Thứ Sáu, 17/04/2026 19:05 (GMT+7)

Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự hiểu đúng

(SKTE) - Không phải đứa trẻ nào cũng có thể nói ra điều mình muốn. Có em im lặng, có em chỉ nói vài từ rời rạc, có em phản ứng bằng cách mà người lớn khó hiểu. Trong những tình huống đó, câu hỏi thường đặt ra là: “Vì sao con không nói?” Nhưng có lẽ, câu hỏi cần thiết hơn lại là: khi trẻ chưa thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự cố gắng để hiểu theo cách của trẻ hay chưa.
Ảnh đại diện tin bài

Im lặng không phải là không có nhu cầu

Trong thực hành, những trường hợp trẻ chậm nói, rối loạn giao tiếp hay thuộc phổ tự kỷ không còn hiếm. Điểm chung dễ thấy là các em gặp khó khăn trong việc diễn đạt bằng ngôn ngữ – thứ mà người lớn mặc nhiên xem là công cụ chính để hiểu một đứa trẻ.

Khi ngôn ngữ không đủ, người lớn dễ đi đến kết luận rằng trẻ “không hợp tác”, “không hiểu”, hoặc “không muốn giao tiếp”. Nhưng thực tế thường không đơn giản như vậy. Một đứa trẻ không trả lời khi được hỏi chưa chắc là không hiểu câu hỏi. Một đứa trẻ không nhìn vào mắt chưa chắc là không quan tâm. Có thể các em đang tiếp nhận thông tin theo một cách khác, và phản hồi cũng theo một cách khác.

Vấn đề là, những cách đó không quen thuộc với người lớn.

Có những đứa trẻ phản ứng bằng hành vi thay vì lời nói: né tránh, quấy khóc, lặp lại một động tác, hoặc trở nên thu mình. Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài, những biểu hiện này dễ bị xem là “vấn đề hành vi”. Nhưng nếu đặt trong bối cảnh giao tiếp, đó có thể là cách duy nhất mà trẻ đang sử dụng để thể hiện nhu cầu, cảm xúc hoặc sự khó chịu.

Nói cách khác, trẻ không im lặng. Chỉ là cách “nói” của các em không giống với cách người lớn chờ đợi.

Khoảng cách không nằm ở trẻ, mà ở cách người lớn tiếp cận

Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt bằng lời, trách nhiệm không chỉ nằm ở việc dạy trẻ nói, mà còn ở việc người lớn học cách hiểu những tín hiệu khác. Tuy nhiên, trong thực tế, phần lớn nỗ lực lại tập trung vào việc “kéo” trẻ về với ngôn ngữ chuẩn, hơn là điều chỉnh cách tiếp cận.

Điều này dễ hiểu, vì ngôn ngữ lời nói là công cụ giao tiếp hiệu quả nhất trong xã hội. Nhưng nếu quá tập trung vào mục tiêu đó trong khi bỏ qua những kênh giao tiếp hiện có của trẻ, chúng ta có thể vô tình làm gián đoạn chính quá trình kết nối.

Có những trường hợp, khi người lớn giảm bớt yêu cầu phải “trả lời đúng”, thay vào đó là quan sát kỹ hơn ánh mắt, cử chỉ, nhịp phản ứng của trẻ, sự tương tác lại được cải thiện rõ rệt. Không phải vì trẻ thay đổi đột ngột, mà vì cách tiếp cận đã phù hợp hơn.

Một đứa trẻ được hiểu sẽ có xu hướng hợp tác hơn. Một đứa trẻ ít bị áp lực sẽ dễ thể hiện bản thân hơn. Và khi mối liên kết được hình thành, việc phát triển ngôn ngữ – nếu có thể – cũng trở nên tự nhiên hơn.

Ở góc độ này, khoảng cách trong giao tiếp không hoàn toàn nằm ở khả năng của trẻ, mà nằm ở việc hai phía chưa gặp nhau ở cùng một cách hiểu.

Trong chăm sóc trẻ có khó khăn về giao tiếp, có một nguyên tắc quan trọng nhưng dễ bị bỏ qua: không phải mọi tiến bộ đều bắt đầu từ lời nói. Có những đứa trẻ cần học cách chú ý, học cách chờ đợi, học cách phản hồi bằng những tín hiệu rất cơ bản trước khi có thể sử dụng ngôn ngữ.

Nếu bỏ qua những bước này và đặt kỳ vọng trực tiếp vào việc “phải nói được”, quá trình can thiệp dễ trở nên nặng nề. Trẻ có thể học được một số phản xạ, nhưng thiếu đi nền tảng giao tiếp thực sự.

Ngược lại, khi chấp nhận rằng giao tiếp có nhiều hình thức, người lớn sẽ linh hoạt hơn trong cách hỗ trợ. Một cái nhìn, một cử chỉ, một lựa chọn đơn giản – tất cả đều có thể là điểm bắt đầu. Và từ những điểm bắt đầu đó, một hệ thống giao tiếp phù hợp dần được xây dựng.

