Thứ Sáu, 10/04/2026 16:13 (GMT+7)

Hành trình tiến bộ của trẻ khuyết tật chậm mà đầy ý nghĩa

(SKTE) - Có những hành trình không thể đo bằng mốc thời gian hay những chuẩn phát triển quen thuộc. Với trẻ khuyết tật, sự tiến bộ không đến theo cách người lớn vẫn kỳ vọng. Có khi phải mất nhiều tháng cho một thay đổi rất nhỏ. Nhưng nếu đủ kiên nhẫn để nhìn lại, sẽ thấy những bước đi tưởng chừng chậm ấy chưa bao giờ là vô nghĩa – chỉ là chúng diễn ra theo một cách rất khác.
Ảnh đại diện tin bài

Trong thực tế, điều khiến nhiều gia đình mệt mỏi không hẳn là tình trạng của con, mà là cảm giác “con mình đang đi sau”. Khi nhìn sang những đứa trẻ cùng tuổi, sự khác biệt trở nên rõ ràng đến mức khó chấp nhận. Một bên đã nói được câu dài, một bên vẫn loay hoay với từng âm. Một bên đã tự lập trong sinh hoạt, một bên vẫn cần hỗ trợ từng bước. Những so sánh đó, dù vô tình, lại tạo ra một áp lực âm thầm, đẩy hành trình của trẻ vào một cuộc đua không hề cân sức.

 Nhưng nếu lùi lại một chút, sẽ thấy vấn đề không nằm ở việc trẻ đi chậm hơn, mà ở cách chúng ta đang nhìn vào hành trình ấy. Với trẻ khuyết tật, tiến bộ không phải là “theo kịp”, mà là “không dừng lại”. Một ánh mắt biết tìm người đối diện, một phản ứng chậm nhưng có chủ đích, hay chỉ là việc lặp lại được một hành vi đơn giản – tất cả đều là những bước tiến thật, dù không dễ nhận ra nếu chỉ nhìn thoáng qua.

 Có một gia đình từng mất gần nửa năm chỉ để con gọi được tiếng “mẹ” một cách rõ ràng. Sáu tháng cho một từ, nếu đặt trong tiêu chuẩn thông thường, là quá lâu. Nhưng với họ, đó là khoảnh khắc mà trước đó từng nghĩ sẽ không bao giờ có. Những tiến bộ kiểu này không ồn ào, không tạo cảm giác “bứt phá”, nhưng lại là kết quả của một quá trình tích lũy rất bền bỉ – nơi mỗi ngày trôi qua đều có ý nghĩa, dù rất nhỏ.

 Điều khó nhất trong hành trình này không phải là dạy một kỹ năng, mà là giữ được sự kiên nhẫn. Khi kết quả không đến ngay, người lớn rất dễ dàng dao động. Có người bắt đầu thử mọi phương pháp, với hy vọng tìm ra cách nhanh hơn. Có người mệt mỏi và dần buông lỏng. Nhưng thực tế cho thấy, điều tạo ra khác biệt không nằm ở việc làm nhiều đến đâu, mà ở việc có đủ nhất quán để đi cùng trẻ trong một quãng đủ dài hay không.

 Ở góc độ chuyên môn, sự phát triển của trẻ khuyết tật thường mang tính tích lũy. Một kỹ năng nhỏ, khi được lặp lại đúng cách và đủ thời gian, sẽ trở thành nền tảng cho những bước tiếp theo. Một thay đổi tưởng như rất nhẹ hôm nay có thể là tiền đề cho một khả năng rõ ràng hơn sau này. Nhưng nếu hành trình bị gián đoạn – vì mất kiên nhẫn, vì thay đổi phương pháp liên tục, hoặc vì kỳ vọng không thực tế – những nền tảng đó sẽ khó được hình thành trọn vẹn.

 Có một điều ít khi được nói thẳng: nhiều áp lực mà trẻ khuyết tật phải chịu không đến từ chính các em, mà từ kỳ vọng của người lớn. Khi người lớn nhìn vào đích đến quá nhiều, họ dễ quên rằng với những đứa trẻ này, việc “đi được từng bước” đã là một nỗ lực rất lớn. Và khi kỳ vọng không được điều chỉnh phù hợp, hành trình vốn cần sự bình tĩnh lại trở nên nặng nề.

