trong nhiều gia đình hiện nay, câu chuyện dinh dưỡng của trẻ em không còn là “ăn có đủ hay không”, mà là “ăn như vậy đã thực sự đúng chưa”. Khi điều kiện sống được cải thiện, khẩu phần ăn trở nên phong phú hơn, nhưng một nghịch lý lại dần xuất hiện: trẻ không thiếu năng lượng, nhưng vẫn thiếu những yếu tố cần thiết cho phát triển lâu dài. Đây không chỉ là vấn đề của bữa ăn, mà là cách chúng ta đang hiểu và nuôi dưỡng trẻ trong một bối cảnh sống đã thay đổi rất nhiều.

Đô thị hóa và những thay đổi âm thầm trong mô hình bệnh tật
Đô thị hóa và những thay đổi âm thầm trong mô hình bệnh tật

(SKTE) - Đô thị không chỉ mở rộng về không gian, mà còn âm thầm thay đổi cách con người sống – và từ đó, thay đổi cách bệnh tật hình thành. Khi nhịp sống ngày càng nhanh, những vấn đề sức khỏe cũng không còn xuất hiện theo cách quen thuộc. Ít đột ngột hơn, nhưng tích lũy nhiều hơn. Ít rõ ràng hơn, nhưng dai dẳng hơn. Điều này đặt ra một yêu cầu mới cho hệ thống y tế: không chỉ điều trị tốt, mà phải nhận diện sớm những thay đổi còn rất mờ.

Bộ Y tế chính thức công nhận E-CPR là kỹ thuật mới tại Việt Nam
Bộ Y tế chính thức công nhận E-CPR là kỹ thuật mới tại Việt Nam

(SKTE) - Bộ Y tế vừa ban hành quyết định công nhận Hồi sức tim phổi ngoại cơ thể (E-CPR) là kỹ thuật mới, lần đầu tiên được áp dụng chính thức tại Việt Nam. Đây được xem là bước ngoặt quan trọng trong lĩnh vực hồi sức cấp cứu, mở ra cơ hội sống cho những bệnh nhân ngưng tuần hoàn không đáp ứng với các biện pháp cấp cứu thông thường.

Trong y tế, không phải thiếu chất lượng, mà thiếu cảm giác được chăm sóc
Trong y tế, không phải thiếu chất lượng, mà thiếu cảm giác được chăm sóc

(SKTE) - Không ít người rời cơ sở y tế với kết quả điều trị ổn định, nhưng cảm xúc lại không trọn vẹn. Họ không phủ nhận năng lực chuyên môn, nhưng vẫn thấy thiếu một điều gì đó khó gọi tên. Có lẽ, khoảng trống ấy không nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở cảm giác – cảm giác mình thực sự được quan tâm trong suốt hành trình khám chữa bệnh.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116