Thứ Sáu, 18/10/2024 16:47 (GMT+7)

Giá như mình là người lớn

(SKTE)- Một lần tôi ngồi, ngồi mãi và chợt nghĩ ra một việc mà chính mình cũng kinh ngạc. Tôi nghĩ, thật thú vị nếu như mọi việc trên thế giới này được sắp xếp ngược lại. Ví dụ, trẻ con là người chủ trì mọi công việc và người lớn phải nhất nhất nghe lời trẻ con. Tóm lại là để người lớn làm trẻ con và trẻ con làm người lớn. Điều đó thật tuyệt vời và rất thú vị.
Ảnh đại diện tin bài

Trước hết, tôi tưởng tượng, không biết mẹ sẽ "thích thú" thế nào chuyện tôi đi đi lại lại và ra lệnh cho mẹ làm theo ý muốn của tôi, và cả bố chắc chắn cũng chả thích thú gì, còn về bà thì chả có gì để nói, bà chắc chắn suốt ngày càm ràm vì tôi. Nói gì thì nói, tôi sẽ cho họ biết cái giá phải trả, tôi đã ghi nhớ tất cả việc họ làm với tôi để tính sổ với họ.

Ví dụ, trong lúc mẹ đang ngồi ăn, tôi sẽ bảo:

"Sao mẹ lại có cái thói ăn vã thức ăn thế? Lại nữa! Mẹ hãy soi gương mà xem mình giống ai? Người như que củi! Ăn ngay, người ta nói phải nghe! - Và mẹ bắt đầu ăn, mặt cúi gằm xuống, còn tôi chỉ việc ra lệnh: Ăn nhanh lên! Đừng có ngậm phồng má lên! Lại ngẫm nghĩ gì? Đang giải quyết chuyện đại sự thế giới đấy à? Nhai xem nào! Đừng có lắc lư trên ghế!

Ảnh: Internet.Ảnh: Internet.

Vừa lúc đó bố đi làm về, chưa kịp thay đồ thì tôi đã hét lên:

"À, bố về rồi đấy! Lúc nào cũng phải đợi bố! Bố đi rửa tay ngay. Sạch vào, rửa sạch vào. Không được xoa chỗ bẩn ra khắp nơi. Sau khi bố rửa xong, xem cái khăn mặt có đáng sợ không. Lấy bàn chải chà đi, đừng tiếc xà bông. Nào đưa con xem móng tay bố nào! Khiếp quá, đây không phải móng tay mà là móng gì ấy chứ! Cái cắt móng tay đâu rồi? Đừng có rụt tay lại! Con không cắt vào thịt đâu, con cắt rất cẩn thận mà. Đừng sụt sịt, bố có phải là con gái đâu. Đúng rồi. Đi ra bàn, ngồi xuống.

Bố sẽ ngồi xuống và thẽ thọt hỏi mẹ:

"Mình khỏe chứ?"

Và mẹ cũng khe khẽ trả lời:

"Cảm ơn mình, em không sao"

Tôi sẽ lập tức quát:

"Ngồi ăn không được nói chuyện! Khi con ăn, con im thin thít như thịt nấu đông đấy! Bố mẹ hãy ghi nhớ suốt đời. Đấy là nguyên tắc vàng! Bố cất ngay tờ báo, không con phạt bây giờ!

Và ngồi cạnh tôi, bố mẹ nhũn như con chi chi, còn khi bà đi vào, tôi ngước mắt lên nhìn, phẩy tay và cất giọng:

"Bố, mẹ, hãy ngắm người bà yêu quý! Bộ dạng gì thế này! Ngực áo phanh ra, mũ thì không đội! Má đỏ gay, cổ đầy mồ hôi! Đẹp đấy, chả còn gì để nói. Bà nói đi, lại đi chơi khúc côn cầu! Sao cây gậy này bẩn thế? Bà tha nó vào nhà làm gì? À gậy chơi khúc côn cầu! Bà cất nó đi cho khuất mắt cháu - cất ở lối cửa sau ý!"

Lúc đi ngang qua, tôi sẽ nói với cả ba người bọn họ:

"Ăn xong, mọi người ngồi học bài nhé, còn con đi xem phim đây!"

Tất nhiên, bây giờ họ sẽ rên rỉ và thút thít:

"Cho chúng tôi đi với! Chúng tôi cũng muốn đi xem phim!"

Tôi sẽ nói với họ:

"Không được, không được! Hôm qua mọi người đã đi dự sinh nhật rồi, chủ nhật con sẽ dẫn mọi người đi xem xiếc! Mọi người ăn đi! Ngày nào cũng thích chơi bời! Hãy ngồi nhà! Này cho mọi người 30 cô-pếch mua kem, thế thôi!

Lúc đó, bà sẽ nằn nì:

"Cho mình bà đi thôi! Vì mỗi trẻ em được dẫn theo một người lớn không mất tiền vé mà!"

Nhưng tôi sẽ từ chối ngay, tôi sẽ nói:

"Phim này cấm người trên 70 tuổi. Bà ngồi nhà đi!"