Thực ra, trẻ khuyết tật không cần một hành trình nhanh hơn, mà cần một hành trình không bị bỏ dở. Các em không cần phải trở thành một phiên bản “giống người khác”, mà cần có cơ hội phát triển theo cách phù hợp với chính mình. Điều này đòi hỏi ở gia đình không chỉ là tình thương, mà là sự hiểu – hiểu rằng tiến bộ có thể rất chậm, nhưng vẫn đang diễn ra; hiểu rằng có những thay đổi chỉ thấy được khi nhìn đủ lâu.

Nếu nhìn rộng hơn, giá trị của hành trình này không nằm ở tốc độ, mà ở khả năng đi tiếp. Một đứa trẻ học được cách giao tiếp, dù rất hạn chế, vẫn đang mở ra cơ hội kết nối. Một đứa trẻ dần kiểm soát được hành vi, dù chưa hoàn toàn ổn định, vẫn đang tiến gần hơn đến khả năng hòa nhập. Những điều này không thể đo bằng những thước đo thông thường, nhưng lại quyết định chất lượng cuộc sống của trẻ trong tương lai.

Hành trình của trẻ khuyết tật không phải lúc nào cũng dễ kể lại, vì nó không có nhiều “cột mốc lớn”. Nhưng chính những bước tiến nhỏ, lặp lại mỗi ngày, mới là phần cốt lõi. Và đôi khi, điều quan trọng nhất không phải là đi được bao xa, mà là có đủ kiên nhẫn để không dừng lại giữa chừng.

TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa anhphucLab
Bữa ăn của người Việt đang “dư năng lượng, thiếu vi chất”
Bữa ăn của người Việt đang “dư năng lượng, thiếu vi chất”

Dù lượng muối tiêu thụ trung bình của người Việt đã giảm từ 9,42g/ngày năm 2015 xuống 8,07g/ngày năm 2021, mức này vẫn cao khoảng 1,6 lần khuyến nghị của WHO. Trong khi đó, tiêu thụ đồ uống có đường tăng tới 350% trong 15 năm, cho thấy những thách thức lớn trong thay đổi thói quen ăn uống và phòng ngừa bệnh không lây nhiễm.

Hải Phòng siết chặt y, dược tư nhân
Hải Phòng siết chặt y, dược tư nhân

(SKTE) - Trước tình trạng nhiều cơ sở khám chữa bệnh và kinh doanh dược phẩm hoạt động sai phép, ngành y tế Hải Phòng đang đẩy mạnh thanh tra, xử lý nghiêm minh các vi phạm. Cùng với các chế tài mạnh tay, thành phố từng bước chuyển hướng sang quản lý chủ động, chuẩn hóa dữ liệu từ cơ sở để bảo vệ an toàn sức khỏe cộng đồng.

Dấu hiệu cảnh báo thận đang suy yếu
Dấu hiệu cảnh báo thận đang suy yếu

Thận là cơ quan giữ nhiều chức năng quan trọng đối với cơ thể, trong đó có lọc chất thải và lượng nước dư thừa ra khỏi máu, cân bằng nước và điện giải, góp phần điều hòa huyết áp và tham gia sản xuất một số hormone. Khi chức năng thận suy giảm, các chất thải có thể tích tụ trong cơ thể, gây ảnh hưởng đến nhiều cơ quan.

Khám sức khỏe miễn phí cho trẻ em, học sinh xã Ứng Hòa
Khám sức khỏe miễn phí cho trẻ em, học sinh xã Ứng Hòa

(SKTE) - Từ ngày 20/8 đến 4/9/2026, Trạm Y tế xã Ứng Hòa phối hợp cùng Bệnh viện Đa khoa Vân Đình tổ chức đợt khám sức khỏe định kỳ miễn phí cho toàn bộ trẻ mầm non và học sinh trên địa bàn, nhằm phát hiện sớm bệnh lý học đường và hoàn thiện hồ sơ sức khỏe điện tử trước năm học mới.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116