Chủ Nhật, 12/04/2026 14:56 (GMT+7)
Một đứa trẻ khác biệt không cần bị sửa chữa, mà cần được hiểu
(SKTE) - Trong nhiều cuộc trò chuyện với phụ huynh, có một câu hỏi lặp lại khá nhiều: “Làm sao để con trở lại bình thường?”. Câu hỏi đó nghe rất tự nhiên, nhưng cũng cho thấy một điều – chúng ta đang nhìn sự khác biệt của trẻ như một điều cần phải sửa. Trong khi thực tế, có những đứa trẻ không cần trở thành “bình thường” theo cách người lớn định nghĩa, mà cần được hiểu đúng để có thể phát triển theo cách phù hợp với chính mình.

Ở góc độ chuyên môn, mỗi đứa trẻ đều có một nhịp phát triển riêng. Nhưng khi một đứa trẻ chậm nói, khó giao tiếp, phản ứng khác với môi trường xung quanh, sự khác biệt ấy thường nhanh chóng bị gọi tên bằng một từ: “vấn đề”. Từ đó, hành trình chăm sóc dễ bị đẩy theo một hướng rất quen – tìm cách sửa, càng nhanh càng tốt.
Có những gia đình đưa con đi hết nơi này đến nơi khác, thử nhiều phương pháp cùng lúc, với một mong muốn rất thật: con mình phải “theo kịp”. Nhưng chính trong quá trình đó, đứa trẻ đôi khi trở thành người phải thích nghi với quá nhiều thay đổi, nhiều kỳ vọng, nhiều áp lực – mà không phải lúc nào cũng hiểu được vì sao.
Ảnh minh hoạ
Thực tế cho thấy, điều khó nhất không phải là can thiệp, mà là hiểu đúng vấn đề trước khi can thiệp. Một đứa trẻ ít nói không có nghĩa là không có nhu cầu giao tiếp. Một đứa trẻ tránh ánh mắt không có nghĩa là không quan tâm đến người khác. Một đứa trẻ phản ứng chậm không đồng nghĩa với việc không hiểu. Nếu nhìn mọi biểu hiện chỉ như “điểm cần sửa”, rất dễ bỏ qua những cách thức riêng mà trẻ đang sử dụng để tương tác với thế giới.
Có một đứa trẻ từng được đưa đến khám vì “không hợp tác”. Em không trả lời khi được hỏi, không làm theo yêu cầu, thường quay đi khi có người tiếp cận. Nhưng khi quan sát kỹ hơn, có thể thấy em vẫn theo dõi xung quanh, vẫn phản ứng với những thay đổi quen thuộc, chỉ là theo một cách rất kín đáo. Khi cách tiếp cận được điều chỉnh – không ép buộc, không yêu cầu ngay lập tức – em bắt đầu có những phản hồi đầu tiên. Không nhanh, nhưng rõ ràng.
Những trường hợp như vậy không hiếm. Và chúng cho thấy một điều quan trọng: khi người lớn thay đổi cách nhìn, hành vi của trẻ cũng thay đổi theo. Không phải vì trẻ “được sửa”, mà vì trẻ được đặt vào một môi trường phù hợp hơn với cách phát triển của mình.
Vấn đề nằm ở chỗ, xã hội thường quen với những chuẩn chung. Trẻ cần nói ở độ tuổi nào, cần biết những gì, cần phản ứng ra sao. Những chuẩn này có giá trị tham khảo, nhưng nếu áp dụng cứng nhắc, chúng dễ trở thành áp lực. Một đứa trẻ không đạt chuẩn sẽ bị xem là “chậm”, và từ đó, mọi nỗ lực tập trung vào việc kéo trẻ về đúng mốc, thay vì hiểu vì sao trẻ đang ở vị trí đó.
Điều này không có nghĩa là phủ nhận vai trò của can thiệp. Can thiệp sớm, đúng cách, vẫn rất quan trọng. Nhưng can thiệp không phải là “uốn” trẻ theo một khuôn mẫu, mà là tìm ra con đường phù hợp để trẻ có thể tiến lên. Sự khác biệt giữa hai cách tiếp cận này nằm ở mục tiêu: một bên là sửa cho giống, một bên là hỗ trợ để phát triển.
Trong thực hành, những tiến bộ bền vững thường không đến từ những thay đổi nhanh, mà từ những điều chỉnh nhỏ nhưng đúng hướng. Khi trẻ được hiểu, cách giao tiếp sẽ phù hợp hơn. Khi môi trường phù hợp, hành vi sẽ ổn định hơn. Và khi áp lực giảm đi, khả năng học hỏi của trẻ mới có cơ hội được mở ra.
Có một điều rất dễ bị bỏ qua: trẻ khuyết tật không chỉ học từ những gì chúng ta dạy, mà còn từ cách chúng ta đối xử với các em. Nếu người lớn luôn nhìn các em như một “vấn đề cần giải quyết”, các em sẽ lớn lên với cảm giác mình đang thiếu sót. Nhưng nếu được nhìn nhận như một cá thể có khả năng, dù khác biệt, các em sẽ có cơ hội phát triển sự tự tin – điều không thể thay thế bằng bất kỳ liệu pháp nào.
Ở góc độ rộng hơn, việc “hiểu” không chỉ là câu chuyện của gia đình, mà còn là trách nhiệm của môi trường xung quanh. Một lớp học có thể linh hoạt hơn, một giáo viên có thể kiên nhẫn hơn, một cộng đồng có thể bớt phán xét hơn – tất cả đều góp phần tạo ra không gian để những đứa trẻ khác biệt không bị đẩy ra ngoài.
Cuối cùng, điều cần nhìn nhận rõ là: không phải mọi sự khác biệt đều cần bị sửa. Có những khác biệt chỉ cần được hiểu đúng, để từ đó tìm ra cách đồng hành phù hợp.
Một đứa trẻ có thể không giống số đông, nhưng điều đó không làm giảm giá trị của em. Và đôi khi, thay vì cố gắng thay đổi đứa trẻ cho phù hợp với thế giới, điều cần làm lại là thay đổi cách chúng ta nhìn thế giới của chính đứa trẻ.
TS. Nguyễn Chí Tân
Phó Chủ tịch Hội Khoa học Sức khỏe Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hội đồng thành viên – Giám đốc Phòng khám đa khoa Thuận Kiều
Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Trung tâm xét nghiệm, chẩn đoán y khoa HanhphucLab