Và tôi sẽ đi ngang qua họ, cố tình giậm gót giầy cồm cộp, làm ra vẻ không nhận ra mắt ai cũng đang ngấn lệ, và tôi bắt đầu mặc quần áo, đứng xoay người thật lâu trước gương, ngân nga hát, và thấy thế họ còn cảm thấy cay đắng hơn, còn tôi sẽ mở cửa ra cầu thang và sẽ nói...

Nhưng tôi còn chưa kịp nghĩ ra mình sẽ nói gì thì đúng lúc này mẹ bước vào, đúng mẹ thật, người thật, và mẹ nói:

- Con vẫn còn ngồi đấy à. Ăn ngay, xem kìa con giống ai thế? Người thì như cái que củi!

 

0
Con ngột ngạt với sự hy sinh độc hại của mẹ
Con ngột ngạt với sự hy sinh "độc hại" của mẹ

Khi người mẹ tự đóng vai "nạn nhân" để kể công, sự chăm sóc bỗng trở thành một món nợ ân nghĩa, khiến con cái phải sống trong mặc cảm tội lỗi và sự ngạt thở. Đằng sau khẩu hiệu "tất cả vì con" là thực tế: Con trẻ không còn được sống cuộc đời của chính mình mà phải gánh vác cả hạnh phúc lẫn những nỗi đau của mẹ.

Đừng để con nhà người ta trở thành nỗi ám ảnh của trẻ
Đừng để "con nhà người ta" trở thành nỗi ám ảnh của trẻ

Nhiều gia đình có mong muốn con là niềm tự hào của cả nhà hay "gánh" ước mơ của cha mẹ chưa thực hiện được. Thế nên, không ít trẻ luôn mang những tổn thương vô hình, bởi câu nói "con nhà người ta". Những lời tưởng như vô hại lại có thể trở thành áp lực, khiến trẻ tự ti và mất niềm tin vào bản thân.

Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình
Một mái nhà, nhiều màn hình và những khoảng cách vô hình

Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh, con người có thể kết nối với thế giới bên ngoài. Nhưng khi mọi khoảng cách được rút ngắn qua màn hình, thì khoảng cách giữa những người trong cùng một mái nhà đôi khi lại xa hơn. Những bữa cơm ít tiếng trò chuyện, những phút giây sum họp thiếu sự sẻ chia...

Tiến sĩ Trần Hằng Ly Đừng dùng điểm số để dán nhãn cho con trẻ
Tiến sĩ Trần Hằng Ly: Đừng dùng "điểm số" để dán nhãn cho con trẻ

Thời điểm này, các trường học bắt đầu tổng kết và khen thưởng cho học sinh. Cùng với đó, trên mạng xã hội, hình ảnh phụ huynh tung điểm số, giấy khen, học bạ của con cũng xuất hiện dày đặc. Xung quanh vấn đề này, Tiến sĩ Trần Hằng Ly - giảng viên khoa Tâm lý-giáo dục Trường Sư phạm Đại học Vinh, trao đổi một số ý kiến dưới góc độ tâm lý giáo dục.

Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình
Trẻ em khỏe mạnh là tài sản quý giá nhất của mỗi gia đình

(SKTE) - Một gia đình có thể chưa thật dư dả về vật chất, chưa có nhiều điều kiện tốt nhất cho con, nhưng nếu đứa trẻ trong nhà được lớn lên khỏe mạnh, an toàn, vui vẻ và được yêu thương đúng cách, đó đã là một tài sản vô cùng lớn. Bởi sức khỏe của trẻ không chỉ là niềm vui hôm nay, mà còn là nền móng cho cả tương lai của gia đình.

Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng  Giá như tôi không cho con ăn chúng
Bé trai 12 tuổi đã mắc ung thư giai đoạn cuối, bố mẹ đau lòng: "Giá như tôi không cho con ăn chúng"

Ai mà ngờ được, những món ăn khoái khẩu, được bố mẹ xem như "phần thưởng", "sự bù đắp" lại đẩy cậu bé ngây thơ mới 12 tuổi vào bi kịch ung thư giai đoạn cuối. Khi các bạn đang nô nức đến trường, cậu bé đau đớn nằm trên giường bệnh chiến đấu với căn bệnh ung thư đại trực tràng.

Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng
Kết nối gia đình, trẻ em trải nghiệm sáng tạo và đưa nghệ thuật đến với cộng đồng

(SKTE) - Với mong muốn xây dựng một không gian văn hóa nghệ thuật ngay trong khu đô thị, THE LINC @ ParkCity Hanoi phối hợp cùng Nhau Studio, giới thiệu ParkCity Hanoi Art Camp 2026 – chuỗi hoạt động nghệ thuật cộng đồng (kéo dài trong 8 tuần từ 12/07 đến ngày 06/09/2026), dành cho cư dân ParkCity Hanoi nói riêng và những người yêu nghệ thuật nói chung tại Thủ đô Hà Nội. Chương trình khuyến khích cha mẹ cùng con cái, các em thiếu nhi cùng chia sẻ qua những bức tranh, tạo nên những ký ức đẹp ngay trong chính nơi mình sinh sống...

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116