Có một điều đáng suy nghĩ: người lớn thường đánh giá khả năng của trẻ dựa trên những gì trẻ thể hiện ra bên ngoài. Nhưng với những đứa trẻ không thể diễn đạt trọn vẹn, phần “không thể hiện được” có thể lớn hơn rất nhiều so với phần chúng ta nhìn thấy.

Vì vậy, việc hiểu một đứa trẻ không thể dừng lại ở quan sát bề mặt. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự lắng nghe theo nhiều cách khác nhau, và quan trọng hơn, là một sự điều chỉnh từ phía người lớn.

Khi một đứa trẻ chưa thể nói, điều đó không có nghĩa là em không có điều gì để nói. Và khi người lớn chưa hiểu, điều đó không hẳn vì đứa trẻ không rõ ràng, mà có thể vì chúng ta vẫn đang chờ đợi một cách diễn đạt quen thuộc. Hiểu một đứa trẻ khác biệt, vì thế, không bắt đầu từ việc dạy trẻ nói đúng, mà bắt đầu từ việc người lớn sẵn sàng học lại cách lắng nghe.

TS. Nguyễn Chí Tân

Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh

Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều

Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab
Khi sức khỏe trở thành mối quan tâm muộn của người trẻ
Khi sức khỏe trở thành mối quan tâm muộn của người trẻ

(SKTE) - Người trẻ hôm nay quan tâm đến nhiều thứ: học tập, công việc, cơ hội, trải nghiệm. Nhưng trong danh sách ưu tiên đó, sức khỏe thường đứng khá xa. Không phải vì họ không hiểu tầm quan trọng của sức khỏe, mà vì họ tin rằng mình còn đủ trẻ để “chưa cần nghĩ đến”. Chỉ đến khi cơ thể lên tiếng rõ ràng hơn, việc quan tâm mới bắt đầu – và khi đó, đôi khi đã muộn hơn một nhịp.

Chấp nhận là bước khởi đầu của chăm sóc đúng hướng cho trẻ khuyết tật
Chấp nhận là bước khởi đầu của chăm sóc đúng hướng cho trẻ khuyết tật

(SKTE) - Không có người cha, người mẹ nào nghĩ rằng mình sẽ phải học cách chấp nhận sự khác biệt của con. Khi một đứa trẻ lớn lên không giống với những gì ta từng hình dung, cảm giác đầu tiên thường không phải là bình tĩnh, mà là hụt hẫng. Nhưng chính từ khoảnh khắc đó, một hành trình khác bắt đầu – không ồn ào, không dễ dàng, và cũng không có sẵn lộ trình. Hành trình học cách chấp nhận, để có thể ở lại bên con một cách đúng đắn nhất.

Khoảng cách giữa đào tạo y khoa và thực hành lâm sàng
Khoảng cách giữa đào tạo y khoa và thực hành lâm sàng

(SKTE) - Một sinh viên y khoa có thể nắm rất vững lý thuyết, nhớ rõ phác đồ, hiểu đúng quy trình. Nhưng khi bước vào phòng khám, đứng trước một bệnh nhi đang khóc, một phụ huynh đang lo lắng, mọi thứ không còn đi theo đúng trình tự đã học. Khoảng cách giữa đào tạo và thực hành không nằm ở việc thiếu kiến thức, mà ở cách kiến thức đó được sử dụng trong những tình huống rất thật, rất người.

Bộ Y tế Chủ động phòng bệnh não mô cầu - Bảo vệ sức khỏe cộng đồng
Bộ Y tế: Chủ động phòng bệnh não mô cầu - Bảo vệ sức khỏe cộng đồng

(SKTE) - Bệnh não mô cầu lây truyền qua đường hô hấp, vì vậy mỗi người cần chủ động thực hiện các biện pháp phòng bệnh cho trẻ em, hay người lớn, để bảo vệ bản thân và gia đình. Theo khuyến cáo từ Bộ Y tế, người dân cần chủ động thực hiện các biện pháp phòng bệnh não mô cầu, với những nội dung như sau:

Một đứa trẻ khác biệt không cần bị sửa chữa, mà cần được hiểu
Một đứa trẻ khác biệt không cần bị sửa chữa, mà cần được hiểu

(SKTE) - Trong nhiều cuộc trò chuyện với phụ huynh, có một câu hỏi lặp lại khá nhiều: “Làm sao để con trở lại bình thường?”. Câu hỏi đó nghe rất tự nhiên, nhưng cũng cho thấy một điều – chúng ta đang nhìn sự khác biệt của trẻ như một điều cần phải sửa. Trong khi thực tế, có những đứa trẻ không cần trở thành “bình thường” theo cách người lớn định nghĩa, mà cần được hiểu đúng để có thể phát triển theo cách phù hợp với chính mình.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116